Nhưng mà cô lại từ chối rồi.
Cô ngồi lên bàn ở phòng làm việc, hai tay khoác vào cổ anh, đôi chân bó lại dẫm lên chân anh.
“Người sao có thể không nỗ lực chứ, vậy khác gì cá đâu. Trước đây ở nhà họ Hứa, em vẫn nghĩ kể cả mình có nỗ lực đi chăng nữa, thì em cũng như một con cá bình thường mà thôi, không đổi đời được. Nhưng bây giờ em cảm thấy mình như cá chép vậy, có thể vượt Long môn. Từ khi ở bên cạnh anh, em thấy việc gì cũng trở thành có khả năng hết”
“Chồng chưa cưới xấu không thể tả của em ơi, đường đường là chủ tịch của tập đoàn.J&C lại là một soái ca vạn người mê. Em vốn là vịt con xấu xí, một cô con gái riêng không được yêu thương, nhưng bây giờ em đã thay đổi, trở thành mĩ nữ của thủ đô, là con gái nuôi của nhà họ Ngôn: Trước đây em chỉ biết ăn thôi, nhưng bây giờ em còn biết nấu nữa, mọi người ăn đồ em làm, em thấy vui lắm.”
“Tuy rằng vất vả nhưng bất kể thành công nào cũng không tự dưng mà thành. Bây giờ anh đã có chỗ đứng rồi mà vẫn nỗ lực như vậy, em là người phụ nữ của anh sao có thể khiến anh mất | mặt được? Có phải không?”
Cô nói chuyện dõng dạc, nghiêm trang.
Cố Gia Huy ôn nhu nhìn khuôn mặt cô.
Cô bé này lại lớn thêm rồi, khuôn mặt trổ mã ngày càng xinh đẹp.
Đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn anh giống như những vì sao trên bầu trời vậy, rạng rỡ sáng chói.
Thấy anh cứ nhìn mình mà không nói năng gì, cô có chút khó hiểu.
“Sao vậy anh? Nhìn em kì lạ lắm hả?”
“Không có.”
Anh khẽ lắc đầu, bế cô từ trên bàn xuống, để cô ngồi vững trên đùi mình.
Anh ôm cô, hơi thở ấm áp của anh phả vào hõm vai của cô, nhột nhột.
Cô rụt cổ lại muốn thoát ra nhưng lại bị anh giữ lại.
“Anh muốn ôm em thật chặt.”
“Sao vậy?”