Đái Hoa Bân dùng sức mím môi, sau đó lên tiếng:
– Nàng trúng độc, vì để cho nàng sống sót. . .
Hoắc Vũ Hạo nghe một chút liền hiểu, nhìn lại Đái Hoa Bân một thân vết thương, hắn đột nhiên cảm thấy hận ý trong lòng mình đối với hắn vậy mà giảm bớt mấy phần.
Không, không thể nào quên cừu hận, ban đầu là hắn thương hại mụ mụ, mụ mụ mới bị . . .
Nhưng mà, tại sao mụ mụ trước khi chết lại không cho ta đi trả thù, chỉ nói là vận mệnh an bài?
Hoắc Vũ Hạo có chút thống khổ hai mắt nhắm lại. Mà Đái Hoa Bân nhìn hắn, lại tưởng hắn đang thương hại hai người.
Đái Hoa Bân đỡ Chu Lộ ngồi xuống, để Chu Lộ nằm trên đùi của mình, ánh mắt hung hãn thường ngày của hắn chỉ còn lại vẻ ôn nhu, nhìn vào vết thương kinh người trên mặt và cánh tay Chu Lộ, từng giọt nước mắt không ngừng lăn trên mặt hắn.
– Lộ Lộ, ngươi yên tâm. Thời điểm ta chém xuống cánh tay của ngươi, ta đã quyết định, bất luận tương lai ngươi biến thành bộ dáng gì, ta vẫn sẽ thật lòng yêu ngươi, cưới ngươi làm vợ của ta. Trong mắt ta, ngươi mãi mãi vẫn là đẹp nhất, nếu ai dám nói ngươi xấu, ta sẽ giết kẻ ấy. Ta sẽ che chở ngươi thật tốt, cho dù ta có chết, cũng sẽ không để ngươi nhận bất cứ tổn thương nào.
Đái Hoa Bân nghẹn ngào, trong lúc hắn đang nói từng chữ, vẫn không ngừng có nước mắt rơi xuống. Tất cả lời thề cũng không bằng trải nghiệm chân chính, khi hắn mang theo Chu Lộ vào sinh ra tử, trải qua vài lần ngàn cân treo sợi tóc mới rốt cục thông qua được Chân Tâm Đại Mạo Hiểm, hắn đã hoàn toàn nhận rõ lòng của mình, cũng rốt cuộc hiểu rõ trong lòng mình đến tột cùng cái gì mới là trọng yếu nhất.
Đúng lúc này, lại thêm hai tia kim quang lóe sáng.
Hoắc Vũ Hạo vội đem ánh mắt chuyển qua bên đó, mặc dù dáng vẻ của Đái Hoa Bân và Chu Lộ làm tâm tình của hắn sa sút, nhưng hắn cũng hiểu được điều này có nghĩa Đái Hoa Bân và Chu Lộ đã thông quan thành công, hẳn là có thể sống sót rời khỏi nơi này. Nhưng mà, những người khác đâu? Mỗi người còn lại có thể nói là cùng chung một nhịp thở với hoặc, hoặc là bạn tốt của hắn, hoặc là huynh trưởng của hắn, càng quan trọng hơn là còn có người yêu của hắn a!
Hai tia kim quang dần dần rõ ràng, lần này xuất hiện hai người có bộ dáng hoàn toàn khác biệt so với bộ dáng thảm liệt của Đái Hoa Bân và Chu Lộ.
Bọn hắn cũng là dính chặt vào nhau, bất quá lại là đang ôm nhau.
Từ Tam Thạch thân hình cao lớn ưỡn ngực hóp bụng, gương mặt hăng hái. Bộ dáng đắc ý khỏi phải nói.
Giang Nam Nam dung nhan tuyệt mỹ đang rúc vào trong ngực hắn, trên gương mặt xinh đẹp còn mang theo vài phần đỏ ửng, ôm lấy cánh tay của hắn, khắp khuôn mặt là vẻ mỉm cười thỏa mãn. Mặc dù nơi khóe mắt cũng có nước mắt, nhưng nhìn thế nào thì những giọt nước mắt này đều có vẻ hạnh phúc.
– Tam sư huynh, tứ sư tỷ. Các ngươi không sao chứ?
Hoắc Vũ Hạo vội vàng kêu lớn.
– Ta rất khỏe, khỏe không thể khỏe hơn, Ha Ha Ha Ha!
Từ Tam Thạch nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo lập tức đắc ý cười ha hả, bất quá, hắn ngay sau đó liền thấy Đái Hoa Bân ôm Chu Lộ. Không khỏi nhíu mày, hướng Hoắc Vũ Hạo đưa ra một ánh mắt hỏi ý kiến.
Hoắc Vũ Hạo chép miệng, lên tiếng:
– Bọn hắn thụ thương không nhẹ, Chu Lộ còn bị . . .
Không cần hắn nói tiếp, Từ Tam Thạch cũng nhìn thấy dáng vẻ của Chu Lộ, cho dù là hắn cũng không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.
Vô luận nói như thế nào, tất cả mọi người ở cùng học viện. Không thể nào cười trên nỗi đau của người khác, Từ Tam Thạch bước nhanh đi đến bên cạnh hai người, ngồi xổm xuống, hồn lực Huyền Vũ nhu hòa phóng thích ra.
Sau lưng hắn thoáng hiện quang ảnh Quy Xà, lại không còn bất luận tì vết nào, cũng không còn cần bất kỳ lực lượng nào đi phát động. Là Huyền Vũ thuần túy.
Hồn lực thuộc tính thủy nhanh chóng gột rửa vết thương trên người Đái Hoa Bân và Chu Lộ, chẳng những rửa sạch vết máu, mà còn vệ sinh vết thương của bọn hắn.
Từ Tam Thạch mặc dù không biết trị liệu, nhưng hồn lực thuần túy thuộc tính thủy của vũ hồn Huyền Vũ lại có lợi ích rất lớn với việc trị thương, chí ít có thể dọn sạch độc tố còn sót lại.
Đái Hoa Bân ngẩng đầu, trong ánh mắt toát ra mấy phần cảm kích, hướng Từ Tam Thạch nhẹ gật đầu.
Từ Tam Thạch thở dài một tiếng, mở lời:
– Nếu như chúng ta có thể còn sống ra ngoài, về học viện lại tìm người vì nàng tiến hành trị liệu triệt để đi. Nội viện có một vị lão sư cấp bậc Phong Hào Đấu La hệ trị liệu , có lẽ có thể giúp nàng khôi phục mấy phần.
– Ừm.
Đái Hoa Bân tựa hồ như cũng không để ý, chỉ đem Chu Lộ ôm chặt hơn.
Lại là một đạo kim quang sáng lên, lần này lại chỉ có một đạo.
– Đại sư tỷ?
Nhìn thấy Trương Nhạc Huyên xuất hiện, Hoắc Vũ Hạo, Từ Tam Thạch và Giang Nam Nam cũng không khỏi kêu thành tiếng. Thêm một người trở về, lập tức chứng minh thêm một người thông quan thành công, đối với bọn hắn mà nói tự nhiên là đại hỉ sự.
Trương Nhạc Huyên mỉm cười hướng bọn hắn nhẹ gật đầu, sau đó cũng nhìn thấy tình huống của Đái Hoa Bân và Chu Lộ, vội vàng đi tới, nhưng nàng cũng không biết trị liệu, chỉ nhẹ lời an ủi vài câu.
Hoắc Vũ Hạo đột nhiên kinh ngạc phát hiện Trương Nhạc Huyên tựa hồ trở nên có chút không giống bình thường. Dĩ vãng, vị đại sư tỷ này sẽ rất ít cười, nhưng mà, hôm nay, trên trên gương mặt xinh đẹp của nàng lại thủy chung mang theo một nụ cười nhàn nhạt. Cho dù là nhìn thấy thương thế nghiêm trọng Chu Lộ, sau khi cau mày một cái, trên trán cũng không có hiện thêm nửa phần oán hận, mặt mày hăng hái, ánh mắt trong suốt. Nàng, không giống với lúc trước a!
Trong lúc trải qua Chân Tâm Đại Mạo Hiểm, tựa hồ mọi người gặp phải sự tình cũng không giống nhau. Tam sư huynh và tứ sư tỷ không phải cũng là như thế sao?
Nhưng mà, ít nhất cũng đoán được mọi người ở đây trải qua chuyện gì. Đông Nhi, ngươi chừng nào thì mới có thể trở về. Còn có Thu Nhi, nàng thì thế nào?