“Cái gì?” Hứa Minh Tâm cảm thấy khó hiểu.
Anh nói như vậy là sao?
Cố Gia Huy đứng dậy, rót thêm một ly nước chanh cho cô.
Anh búng tay trêu cô gái ngốc nghếch này: “Tiết Mộc Khê có ý đồ với anh, từ lúc cô ta mới đến anh đã nhìn ra rồi. Anh vốn định sa thải nhưng thấy phương pháp dạy học của cô ta hiệu quả nên cứ mắt nhắm mắt mở cho qua. Anh tưởng rằng em là phụ nữ, suy nghĩ sâu sắc, sẽ phát hiện ra thôi. Không ngờ qua một kì nghỉ đông em vẫn cứ vững như Thái Sơn vậy. Anh tưởng em đã nắm chắc chiến thắng trong tay rồi, nhưng bây giờ anh mới biết thì ra là cung phản xạ của em quá dài, không ý thức được việc cô ta có ý đồ với anh.”
“Anh trông đáng tin đến vậy sao, ngày nào em cũng dẫn một người phụ nữ về nhà, chẳng lẽ không sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn à?”
Cố Gia Huy tỏ ra đau đầu, trong chuyện tình cảm cô bé này đúng là dốt đặc cán mai.
Người ta âm thầm tính kế mình mà cô còn ngây ngô đến bây giờ vẫn không biết, nếu không phải bất ngờ phá tan cái ý đồ của Tiết Mộc Khê có lẽ cô còn tưởng rằng cô ta vẫn là một giáo viên tốt.
Cô bé ngốc của anh, ngày nào cũng nuôi ăn nuôi uống, còn phải tăng lương cho cô, cho cô ở lại, thậm chí ra ngoài cũng phải đưa đi cùng.
Anh phải làm sao đây, chỉ có thể không làm rõ ra.
Có lẽ lúc ấy, có nói cô cũng không tin, còn có thể trách anh hẹp hòi, cho rằng tất cả phụ nữ trên đời đều có ý đồ với anh.
Hứa Minh Tâm nghe vậy, đầu óc còn khá mờ mịt.
“Nói… nói như vậy, tức là anh sớm đã biết Tiết Mộc Khê thích mình?”
“Ừ, cho nên anh vẫn luôn đề phòng cô ta, em không phát hiện anh rất ít khi tiếp xúc với cô ta à? Mỗi lần cô ta tới, anh đều ở trong thư phòng, tránh không gặp.”
“Hình như… đúng thế thật.”
Hứa Minh Tâm vắt óc nhớ lại, mới phát hiện đúng là như thế thật.