“Vâng!”
Sau khi người nhà họ Đường bàn bạc xong xuôi liền ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.
Đúng lúc này, cửa lớn bỗng bị đẩy ra, một đám người tốp năm tốp ba lũ lượt kéo nhau đi vào.
“Ha ha ha ha, ông chủ Hầu, ông chủ Đinh, các anh cuối cùng cũng đến rồi! Nào nào nào, ngồi đi ngồi đi!” Đường Tông Hào và Đường Tùng có nặn ra vẻ tươi cười, lập tức đứng lên đón bọn họ.
Nhưng đối phương hiển nhiên là không thèm để ý.
Hầu Nam đặt mông ngồi xuống ghé, tự mình rót một chén trà, vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Giám đốc Đường, giữa chúng ta cũng không cần quanh co lòng vòng nữa đâu. Hôm nay tôi tới đây chính là vì khoản tiền mà ông đã nợ. Tôi đã cho nhà họ Đường các người quá nhiều thời gian rồi, bây giờ có phải là nên trả tiền cho tôi không?”
“Còn cả tiền của tôi nữa! Đừng có nói là tôi không nễ tình cảm giữa hai nhà, trước kia chúng ta đã nói rồi!” Đỉnh Thu ở bên cạnh cũng hô lên.
Mấy kẻ đi theo sau Hầu Nam và Đinh Thu cũng không ngừng mở miệng đòi tiền, phòng bao trở nên vô cùng náo nhiệt.
Đường Tông Hào cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ông chủ Hầu, ông chủ Đinh, hai anh không cần gấp gáp. Về chuyện số tiền kia thì, liệu hai anh có thể cho chúng tôi hoãn thêm một tháng nữa được không? Một tháng sau hàng hóa của nhà họ Đường chúng tôi sẽ được xuất kho, nhất định sẽ trả hết số tiền còn thiếu cho hai anh, một đồng cũng không thiếu. Hai anh thấy thế nào?”
“Ông chủ Đường, ông đừng có mà coi mọi người là đồ ngốc! Cái cuộc làm ăn kia của nhà họ Đường các ông chúng tôi cũng biết được một chút rồi, cá nhân tôi cho rằng chuyện này quá mạo hiểm! Không ai có thể nói trước được điều gì cả. Một tháng sao? Sợ là chúng tôi không thể đợi lâu như vậy được. Hôm nay hoặc là các người trả lại tiên cho tôi, hoặc là chúng ta cá chết lưới rách, ông tự mình suy xét kỹ lưỡng đi!”
Nói xong, ông chủ Hầu đập mạnh tách trà xuống bàn.
Bộp!
Tiếng động lớn tới nỗi khiến cho tất cả mọi người đều vô cùng chắn động.
Đỉnh Thu không nói câu nào, nhưng ý của ông ta là gì thì ai cũng biết.
Vẻ mặt của Đường Tông Hào cũng không được tự nhiên cho lắm, sau khi âm thầm trao đổi ánh mắt với Đường Tùng, ông lặng lẽ nhìn về phía Đường Hồi Tuyết.
Đường Hồi Tuyết hiểu ý, đã đến lúc cô phải ra mặt rồi.
“Chú Hầu, chú Đinh, hai người trước tiên đừng tức giận.
Về chuyện số tiền kia thì nhà họ Đường chúng cháu nhất định sẽ hoàn trả đầy đủ cho các chú, nhưng mong là hai chú cho nhà cháu một chút thời gian. Nếu như các chú không tin thì cháu có thể nhờ bạn trai bảo đảm cho nhà họ Đường.” Đường Hồi Tuyết đứng lên nói.
“Bạn trai của cô sao?”
Đám người đồng loạt nhìn về phía Đường Hồi Tuyết, sau đó ánh mắt liền rơi vào Lâm Dương đang yên tĩnh ngồi bên cạnh cô.