– Chẳng qua là có hai người bị trúng dược, chúng ta từng truy cứu, yêu cầu trừng trị hai tên bại hoại kia, nhưng sau này không biết Âm Dương huyền cung đưa ra điều kiện gì, hai nữ đệ tử bị hại kia cũng không muốn truy cứu, ngược lại nhận mệnh.
Mục Thiên Vũ nói tới đây, thở dài một tiếng, nhớ tới Tinh Dương ban đầu chịu trách nhiệm xử lý chuyện này, trong nội tâm nàng thầm hận, nói:
– Thiếu cung chủ Tinh Dương của Âm Dương huyền cung, hẳn là đánh chú ý tới trên người muội muội ta, muốn kết làm vợ cùng muội muội ta, hơn nữa chuyện này, cung chủ Âm Dương huyền cung đã chính thức đề cập tới chuyện này với chưởng môn sư tôn, mặc dù bị chưởng môn sư tôn từ chối, nhưng là năm rộng tháng dài, chưa chắc sẽ không phát sinh biến cố gì.
Mục Thiên Vũ rất lo lắng cho muội muội, suy nghĩ một chút, liền báo cho Lâm Minh biết chuyện này, nàng cũng không có nói ra chuyện Tinh Dương mơ ước mình, tuy nhiên chuyện này cũng đã đủ để cho Lâm Minh nổi giận.
Mục thị tỷ muội của Thần Hoàng đảo, một khi phát sinh quan hệ, có thể thừa kế một tia huyết mạch thánh thú trong cơ thể các nàng, Tinh Dương này thật đúng là tính toán tốt!
Lâm Minh nói:
– Sáng sớm ngày mai, ta cùng ngươi đi tới ngọn núi cao nhất của Âm Dương huyền cung, bản thân ta muốn biết một chút về thiếu cung chủ của Âm Dương huyền cung này là người ra sao!
Thanh âm của Lâm Minh mang theo một cỗ khí phách thống trị vận mệnh người khác, đây là tới từ tự tin về thực lực tuyệt đối, Huyễn Vô Cực thì Lâm Minh không phải là đối thủ, nhưng là đối mặt với Âm Dương huyền cung, hắn lại không sợ chút nào!
Cỗ khí thế chân thật đáng tin này, để cho trong lòng Mục Thiên Vũ ấm áp.
Mặc dù nàng không thèm để ý thực lực của Lâm Minh mạnh bao nhiêu, nhưng nữ hài nào không hy vọng người trong lòng của mình có thực lực xuất chúng, có thể che gió che mưa cho mình a?
Hai người nói tới đây không hề nói gì nữa, mà là tĩnh hạ tâm lai hưởng thụ ôn tồn giờ phút này, một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Sáng sớm, Lâm Minh cùng Mục Thiên Vũ rời giường thật sớm, mặt trời mới mọc, phía trên cỏ xanh còn dính giọt sương nặng trịch, không khí trong lành.
Lâm Minh đẩy cửa đi ra ngoài, thấy hai nam một nữ ở cách đó không xa, ba người cũng là khí chất xuất chúng, một người thiếu nữ trong đó mặc áo lam cười như không cười nhìn về Lâm Minh, bên trong ánh mắt có loại ý vị sâu xa.
Thiếu nữ này chính là Lam Thấm, nàng khanh khách cười:
– Lâm huynh, tối hôm qua rất vui sướng sao?
Nghe câu hỏi thăm rõ ràng có hàm ý khác này, mặt Lâm Minh lộ vẻ cổ quái, hắn không có tâm tình ồn ào cùng Lam Thấm, dứt khoát bỏ mặc đối với vấn đề này.
Lam Thấm le lưỡi, cười xấu xa như cũ.
– Lâm huynh, đây chính là tông môn Thần Hoàng đảo ngươi đã lớn lên?
Ở bên cạnh Lam Thấm, Đoan Mộc Quần mở miệng hỏi, sáng sớm hôm nay hắn cũng đại khái dò xét tình huống Thần Hoàng đảo một chút, mặc dù đã sớm ngờ tới Thần Hoàng đảo không phải là đại tông môn gì, nếu không cũng không bị Nam Hải Ma Vực diệt, nhưng là thấy tình huống bây giờ, thật sự làm cho người ta cảm thấy có chút quá khó
Cả tông môn tổng cộng có hơn một ngàn người, cao thủ Toàn Đan chỉ có mười, cao thủ Mệnh Vẫn tầng một hai người, một người trong đó lại đã suy giảm tới tính mạng bản nguyên, không có bao nhiêu lực chiến đấu.
Nơi này tạm thời chỉ là một linh địa tam phẩm, đặt ở Thánh Ma đại lục cũng không được coi là môn phái nhỏ, trận tu luyện, dược viên hay gì đó cũng không có, quả thực không nỡ nhìn thẳng.
Loại tông môn này, làm sao sẽ bồi dưỡng được loại yêu nghiệt như Lâm Minh?
Vô luận là Đoan Mộc Quần hay là Phong Thần, cũng cảm thấy không cách nào hiểu.
– Ừm!
Lâm Minh gật đầu, đây chính là tông môn hắn xuất thân, đối với Thất Huyền cốc, Lâm Minh không có tình cảm gì, còn đối với Thần Hoàng đảo, hắn lại coi là cái nhà thứ hai của mình.
– Lâm huynh, nếu có tài nguyên gì Thần Hoàng đảo khó tìm thì có thể để cho chúng ta hỗ trợ.
Đoan Mộc Quần cho rằng, tông môn tứ phẩm giống như Thần Hoàng đảo tác dụng có thể đưa đến cho Lâm Minh thật sự rất có hạn, hắn lại không thể trực tiếp mời Lâm Minh gia nhập Thần Mộc thánh địa, cũng chỉ có thể giúp Lâm Minh tìm tài nguyên…
Lâm Minh khẽ mỉm cười, nói:
– Cảm ơn hảo ý của Đoan Mộc huynh, nếu như ngày sau trở về Thánh Ma đại lục nữa, ta chỉ sợ thật sự sẽ phải tới cửa làm phiền.
Lâm Minh tính toán ngày sau tinh luyện đạo luyện dược, mở ra Bát Môn Độn Giáp, Đạo Cung Cửu Tinh trải bằng con đường cho mình, đến lúc đó ắt phải cần mua một chút tài nguyên.
Bàn về nhân mạch, năng lực tìm kiếm tài nguyên, vận dụng lực lượng của một thánh địa tự nhiên dễ dàng hơn nhiều so sánh với Lâm Minh chính mình đi tìm.
– Lâm huynh khách khí.
Đoan Mộc Quần mỉm cười nói.
Đúng lúc này, Mục Dục Hoàng, Mục Phượng Tiên, Mục Băng Vân ba người từ nơi không xa đi tới, ngày hôm qua bởi vì Lâm Minh vội vã gặp Mục Thiên Vũ, chẳng qua là vội vã gặp đám người Mục Dục Hoàng, căn bản chưa kịp nói gì.
Hôm nay, Mục Dục Hoàng đang muốn nói chuyện cùng Lâm Minh một phen, lại liếc thấy đám người Đoan Mộc Quần, Mục Dục Hoàng hơi ngẩn ra, ba người trước mắt tựa hồ không phải là loài người, bọn họ là chủng tộc gì? Từ đâu tới?
Do dự một chút, Mục Dục Hoàng chân nguyên truyền âm nói với Lâm Minh:
– Lâm Minh, ba người này là bằng hữu của ngươi?
Lâm Minh gật đầu.
Không nghi ngờ chút nào, xuất thân của ba người cũng rất có lai lịch, Mục Dục Hoàng cũng không có hỏi nhiều, đang muốn cặn kẽ hỏi thăm Lâm Minh một chút xem trong hai năm qua rốt cuộc hắn có kỳ ngộ gì, vì sao có thể đột phá Toàn Đan nhanh như vậy.
Nhưng là đúng lúc này, một chiếc Linh chu gào thét đi qua đỉnh đầu mọi người, rơi vào trong phòng nghị sự cách đó không xa.
Thấy dấu hiệu nước lửa phía trên chiếc Linh chu này, sắc mặt Mục Dục Hoàng trầm xuống, đây là Linh chu của Âm Dương huyền cung, bọn họ tới Tiểu Yến sơn, tự nhiên vẫn là vì chuyện đàm phán.
Mục Dục Hoàng chân nguyên truyền âm nói với Lâm Minh:
– Lâm Minh, ngươi ở chỗ này chờ, về chuyện tình ngươi bình an trở về, nhất định không nên lộ ra, cũng không cần để cho bất luận kẻ nào biết, nếu không sẽ có người gây bất lợi đối với ngươi.