Sở Vân thở dài một hơi, có chút thất vọng.
Vân Tiểu Ái trầm mặc, nàng phát hiện Sở Vân và Vân Bạch Tham cực kỳ giống nhau, đều yêu cầu đối với chính mình rất cao, không đơn giản tiếp thu và thỏa hiệp.
– Ta quyết định luyện đan một lần nữa!
Trầm mặc hồi lâu, Sở Vân mở miệng, ngữ khí kiên định, tràn ngập một loại kiên quyết.
Huynh muội Vân gia liếc mắt nhìn nhau, vừa mừng vừa sợ.
– Vô Danh huynh, tình thế của huynh hiện tại rất đặc biệt. Thân ở địa vị cao, nếu ngã xuống sẽ càng đau. Tâm bệnh khó trị, hơi có chút vô ý, nếu như thất bại, huynh…
Vân Bạch Tham âm trầm một chút, vẫn dịu lời khuyên bảo.
Sở Vân xua tay:
– Chuyện này không cần khuyên, nếu như đã giúp, sao có thể bỏ dở nửa chừng. Ta không phải loại người như vậy. Nếu đã đáp ứng rồi, không trị liệu tốt tâm bệnh của Nguyệt Sương Vương, ta tuyệt đối không bỏ qua.
Nghe vậy, Vân Bạch Tham nhất thời nghiêm nghị kính trọng.
Hai mắt Vân Tiểu Ái càng lóe sáng, ánh mắt nhìn Sở Vân không thể che giấu được vẻ kính yêu.
Chính mình thực sự không nhìn lầm người, vị Vô Danh ca ca này thực sự quá có trách nhiệm.
– Các ngươi đi thôi, ta nghiên cứu lại cẩn thận, xem có lối đột phá khác hay không!
Sở Vân xua tay đuổi người.
Nhưng huynh muội Vân gia không hề có một chút không vui, ngược lại đối với loại tác phong nhanh chóng mạnh mẽ này càng thêm kính phục.
– Có khó khăn về phương diện dược liệu, cứ tới tìm ta!
Vân Bạch Tham trước khi đi còn nói một câu, thế nhưng hắn chợt cười rộ lên:
– Chỉ là hôm nay Vô Danh huynh đã luyện thành đan dược nửa tuyệt phẩm, ta phỏng chừng dược khố sẽ không quá hà khắc. Cáo từ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
– Không tiễn!
Cạch một tiếng, Sở Vân trực tiếp đóng cửa lớn, bế quan từ chối tiếp khách.
– Chuyện gì xảy ra? Hôm nay bế quan?
– Cái này như thế nào cho phải?
Một đám người nghe tin tới thăm, nguyên bản trông mong muốn bái phỏng Sở Vân. Mặc kệ như thế nào, hình thành giao tình đối với vị thiên tài luyện đan danh tiếng như mặt trời ban trưa này, hoàn toàn có lợi không hại.
Thế nhưng lúc tới nơi ở của Sở Vân, tất cả mọi người bị ngăn lại bên ngoài.
– Vô Danh đại sư, thực sự rất có tính tình a, tuổi tác như vậy, coi nhẹ danh lợi, không đơn giản!
Một bộ phận người lắc đầu cảm thán, chỉ có thể trở về.
– Người này thực sự là ngạo khí, chỉ là may mắn luyện thành một viên đan dược đã không coi ai ra gì sao?
Cũng có người không quen nhìn loại diễn xuất này của Sở Vân, dọc theo đường trở về đều bôi nhọ.
– Nghe nói dược hiệu quả đan dược lần này không tệ lắm, thế nhưng người ta muốn quyết chí tự cường, hoàn toàn trị liệu tâm bệnh của Nguyệt Sương Vương!
Có người phụ hoa, vị chua mười phần.
– Hừ, hắn thực cho rằng mình không gì không làm được sao? Hơn bốn mươi năm qua, trên dưới Vân gia đều thúc thủ vô sách. Hắn mới chỉ là một người mới, ăn cơm so với nhiều người ăn muối còn ít hơn. Xem ra vừa thành công luyện đan vừa rồi đã khiến lá gan của hắn trướng lớn rồi. Ta ngồi đợi xem hắn bị chê cười.
– Các người đừng nói những thứ rắm thối nữa! Vô danh ca ca vừa luyện đan vừa trị liệu cho người của Vân gia chúng ta, sao còn phải ngại bọn họ chuyện gì?
Vân Tiểu Ái trong góc phòng vô cùng tức giận muốn tiến lên lý luận lại bị Vân Bạch Tham giữ lấy.
– Những người này nói như vậy thực ra là trong lòng đố kỵ ước ao tới phát rồ lên. Hà tất phải chấp với loại người bụng dạ hẹp hòi như vậy?
Vân Bạch Tham hừ lạnh một tiếng, từ từ nói:
– Chỉ cần chúng ta tin tưởng và ủng hộ. Tiểu Ái, muội tin tưởng Vô Danh ca ca của muội hay không?
Vân Tiểu Ái chớp mắt lên, không cần suy nghĩ nói thẳng:
– Đây là điều đương nhiên rồi!