“Chẳng qua là một đường hầm để tiện cho việc dẫn nước, chứa không được bao nhiêu người cả. Thần nghĩ việc nhỏ như vậy không cần thiết phải báo cáo với ngài nên không nói cho ngài biết”.
Hỗ Đặc Mạc Nhĩ ổn định lại tâm trạng.
“Được, vậy chúng ta nhanh ra khỏi thành, dẫn theo thê tử và hoàng kim của ta, những người khác đều ở lại…”
Các đại thần trong đại điện đều hoảng hốt.
“Đại hãn… dẫn chúng thần đi cùng đi…”
“Đại hãn, đừng mà, chúng thần cũng muốn đi theo ngài…”
Hỗ Đặc Mạc Nhĩ lạnh lùng nói: “Các ngươi thân là chiến sĩ của Khoa Nhĩ Mạn nên hiến thân cho Khoa Nhĩ Mạn! Ta ra ngoài là để tập kết quân đội lại lần nữa, báo thù cho Khoa Nhĩ Mạn. Người đâu… trông chừng chúng, ai dám chạy loạn thì giết không tha…”
Lúc này người La Sát và Hắc Kỳ quân đã tiến vào trong thành, khắp nơi đều là các binh lính thắt cổ chết.
“Nhanh lên, bao vây toàn bộ hết công sự trên bản đồ…”
Chỉ còn lại mấy trăm ngàn binh sĩ Khoa Nhĩ Mạn nên không thể chống lại sự tấn công của đại quân mấy triệu người, không lâu sau thành trì đã thất thủ trên diện rộng, vô số công sự cũng bị bao vây.
“Ra đây… Mau lên… nếu trong vòng nửa canh giờ mà các ngươi không ra ngoài thì sẽ bị chết cháy trong đó đấy…”
“Giao hết vàng bạc của các ngươi ra đây… Mau lên…”
“Nằm xuống đất… nằm xuống… nếu không ta nổ súng… nằm xuống… Pằng…”
Một số lớn người trong công sự không còn sức chống trả, chỉ có thể lựa chọn đầu hàng, rất nhiều binh lính đang ẩn náu khắp nơi cũng bị diệt sạch…
Trong một trang viên cực lớn, Hỗ Đặc Mạc Nhĩ đang đi theo tướng lĩnh, vội vã tiến về phía trước, cùng với hàng chục vợ con và hàng trăm vệ sĩ của ông ta chạy trốn.
“Bái tướng, là nơi này sao?”
“Vâng, đại hãn, chính là nơi này! Ngài đợi ở đây một lát, ta dẫn người đi mở cửa động”.