Vẻ mặt Hàn Lập người khác không có chú ý tới, nhưng lại bị Yến Như Yên nọ trong lúc vô ý chứng kiến.
Nữ nhân này ngẩn ra, trong đôi mắt sáng toát ra một tia nghi hoặc
Kết quả sau khi tiến vào tinh tường một chút thì Lôi Hỏa Trùy rốt cục gặp tai ương.
Nguyên bổn tinh tường vốn không có bất cứ biến hóa gì, nhìn như an ổn thì đột nhiên lam mang đại phóng, tiếp theo mọi người ở đây giật mình. Từ trong tường hiện ra vô số bạch sắc quang ti đem Lôi Hỏa Trùy quấn lấy vô số vòng, sau đó quang ti điên cuồng rung lắc.
“Ầm ầm ” Một tiếng nổ vang lên, Lôi Hỏa Trùy trong nháy mắt bạo liệt rồi quang mang chợt lóe lên và biến mất, tinh tường lại hồi phục như thường.
Lão phụ nhân “xoát” một tiếng, sắc mặt tái nhợt sau đố lộ ra vẻ kinh sợ phi thường.
Lôi Hỏa Trùy này bà ta đã hao tổn bao tâm cơ mới đắc thủ được Cổ Bảo lại dĩ nhiên dễ dàng bị hủy như vậy, làm cho bà ta đau lòng, cực kỳ hối hận.
Trong lúc nhất thời, lão phụ nhân chỉ cảm thấy ngực nóng lên, cơ hồ muốn phun ra một ngụm máu.
Những người khác đứng xem cũng trợn mắt há hốc mồm, kinh hãi không thôi.
Trong lúc đó Yến Như Yên trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc rồi lại nhìn Hàn Lập liếc mắt một cái, mặt hiện lên vẻ đang nghĩ tới một người nào.
Cũng may lão phụ nhân cũng không phải người tầm thường, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn hết tái lại hồng lần lượt thay đổi mấy lần, sau đó hít sâu một hơi bình ổn tâm lý và khí huyết đang quay cuồng.
“Lần này thật sự là làm cho mấy vị đạo hữu chê cười. Thái Diệu Thần Cấm này thật không hổ là một trong mười đại cổ cấm chế. Lão thân không có cách nào phá giải. Bất quá đạo hữu khác thần thông lớn có lẽ có biện pháp khác giải trừ cấm chế!” Phụ thân này quay đầu, cười khổ nói.
Nói xong lời này, lão phụ nhân lui về sau vài bước, có ý buông tha!
Nam Lũng Hầu sớm đã thu sắc mặt vui mừng, nghe vậy cũng chỉ có thể thở dài nói:.
“Thai đạo hữu thất bại trong gang tấc, thật sự là rất đáng tiếc. Không biết còn có đạo hữu nào nguyện ý thử một lần không?” Nói xong lời này, Nam Lũng Hầu cố ý nhìn đám Vương Thiên Cổ vài lần.
Dù sao Vương Thiên Cổ cũng là trận pháp đại sư hàng đầu, tại tu tiên giới có danh khí không nhỏ.
Nhưng những người khác sau khi nhìn thấy bảo vật của phụ nhân bị hủy thì nguyên vốn có chút tâm tư nóng lòng muốn thử, nay hoàn toàn bị dập tắt.
Nói có vẻ buồn cười, chứ đã có tấm gương lão phụ nhân sờ sờ vừa rồi,người nào còn có thể muốn bảo vật của mình gặp chuyện nguy hiểm.
Vương Thiên Cổ đứng ở một góc thính đường không nói gì.
Hắn trong lòng tự biết mình, bản thân mặc dù đối với cổ pháp trận có một chút kiến giải, nhưng tầm cỡ thập đại cổ cấm chế này chưa bao giờ tiếp xúc qua, càng chưa nói tới phương pháp giải trừ.
Do đó, hắn tự nhiên sẽ không làm khó mình.
Nhưng người vốn vẫn không nói chuyện là Hàn Lập lúc này lại bình tĩnh mở miệng.
“Hàn mỗ bất tài nhưng muốn thử một lần, không biết ý hai vị đạo hữu như thế nào?” Hàn Lập nhìn như tùy ý nói.
Nhưng lời kia vừa thốt ra, Vương Thiên Cổ và lão giả họ Vân cảm thấy ngoài dự liệu. Nam Lũng Hầu lại càng lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng trong miệng tất nhiên đáp ứng.
“Đương nhiên có thể. Hàn đạo hữu cứ việc thử một lần!”
Hàn Lập cũng không khách khí tiến lên vài bước, đi tới chỗ lão phụ nhân mới vừa rồi kích phá tinh tường.
Vương Thiền đứng sau Vương Thiên Cổ chứng kiến một màn này thì còn ngạc nhiên hơn, hai mắt sau mặt nạ hiện lên vẻ cười lạnh cùng cùng châm chọc, đột nhiên môi khẽ nhúc nhích truyền âm cho Yến Như Yên một bên vài câu.
Yến Như Yên nghe mấy lời này trên mặt thản nhiên không tỏ vẻ gì, tựa hồ không cho là đúng.
Về phần Vương Thiên Cổ, mặc dù thần sắc như thường nhưng trong lòng cũng căn bản không tin Hàn Lập có thể phá được cấm chế này.
Hàn Lập đứng ở phía trước tinh tường, cũng không có lập tức hành động, mà chỉ khoát tay, đưa một ngón tay lên, trên người linh lực vận chuyển, một đạo thanh mang dài khoảng một tấc từ đầu ngón tay ra hiện ra.
Quang hoa chợt lóe, thanh mang đảo qua mặt ngoài tinh bích, nhưng lại không có chút hiệu quả nào, phảng phất vách tường lam phỉ thúy hoàn hảo không tổn hao gì.
Nhưng Hàn Lập không có nổi giận, ngược lại toàn bộ bàn tay đều có một tầng thanh sắc linh khí bao lấy. Sau đó năm ngón tay xòe ra đem bàn tay áp vào trên vách tường.
Sau đó cả người vẫn không nhúc nhích, tựa hồ đang cảm ứng cái gì.
Cử động cổ quái của Hàn Lập làm cho chúng tu sĩ phía sau đang ngưng thần nhìn kỹ tò mò, sinh ra tâm lý nghi hoặc, nhưng cũng không có người nào tiến lên quấy rầy Hàn Lập.
Những người này không biết rằng Hàn Lập vốn đứng đưa lưng về phía bọn họ, sâu trong hai mắt có hai lam mang đang chớp động yếu ớt, ngưng thần nhìn chỗ sâu trong tinh tường, tựa hồ đang cố sức tra xét cái gì đó.
Đứng nhìn độ hơn nửa khắc thời gian, những người khác đều không có lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn hoặc mở miệng thúc giục hắn.
Nhưng vào lúc này, Hàn Lập chợt thở ra một hơi, lam quang trong mắt chợt lóe lên rồi biến mất.
Hắn không chần chờ đưa tay thò vào Túi Trữ Vật bên hông vỗ, sau đó bàn tay vừa đảo lấy ra một đống đồ vật lớn.
Mọi người đứng nhìn, không khỏi ngẩn ra, đúng là mười mấy cái trận kỳ màu sắc khác nhau gì đó.
Muốn làm cái gì đây?
“Hàn đạo hữu thì ra cũng tinh thông trận pháp, chẳng lẽ là muốn lấy trận phá trận? Chẳng lẽ trước kia có nhận biết Thái Diệu Thần Cấm này?” Bạch sam lão giả sau khi ngẩn ngơ, động dung hỏi.
“Cũng không phải là nhận biết cái gì ảo diệu mà là trước đây ta cũng có nghiên cứu qua một số loại thượng cổ pháp trận. Tạm thời thử một lần xem sao!” Hàn Lập coi như không có gì trả lời.
Nhưng tiếp theo hắn há mồm nhằm trận kỳ trong tay phun ra một khẩu thanh sắc tinh khí.
Quang mang chợt lóe, tất cả trận kỳ cũng từ trong tay Hàn Lập bay lên, theo thần niệm thúc dục nhắm ngay mặt ngoài của tinh tường, lơ lửng bất động giữa không trung.