“Để nó khỏi bay lung tung.”
Trong lòng Thái An Kỳ càng thêm cáu kỉnh.
“Đầu tiên là giết nó đã.” Ninh Thư đặt dao vào tay Thái An Kỳ, rồi đưa con gà cho cô ta, sau đó cô nói: “Nhổ một ít lông trên cổ trước, sau đó mới cắt tiết nó.”
Ninh Thư nghe tiếng kêu cục tác từ trong miệng con gà phát ra thì liền run lẩy bẩy, cô ta đưa tay ra định nhổ lông, kết quả là bị con gà mổ thẳng vào tay.
Thái An Kỳ vừa đau đớn vừa sợ hãi kêu lên, mu bàn tay bị con gà mổ tím hết cả rồi.
Ninh Thư thở dài một tiếng: “Sao không kéo đầu nó lại trước rồi hẵng nhổ lông?”
Thái An Kỳ vô cùng tức giận, sao không nói sớm, một tay nhổ một tay cầm dao thì lấy cái gì để kéo đầu con gà.
“Mẹ à, tay con đau quá, con không muốn làm nữa.” Thái An Kỳ nói bằng giọng đáng thương.
Ninh Thư không để ý cho lắm, cô nói: “Không sao đâu, lần đầu tiên mẹ giết gà còn bị đứt hết cả tay cơ.”
Thái An Kỳ rốt cuộc cũng nhận ra rằng, bà già này không bắt cô ta giết gà thì không chịu được.
Thái An Kỳ mắng thầm 18 đời tổ tông của Ninh Thư, ánh mắt của con gà mái này hung ác vô cùng, cô ta lôi đầu con gà lại rồi dồn sức nhổ lông khiến cho cổ nó rỉ cả máu.
“Được rồi, bây giờ lấy dao cắt vào cổ nó để máu chảy ra.” Ninh Thư nói.
Thái An Kỳ cầm lấy con dao, nhưng cô ta không làm theo lời Ninh Thư nói là cắt vào cổ con gà mà dùng dao chặt đứt cổ con gà luôn, máu tươi văng tung tóe khắp mặt đất.
Trên mặt Thái An Kỳ cũng dính đầy máu tươi, cô ta sợ hãi kêu lên một tiếng, sau đó vứt con dao xuống đất rồi mở vòi nước rửa mặt.
Ninh Thư cho con gà vào trong chậu, sau đó tưới nước nóng lên, chờ một chút là có thể nhổ lông.
“Được rồi, bây giờ có thể nhổ lông được rồi.” Ninh Thư nói với Thái An Kỳ.
Thái An Kỳ cảm thấy toàn thân mệt rã rời, cô ta nghiến răng ngồi xổm xuống nhổ lông.
Con gà hơi hôi, rồi lại còn bị nước nóng tưới lên khiến mùi bay ra nồng nặc, hình như còn có cả mùi phân, mùi bay lên khiến Thái An Kỳ suýt nôn, cô ta nghiêng đầu qua một bên rồi mới nhổ lông.
Ninh Thư chỉ bình thản nhìn Thái An Kỳ, rồi chậm rãi thái rau.
Thái An Kỳ nhìn tay mình, bộ móng mà cô ta vẽ rất cẩn thận đều bị bong ra hết, vì móng tay quá dài nên chỉ lơ là một chút là nó gãy mất, quả thực rất đau.
Thái An Kỳ bực bội nhổ lông gà.
“An Kỳ, những cái lông măng li ti cũng phải nhổ cho sạch đấy nhé.” Ninh Thư dặn dò cô ta.
Thái An Kỳ:…
Sắc mặt Thái An Kỳ trắng bệch, vì rất ít khi làm chuyện này nên khiến cô ta rất khó chịu, hôm nay trời lại còn rất nóng, mang được hết đống thức ăn về nhà đã khiến cô ta mệt rã rời rồi.
Khó khăn lắm mới nhổ sạch được mớ lông gà, lúc đứng dậy, Thái An Kỳ xây xẩm mặt mày, suýt chút nữa thì không đứng vững.
Ninh Thư nói: “Rửa sạch con gà đi, sau đó mổ bụng nó, rồi móc hết nội tạng ra ngoài.”
Thái An Kỳ lập tức chạy ra khỏi nhà bếp, cô ta xông vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Ninh Thư mỉm cười, cô ném con gà vào trong chậu nước rồi moi hết nội tạng của nó ra.
Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, sắc mặt của Thái An Kỳ tái mét, nhìn thấy Ninh Thư đã moi hết nội tạng ra ngoài thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng Ninh Thư lại nói: “Con rửa tay rồi lại đây xào rau.”
Thái An Kỳ lập tức nói: “Con không làm đâu, con không biết làm.”
Ninh Thư cười hiền hậu, cô nói: “Không sao, con cứ học dần dần rồi sẽ biết.”
“Con không muốn học.” Bây giờ Thái An Kỳ rất khó chịu, cô ta muốn nằm nghỉ ngơi.
Ninh Thư vẫn cười hiền hậu như trước, “Nhanh lên, sắp đến giờ cơm trưa rồi, trưa nay Vương Bác sẽ về ăn cơm, được ăn cơm con nấu chắc nó vui lắm.”
Bộ ngực của Thái An Kỳ phập phồng, sắc mặt có vẻ hung dữ, cô ta gầm thét trong lòng, Vương Bác là chỗ dựa của cô ta, thế mà lại còn bắt cô ta nấu cơm cho anh ăn.
Ninh Thư nhìn Thái An Kỳ, ánh mắt hờ hững, Thái An Kỳ nghiến răng bước vào bếp rửa tay rồi nấu nướng.
Ninh Thư đứng một bên chỉ cho cô ta: “Cho dầu vào.”
“Vặn nhỏ lửa lại một chút, dầu sủi bọt lên thì nhanh chóng cho rau vào.”
Thái An Kỳ chân tay luống cuống đổ rau vào, kết quả là dầu bắn tung tóe khắp nơi, bắn cả lên người cô ta.
Mùa hè nên mặc ít quần áo, thế nên dầu bắn lên người rất đau, hơn nữa nó còn bắn lên cả mặt.
Thái An Kỳ sợ đến mức ném luôn cái xẻng xào thức ăn vào trong chảo rồi chạy ra khỏi bếp.