Cái Dương Thần hỏi đương nhiên là bối cảnh tỉ mỉ của Lý Minh Hòa.
Molins ậm ừ, dường như có chút cảm thán nói:
– Minh vương các hạ, thật sự khiến ta có giật mình không nhỏ, bối cảnh của Lý Minh Hòa thật sự phức tạp hơn so với trong tưởng tượng của tôi, bắt đầu từ ông nội hắn đã có một chút liên hệ với ngài…
– Với ta?
Dương Thần buồn bực.
– Đúng vậy, nói chính xác hơn là có liên quan đến Dương gia ở Yến Kinh. Rồi sau đó, còn cùng đại nhân Persephone lại có quan hệ chặt chẽ. Tuy rằng còn có một số chi tiết không điều tra rõ, nhưng nội dung cơ bản đã biết, bởi vì nhân vật và sự kiện liên lụy khá đông, nói miệng tương đối rườm rà, hơn nữa… Hơi không thích hợp, tôi sẽ chuẩn bị lại thành một thư điện tử, gửi vào hòm thư của ngài, được chứ?
Molins nói.
Dương Thần không kiên nhẫn nói:
– Lời nói vô nghĩa nhiều như vậy, sớm nói gửi vào hộp thư cho tôi không phải xong rồi sao, mau gửi đi!
Molins vội vàng xác nhận, hơn mười giây sau, một bức thư điện tử được chuyển tới hòm thư của Dương Thần.
Dương Thần cúp điện thoại, vội mở hòm thư kết nối trên điện thoại di động, vừa lái xe, vừa tìm đọc bức thư kia…
Dương Thần đem nội dung bức thư từng dòng đọc hết, trên mặt vẻ mặt đầu tiên là không kiên nhẫn, đến chăm chú, lại nghiêm túc, đến cuối cùng, dần dần lộ ra một tia khiếp sợ và sự kinh ngạc khó có thể ngăn chặn!
Đọc xong tất cả nội dung, Dương Thần đưa điện thoại di động nhét vào trong túi, một bàn tay oán hận đập vào vô lăng, thấp giọng mắng vài câu, sắc mặt âm tình bất định hồi lâu, mới đè nén nỗi lòng phức tạp xuống.
Mà cùng lúc đó, trong tổng bộ Ngọc Lôi.
Lâm Nhược Khê về tới công ty, đã ngồi ở trong phòng hội nghị tổng chỉ huy công ty, từ cửa sổ thủy tinh nhìn ra ngoài, là một đám nhân viên lớn của phòng tài vụ và phòng kế toán đang bận rộn xử lý các vấn đề mọc lên như nấm sau mưa của công ty.
Mạc Thiện Ny và các cán bộ cấp cao sắc mặt đều rất khó coi ngồi ở hai bên, nhìn hơn mười khối màn huỳnh quang cực đại không ngừng nảy sinh các số liệu tài chính mới và một loạt tin tức, tâm lý lo lắng.
Nhóm nhân viên cũng tinh tường ý thức được, cổ phiếu công ty đang không ngừng hạ ngã, mà vô số người hợp tác, khách hàng lớn không ngừng gọi điện thoại tới, và các loại tranh cãi mạnh xuất hiện, cũng khiến bên trong tràn ngập nguy cơ.
Vừa vặn bởi vì Lâm Nhược Khê bình yên trở về mà khiến một số bọt sóng được kích thích, giờ phút này mai một không thấy, lại lần nữa lâm vào giữa cuộc chiến đấu hăng hái đục ngầu.
Cục diện như vậy, căn bản không ai nhàn rỗi đi quan tâm tới việc Lý Minh Hòa và Ngô Nguyệt không có mặt tại đây.
– Nhược Khê, cứ như vậy, chưa tới nửa giờ, biên độ rớt xuống ít nhất phải hai mươi phần trăm!
Mạc Thiện Ny bất lực nói.
Lâm Nhược Khê ngồi ở cuối cùng vẫn không hé răng, một đôi mắt sáng chỉ tập trung lên những số liệu mới không ngừng nảy sinh trên màn hình kia, dung nhan thanh lịch nhìn không ra chút biểu cảm, một bàn tay trắng nõn dịu dàng tinh tế bưng lấy đôi môi anh đào, như là đang trầm tư điều gì.
Mấy người cán bộ cấp cao vẻ mặt đều mang chút uể oải, tuy rằng trước đó đã trải qua hai kiếp nạn lớn, nhưng cuối cùng đều nhờ những chiêu thức thần kỳ của Lâm Nhược Khê mà sống lại, nhưng bọn họ cũng biết, kiếp nạn lần này, hoàn toàn không giống như vậy!
Vấn đề khó khăn ở hai lần trước đều là vấn đề tài chính, thậm chí nhiều nhất cũng là tiền kiếm được hơn ít một chút, đánh mất một ít sức cạnh tranh.
Nhưng lần này, bản thân công ty liền bị mất đi sức cạnh tranh và triển vọng, không ngừng gặp sự phá hủy có tính tấn công.
Ngay tại thời điểm mỗi người đều cảm thấy vô kế khả thi, Lâm Nhược Khê bỗng nhiên thầm thở dài, mở miệng nói:
– Trưởng ban Vệ, anh bảo nhân viên kế toán đợi cho tới khi biên độ rớt xuống 10%, dùng tài khoản phân tán mua vào hai nghìn đến năm nghìn cổ phiếu, cứ mười đến mười lăm phút mua một lần, tài khoản ít nhất một trăm cái trở lên, luân phiên sử dụng.
Trưởng ban kế toán Vệ vừa nghe, lúc này liền ngây ngẩn cả người:
– A?
Lâm Nhược Khê nhíu mi:
– Sao vậy, muốn tôi nói lại một lần nữa?
– À… không không không…
Trưởng ban Vệ lập tức cười nói:
– Tổng giám đốc Lâm, chỉ có điều… Nếu như vậy, cũng không giúp gì được đối với tình trạng trước mắt của chúng ta, bán tháo hơn mười vạn chỗ nào cũng có, mua như vậy giống như muối bỏ biển a, căn bản không thể xoay chuyển xu thế rớt giá a.
– Tôi bảo anh làm như thế nào, thì anh cứ làm như thế đó, anh chỉ cần chấp hành, không cần anh tới giảng giải cho tôi!
Lâm Nhược Khê thanh âm đề cao mấy độ, ánh mắt lạnh như băng nói.
Trưởng ban Vệ nuốt nuốt nước miếng, vội cúi người, chạy đi chỉ huy bộ phận của chính mình.
Mạc Thiện Ny lo lắng nói:
– Nhược Khê, cậu đừng như vậy, tôi biết cậu rất lo, nhưng Trưởng ban Vệ nói cũng đúng, mua như vậy, căn bản không có hiệu quả gì hết.
Lâm Nhược Khê thở dài thật dài:
– Tôi cũng biết, nhưng tôi chỉ có thể cố hết sức, nghe theo thiên mệnh… Thiện Ny, cậu đi gặp vài Giám đốc ngân hàng nói chuyện, cố gắng đừng để tài chính của chúng ta ở ngân hàng xảy ra vấn đề, tránh bị bất ngờ.
Mạc Thiện Ny chua xót gật gật đầu:
– Tôi đã biết, đúng rồi, nếu không thì cấp cho tổ Athéna một ít tài chính, có thể thông qua một số thủ đoạn, nói không chừng có thể có một ít tác dụng.
Lâm Nhược Khê lắc đầu,
– Việc này không thể dựa vào thủ đoạn thì có thể khởi tử hồi sinh, cậu xem, những người đó tại thời điểm mua vào với giá cao như vậy, hiện tại thua lỗ hai mươi phần trăm đều phải bán tháo, rõ ràng đều rất hiểu, cứ chống cự như vậy lỗ ngày càng nhiều. Tiểu tổ Athéna cũng không phải thần, không có khả năng khiến dân chứng khoán dễ dàng tin tưởng chúng ta có biện pháp để vượt qua. Hiện tại phải làm, là tìm đến cơ hội, đưa hoạt động lập tức trở lại quỹ đạo. Tôi sẽ cùng những người khác thảo luận về một số vấn đề sửa chữa thu mua và phân phối, phân công làm việc.
Mạc Thiện Ny tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng cũng biết Lâm Nhược Khê nói đúng, cắn chặt răng, xoay người ra khỏi phòng họp.
Một đêm đã đến, cũng là lúc kinh tế toàn cầu đều bắt đầu ghé mắt tới Đông Phương, các công ty thành viên toàn cầu của Quốc tế Ngọc Lôi đều bắt đầu bị tấn công mạnh, áp lực chợt gia tăng mãnh liệt!
Đối thủ cạnh tranh đương nhiên là vui vẻ ra mặt, dù sao đối thủ hoành bá nhiều lĩnh vực chủ yếu sắp khuynh đảo, càng nhiều người cảm thấy Ngọc Lôi năm xưa bất lợi, thời gian một năm ngắn ngủi, liên tiếp gặp nạn.
Thậm chí không ít người tà ác đoán rằng, có lẽ tương lai Quốc tế Ngọc Lôi có thể lưu lại chỉ có thể là một công ty thành viên giải trí, dù sao Lâm Tuệ ngày càng bay lên siêu cấp ngôi sao mới, có thể mang đến lợi nhuận vô cùng khả quan.
Ngay tại dưới dòng chảy yên lặng và sóng lớn, vùng ngoại thành ven biển Trung Hải, một biệt thự được chính phủ Hoa Hạ đầu tư kiến thiết theo kiểu trại an dưỡng, trong một gian biệt thự xa hoa, lại là một cảnh quan khác…