Thái An Kỳ bĩu môi, cô ta cãi lại: “Kiếm tiền là để có một cuộc sống tốt hơn, nếu không thì kiếm tiền làm gì, mẹ à, mẹ tiết kiệm quá rồi, ăn những thứ đồ ăn độc hại này, đến lúc đổ bệnh lại càng tốn nhiều tiền hơn, lợi bất cập hại.”
“Anh xem có đúng không?” Thái An Kỳ dùng chân đá chân của Vương Bác dưới bàn ăn, Vương Bác chỉ có thể trả lời: “Mẹ à, An Kỳ nói đúng đấy ạ.”
Ninh Thư nhìn lướt qua Vương Bác, cô nói: “Nếu không ăn được thì mua nhiều như thế làm gì, ăn đi, tối hôm nay mà không ăn hết thì sáng mai lại ăn tiếp, ăn đến lúc nào hết thì thôi.”
Thái An Kỳ tức giận vô cùng, cô ta buông đũa quay về phòng, đóng sầm cửa lại.
Vương Bác vội vàng đứng dậy, Ninh Thư liền dịu dàng nói: “Ngồi xuống ăn đi con, sống trong cùng một nhà chắc chắn sẽ có mâu thuẫn, có như vậy mới thấu hiểu lẫn nhau được.”
Vương Bác chỉ có thể ngồi xuống, Ninh Thư lại nói: “Không phải mẹ tiếc nên mới bắt các con ăn mà là có những chuyện không cần thiết phải lãng phí, sống phải tiết kiệm một chút, phải dành dụm ít tiền để dùng trong những trường hợp bất ngờ.”
“Bây giờ cuộc sống rất ổn nhưng đến lúc xảy ra chuyện rồi thì có kêu trời kêu đất cũng vô dụng, điều kiện gia đình của Thái An Kỳ cũng không phải quá tốt, sao nó lại có thể phung phí như thế chứ?” Ninh Thư kinh ngạc nói.
Vương Bác không biết nên nói gì, anh im lặng một lúc rồi nói: “An Kỳ vừa mới được gả vào nhà chúng ta nên có lẽ cô ấy chưa thích ứng kịp ạ.”
Chưa thích ứng được? Ninh Thư thấy cô ta rất thoải mái đấy chứ, không hề khách khí chút nào.
“Con ăn cơm đi.” Ninh Thư nói với Vương Bác.
Vương Bác nhìn vào phòng ngủ: “Mẹ à, có cần đi gọi An Kỳ ra ăn cơm không ạ?”
Ninh Thư hòa nhã vô cùng, cô nói: “Nó không muốn ăn những thứ này đâu, không cần gọi.”
“Nhưng mà… ” Vương Bác nhíu chặt mày, nhưng anh không dám cãi lại Ninh Thư, chỉ có thể ngồi yên lặng ăn cơm, chỉ có điều anh ăn rất nhanh, chỉ và mấy đũa đã hết sạch bát cơm, ăn xong anh đặt bát đũa xuống rồi liền chạy vào phòng xem Thái An Kỳ thế nào.
Ninh Thư một mình chậm rãi ăn cơm, ăn xong, cô đổ hết toàn bộ đồ ăn thừa đi, không muốn ăn thì đừng ăn.
Dù sao cũng không thừa chút đồ ăn nào.
Thu dọn xong, Ninh Thư liền quay về phòng tu luyện.
Thế nhưng, Thái An Kỳ ngủ đến nửa đêm thì thấy đói, hơn nữa lúc nãy còn ân ái kịch liệt nên thực sự rất đói.
Thái An Kỳ đẩy Vương Bác, Vương Bác hỏi cô ta bằng giọng ngái ngủ: “Sao thế?”
“Em đói quá, anh đi lấy gì cho em ăn đi.” Thái An Kỳ đá vào chân Vương Bác.
Bây giờ đã nửa đêm rồi, là lúc buồn ngủ vô cùng, hơn nữa ngày mai Vương Bác còn phải đi làm nữa, nhưng nhìn thấy Thái An Kỳ như vậy, anh đành thở dài một hơi rồi rời khỏi giường.
Thái An Kỳ lúc này mới nở nụ cười, cô ta cũng bật dậy theo anh ra ngồi chờ ở bàn ăn.
Vương Bác xuống bếp mở tủ lạnh, trong tủ không còn chút đồ ăn sẵn nào.
Vương Bác chỉ có thể qua gõ cửa phòng Ninh Thư, Ninh Thư đang tu luyện thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô đứng dậy mở cửa, ngoài cửa là Vương Bác, còn Thái An Kỳ đang ngồi trên ghế chờ ăn, cô hỏi: “Sao thế?”
“Mẹ à, lúc nãy không phải là còn rất nhiều đồ ăn thừa ư?” Vương Bác hỏi Ninh Thư: “An Kỳ đói nên con muốn xào lại một ít thức ăn cho cô ấy.”
Ninh Thư nhíu mày nói: “Không phải An Kỳ nói là đồ ăn thừa rất độc hại sao, mẹ đổ hết rồi, bây giờ chẳng còn gì nữa cả.”
Không phải cô ta nói rằng không ăn thức ăn thừa sao?
“Mẹ đổ rồi à.” Vương Bác có chút bất đắc dĩ nhìn Thái An Kỳ.
Suýt chút nữa thì Thái An Kỳ không nhịn được mà trợn tròn mắt, cô ta cảm thấy bà mẹ chồng này thật đáng ghét.
Biết rõ cô ta chưa ăn gì mà còn đổ hết thức ăn đi, lại còn mang lời cô ta nói ra để chặn họng, trong lòng cô ta rất tức giận nhưng không có lý do gì để cãi lại Ninh Thư.
Ninh Thư xoa trán nói: “Có thể nấu chút mì, mẹ không được khỏe lắm, các con tự nấu đi nhé.”
Nói xong, Ninh Thư liền đóng cửa đi ngủ.
Vương Bác và Thái An Kỳ nhìn nhau ngơ ngác, Thái An Kỳ kiềm chế cơn thịnh nộ, cô ta nũng nịu nói: “Vương Bác, em đói lắm.”
Vương Bác chỉ có thể bật bếp nấu mì cho Thái An Kỳ, anh lúng ta lúng túng hồi lâu mới nấu xong một bát mì, mùi vị cũng chẳng ra sao, mì nhanh chóng nhão như hồ dán.
Vương Bác là đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân, nhưng Dương Tử Di rất ít khi bắt anh làm việc nhà, bà ấy đã gắng hết sức để chăm sóc con trai mình.