Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nói: “Các ngươi có lẽ còn không biết tình hình hiện tại nơi quê nhà các ngươi, thế thì ta nói cho các ngươi biết, hiện tại Hà Bắc đạo đã là một mảnh hoang phế, phần lớn dân chúng đều rút khỏi nơi đó rồi. Tất cả các châu huyện đều là vườn không nhà trống. An Lộc Sơn còn đang hỗn chiến với Sử Tư Minh, các ngươi hiện tại trở về, chỉ có thể lại một lần nữa bị bọn họ bắt lại mà thôi, khi đó vận mệnh của các ngươi sẽ càng thêm bi thảm, hơn nữa mùa đông năm nay tới rất sớm, tuyết lớn đã phong tỏa đường đi, các ngươi thật sự là không thể quay về được, chỉ có thể bị lạnh chết ở trên đường mà thôi. Cho nên các ngươi hãy nghe sự sắp đặt của ta, ở lại trong này mà qua mùa đông, đợi mùa xuân sang năm, sau khi quân Đường dẹp yên việc tạo phản của An Lộc Sơn và Sử Tư Minh rồi, sẽ đưa các ngươi trở về, khi đó triều đình sẽ an trí cho các ngươi, sẽ để cho gia đình các ngươi được đoàn tụ.”
Các nữ nhân cũng không khóc nữa, các nàng ngơ ngác mà nghe theo sự sắp đặt của Triệu Sùng Tiết đối với các nàng.
“Chúng tôi sẽ chia một phần tài sản của người Khiết Đan cho các ngươi, chia cho các ngươi dê bò và lều trại, sẽ có quân đội bảo hộ các ngươi, các ngươi hãy an tâm chờ đợi ngày được trở về phương nam. Nhưng bắt đầu từ bây giờ trở đi, các ngươi nhất định phải phục tùng theo sự quản lý của quân đội, không được trả thù gây chuyện nữa, nếu còn có ai không nghe lệnh, thì sẽ tước đi tài sài của người đó, các ngươi có nghe thấy không?”
Giọng nói cuối cùng của Triệu Sùng Tiết rất nghiêm khắc, hắn thấy các chị em cũng không dám hé răng nữa, nhưng trong ánh mắt rõ ràng đều có ý sợ hãi, biết được rằng phen này đã hữu hiệu rồi, liền khoát tay nói: “Hiện tại các ngươi hãy về trước trướng đi! Nghỉ ngơi cho thật tốt, ngày mai ắt sẽ có binh sĩ đến đăng ký và phân chia tài vật cho các ngươi, nhưng không được la lối ầm ĩ nữa.”
Hơn một ngàn chị em đều tự mình đi trở về rồi, rất nhiều người cưỡi ngựa trở về, người xa nhất phải đi hơn mười mấy dặm. Triệu Sùng Tiết trầm tư giây lát, liền dặn dò thủ hạ là lang tướng Trương Chúng nói: “Ngươi có thể dẫn hai ngàn huynh đệ ở lại nơi này, phải chú ý ước thúc quân kỷ của binh sĩ, đối xử tử tế với những cô gái đáng thương tội nghiệp bị bắt tới, nếu có tình huống gì, ta ắt sẽ phái người đến liên hệ với ngươi.”
“Tướng quân muốn đến Nhiêu Lạc sao?”
Triệu Sùng Tiết gật gật đầu: “Bên kia người Hề cũng có mười mấy vạn người, cũng phải chinh phục bọn họ như thế, bên này ta bèn giao cho ngươi vậy, nhớ kỹ, ước thúc quân kỷ, không được quá mức phóng túng binh sĩ nữa, nếu không, ta sẽ khó mà giao phó với thượng tướng quân được.”
“Xin tướng quân yên tâm, mạc tướng nhất định sẽ ước thúc tốt các huynh đệ!”
Triệu Sùng Tiết vỗ vỗ bờ vai của hắn, liền quay về trướng mà đi tới, sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Sùng Tiết lại suất lĩnh tám ngàn kỵ binh nhắm nơi trú đóng của người Hề ở hướng nam phóng đi.
…
Tháng mười ở Trường An cũng một đợt tuyết đầu tiên, so sánh với trận bão tuyết của Bột Hải quốc, trận tuyết nhỏ ở Trường An đã hết sức dịu dàng rồi, bông tuyết nhỏ vụn tung bay trên không trung, thỉnh thoảng bị gió lạnh thổi thành những sợi tuyết thật dài, rơi xuống nóc nhà, liền tích lại thành một lớp mỏng, nó lại rơi trên mặt đất, rất nhanh liền tan chảy ra, biến thành những mảng nước trộn với đất thành bùn có một màu đen ẩm ướt, xe ngựa phóng qua, làm cho nước bắn tung tóe.
Trường An mấy ngày này rất yên ắng, đã mau đến cuối năm rồi, giá gạo lại tiến thêm một bước hạ thấp đến sáu mươi văn một đấu, theo đà khôi phục toàn diện của tào vận, khố quan lương thực và tiền thuế ở các nơi của Giang Nam đều lục tục áp giải vào kinh, khiến cho lương khố ở Trường An đầy ấp, đã đủ sức đè nén giá gạo trên thị trường.
Nếu tiền bạc được lưu thông qua nhiều trên thị trường, thì nhất định phải tăng cường sự cung ứng về vật tư, như vậy mới có thể đè nén vật giá một cách hữu hiệu nhất.
Ba trăm kỵ binh hộ vệ xe ngựa của Lý Khánh An chạy vào đường cái Xuân Minh, nhắm hướng Đại Minh cung mà phóng đi. Lý Khánh An trở về Trường An đã mau nửa tháng rồi. Ở Giang Nam, hắn lợi dụng vụ án thị bạc sứ Dương Tấn Võ mà tu chỉnh chốn quan trường ở Hoài Nam và Giang Nam, bảy vị thứ sử bị cảnh cáo, mười bảy vị huyện lệnh bị giáng chức, một đám huyện thừa, huyện úy… bị tẩy trừ, chín người trong đó bị xét nhà bỏ tù. Nhưng ngoại trừ Dương Tấn Võ bị xử chém ngang lưng và xét nhà ra, các quan viên còn lại cũng đều không có lọt vào tử tội. Lý Khánh An thủy chung giữ ở một mức độ, mục đích của hắn là răng đe quan trường Giang Nam, mà không muốn dấy lên mùi máu tanh nơi quan trường Giang Nam, như vậy cũng sẽ không có lợi cho việc ổn định cục diện chính trị.
Lý Khánh An đến Đại Minh cung, là muốn cùng với chính sự đường họp thương nghị về việc của Khiết Đan, hắn vừa mới nhận được tình báo mà Lý Bão Chân uyển chuyển đưa tới. Lý Bão Chân ở chiến dịch Bột Hải đã đánh một trận khá tuyệt vời, qua hai trận chiến đã tiêu diệt gần mười vạn người Khiết Đan. Hiện tại năm vạn quân của Lý Hoài Tiết bị vây ở thành Hồ Châu, lương thực của bọn họ bị cắt đứt, dựa vào việc giết ngựa để sống qua ngày.
Triệu Sùng Tiết dẫn một vạn kỵ binh càn quét Tùng Mạc và Nhiêu Lạc, trên cơ bản đã bình định được căn cứ của Khiết Đan và Hề, hắn cần phải đưa ra vấn đề an trí người Khiết Đan để bàn bạc với chính sự đường.
Xe ngựa chạy vào Đại Minh cung, ở trước cổng lớn của trung thư tỉnh thì ngừng lại, một gã thân binh mở cửa, Lý Khánh An xuống xe ngựa, bước nhanh đến phía trung thư tỉnh, đi thẳng vào phòng nghị sự của chính sự đường, bảy vị tướng quốc đã chờ ở trong đó đợi rồi. Toàn bộ bảy người Trương Hạo, Thôi Ninh, Vương Tấn, Nhan Chân Khanh, Bùi Mân, Lưu Yến, Quách Tử Nghi đã tề tựu.
Thấy Lý Khánh An tiến vào, bảy người đều đứng lên, chắp tay thi lễ nói: “Điện hạ tới rồi!”
“Thật xin lỗi, đã tới chậm một bước.”
Lý Khánh An áy náy cung cung tay cười nói: “Trên đường đi bánh xe có chút hư hỏng, lại thay đổi một chiếc xe ngựa khác, cho nên đến chậm, để cho mọi người đợi lâu rồi.”
Ánh mắt Lý Khánh An dừng lại trên người Quách Tử Nghi, đây là lần thứ ba hắn cùng toàn thể thành viên chính sự đường họp, nhưng mỗi lần Quách Tử Nghi đều giữ sự trầm mặc, nhưng lúc không có mặt hắn Lý Khánh An ở đây, thì Quách Tử Nghi lên tiếng rất dõng dạc, vạch trần những tệ nạn, thẳng thắn phát biểu hoài bão của mình, Lý Khánh An biết, đó là do Quách Tử Nghi còn có một chút khúc mắc, hắn cười cười với Quách Tử Nghi, bèn ngồi xuống.
Mọi người cũng đều ngồi xuống. Một vị quan viên khẽ khép lại cánh cổng lớn của phòng nghị sự, trong đại sảnh nhất thời im lặng hẳn lên.
“Các vị tướng quốc, lần trước ta đã đệ trình sơ đồ kế hoạch Bột Hải đạo cho chính sự đường, nhận được sự phê chuẩn cuối cùng của chính sự đường, ta vô cùng hân hoan…”
Trước mắt chính sự đường là cơ quan quyền lực cao nhất Đại Đường, Lý Khánh An là thiên hạ binh mã đại nguyên soái, thì trên danh nghĩa hết thảy những hành động quan trọng của hắn phải được sự phê chuẩn của chính sự đường, thì lúc này mới được hợp pháp hóa về địa vị, hắn đưa ra ý kiến đem Bột Hải đặt vào phạm vi trực thuộc Đại Đường, sửa thành Bột Hải đạo, phương án này hắn cũng đệ trình cho chính sự đường rồi.
Là cơ cấu quyền lực cao nhất Đại Đường, không chỉ phải bảo vệ ích lợi thiết thân của Đại Đường, mà đồng thời cũng phải chiếu cố đến mặt đạo nghĩa cho danh chính ngôn thuận. Bột Hải quốc không giống với khu vực Hà Trung và khu vực Thổ Hỏa La, là đoạt lại từ tay Đại Thực, có thể trực tiếp tiến hành trực thuộc.
Nhưng tình hình của Bột Hải quốc lại khác, bản thân nó đã là nước phụ thuộc của Đại Đường, trải qua mấy đời hoàng đế sắc phong, đã thừa nhận sự tự lập của nó, hơn nữa Bột Hải quốc cũng hằng năm liên tục tiến cống, cũng không hề làm trái bổn phận của nước phụ thuộc, bởi vậy khi Lý Khánh An đưa ra phương án sơ bộ là trực tiếp nuốt chửng Bột Hải quốc, thì về mặt đạo nghĩa là không đứng vững được, phương án này ở trong nội bộ chính sự đường cũng đã trải qua cuộc tranh luận kịch liệt, ngoại trừ Trương Hạo và Lưu Yến là ủng hộ Lý Khánh An ra, các tướng quốc còn lại cơ hồ nhất loạt phản đối, điều này trái làn ranh giới hạn về mặt đạo nghĩa cơ bản của đế quốc Đại Đường.
QUYỂN 15 – ĐỊNH ĐỈNH THIÊN HẠ
Chương 692: Kế hoạch Bột Hải (3)
Bổn ý của triều đình đều không phải là không muốn để cho khu vực đông bắc sát nhập, mà hoàn toàn trái ngược lại, đó là việc mà Đại Đường từ khi lập quốc tới nay vẫn muốn làm, hai triều đại Tùy, Đường trước sau xuất binh đến khu vực này, cũng chính là việc duy trì của ý nghĩ này, cuối cùng bởi vì Thổ Phồn quật khởi, Đại Đường không rảnh đông cố, mới bị buộc phải tiếp nhận phương thức nước phụ thuộc như trước mắt này.
Điều chính sự đường cần là một sự chiếm lĩnh phù hợp với đạo đức, có thể giao phó được với người trong thiên hạ, một sự sát nhập đường hoàng, mà không phải là sự chiếm đoạt như thừa nước đục thả câu này.
Bất đắc dĩ, Lý Khánh An lại tiến hành sửa đối lại phương án, đem việc trực tiếp thâu tóm sửa thành cách sát nhập theo kiểu tằm ăn lá dâu, là sử dựng phương án ba bước, thực thi trú binh, di dân, giữ lại vương thất nhưng giải tán triều đình, quan viên châu huyện do triều đình phái tới. Đợi cơ hội chín mùi rồi, mới đem Bột Hải quốc sửa thành Bột Hải đạo, thời gian định ra là năm năm. Đó là một phương án với tính trung hòa lại, phương án này nhận được sự chấp thuận về mặt cơ bản của chính sự đường. Cuối cùng sau khi chính sự đường đem kỳ hạn từ năm năm sửa thành mười năm, thì phương án mới có thể thông qua.
Như vậy, kế hoạch Bột Hải đạo sẽ không còn là suy nghĩ của Lý Khánh An nữa, mà là chiến lược quốc gia của toàn bộ vương triều Đại Đường, do triều đình đến bố trí và thực thi.
Dã tâm của Lý Khánh An rất lớn, phạm vi Bột Hải đạo mà hắn nói không chỉ là một khu vực Bột Hải quốc thôi, mà còn bao gồm cả Tân La, Khiết Đan, Thất Vi, cũng chính là phía bắc của đảo Khố Hiệt (*Sakhalin) hôm nay cho đến tận Xibia và Alaska. Ở Đường triều, những địa phương đó trên cơ bản đều là khu không người, một khi Bột Hải đạo chính thức thiết lập, thì sẽ trở thành khu hành chính lớn thứ ba của Đại Đường sau An Tây và Hà Trung đạo.
[(*) Sakhalin là một hòn đảo lớn ở phía bắc Thái Bình Dương, nằm giữa 45°50′ và 54°24′ vĩ Bắc. Hòn đảo là một phần của nước Nga, và cũng là hòn đảo lớn nhất của liên bang này. Về mặt hành chính, đảo là một phần của tỉnh Sakhalin. Sakhalin có diện tích bằng khoảng một phần năm diện tích của Nhật Bản, nằm ở ngay bờ biển phía đông của Nga, và nằm ngay phía bắc bờ biển đảo Hokkaido của Nhật Bản. Tên gọi Sakhalin bắt nguồn từ việc dịch sai tên tiếng Mãn sahaliyan ula angga hada (“hòn đá lởm chởm ở cửa sông Amur”). Sahaliyan, từ được mượn để hình thành “Sakhalin”, có nghĩa là “đen” trong tiếng Mãn và là tên tiếng Mãn của sông Amur (sahaliyan ula, nghĩa là “sông đen”). Tên tiếng Nhật của hòn đảo, Karafuto (Hoa Thái), bắt nguồn từ tiếng Ainu kamuy kar put ya mosir, rút ngắn thành Karput. Tên này được sử dụng bởi người Nhật trong thời gian chiếm đóng phần phía nam hòn đảo (1905–1945). Vào thời nhà Đường, người Trung Quốc gọi đảo Sakhalin là Quật Thuyết, Khuất Thuyết; thời nhà Nguyên gọi là Cốt Ngôi, đến thời nhà Minh thì gọi là Khổ Di, Khổ Ngột, đến thời nhà Thanh thì gọi là Khố Diệp, Khố Dã hay Khố Hiệt.]
Hôm nay cái mà Lý Khánh An phải hội báo, chính là tiến triển mới nhất của chiến dịch Bột Hải và việc an trí người Khiết Đan.
“… Lý Bão Chân tướng quân ở Bột Hải quốc đại bại liên quân Khiết Đan, khu vực của Khiết Đan và Hề đã dọn xong cả rồi, hiện tại tổng cộng có hai mươi bốn vạn phụ nữ và trẻ em Khiết Đan cần phải dời vào trong. Ngoài ra còn giải cứu gần bốn vạn phụ nữ bị bắt đi đến các châu Hà Bắc, ta đề nghị phải rút kinh nghiệm trong vụ nội phụ người Hồ của lần trước, không cho bọn họ đất đai để ở chung một chỗ nữa, mà là chia bọn họ ra sau khi an trí đến các châu huyện Hà Đông và Hà Bắc, do quan phủ thành lập hộ tịch, không biết các vị tướng quốc nghĩ như thế nào?”
Có kinh nghiệm từ việc tạo phản của An Lộc Sơn, trên dưới Đại Đường trên cơ bản đều nhất trí một việc, không cho đất đai để người Hồ ở chung một chỗ nữa, mà là phải thi hành phương án di dời vào trong để người Hồ và người Hán ở xen kẻ nhau, dần dần đồng hóa người Hồ. Bởi vậy phương án mà Lý Khánh An đưa ra này rất hợp tình hợp lý, tất cả mọi người không phản đối.
Nhưng Quách Tử Nghi lại nghe ra một chút manh mối, hắn từ từ hỏi: “Ta nghe ý của Triệu vương điện hạ, thì chỉ có phụ nữ và trẻ em của Khiết Đan và Hề, đàn ông của bọn họ ở đâu rồi?”
Lý Khánh An mỉm cười nói: “Quách thượng thư hẳn là biết, người Khiết Đan toàn dân đều là binh sĩ cả, đàn ông đều ở Bột Hải quốc đánh trận, cho nên căn cứ của bọn họ cũng chỉ có phụ nữ và trẻ em, đương nhiên, nếu có những người được bắt sống, thì sẽ có đàn ông rồi.”
Các tướng quốc khác của chính sự đường đối với điều này cũng không hiểu rõ lắm, Lý Khánh An nói tựa hồ có lý, toàn dân đều là binh sĩ mà! Đàn ông đương nhiên đều đi đánh trận cả rồi. Nhưng trong lòng Quách Tử Nghi lại hiểu rất rõ, có là toàn dân đều là binh sĩ hết đi chăng nữa, thì trong bộ lạc nhất định còn có đàn ông, không thể nào là toàn bộ đều đi đánh trận cả. Hắn cũng đoán được, nhất định là Lý Khánh An đã hạ lệnh tiến hành cuộc tàn sát ở căn cứ của người Khiết Đan và Hề, cho nên mới chỉ còn lại phụ nữ và trẻ em.
Lúc này, ánh mắt hai người chạm nhau, nụ cười của Lý Khánh An hàm chứa một sức đè bẹp và uy hiếp, nói rõ hơn thì đó thật ra là một sự cảnh cáo, cảnh cáo Quách Tử Nghi không được để phát sinh thêm chuyện nữa, đầu của Quách Tử Nghi từ từ cúi thấp xuống, hắn không nói một lời nào nữa.
“Các vị tướng quốc, nếu giả sử phương án này có thể thông qua, mùa xuân năm tới, quân đội sẽ trực tiếp dùng thuyền lớn chở dân Khiết Đan về Đại Đường, đợi sau khi chiến loạn Hà Bắc kết thúc, mới từ từ tiến hành an trí, xin các vị tướng quốc biểu quyết đi!”
Chính sự đường là thể chế bảy người, tình hình thông thường là đa số chiếm ưu thế bèn xem như đã thông qua, nhưng một số hạng mục công việc quan trọng, tỷ như những chính sách lớn của đất nước như thành lập Bột Hải đạo, phát động chiến tranh với đối phương vân vân… thì nhất định phải được toàn thể tướng quốc của chính sự đường đồng ý, những hạng mục công việc như thế gọi là chính án bậc một.
Cho nên điều đầu tiên trong hạng mục thứ nhất của đề án nhất định phải do năm vị trung thư xá nhân đến phán quyết cấp bậc, gọi là ‘Định án’, ba cấp của chính án và những cấp dưới khác thì không cần chính sự đường phê duyệt, do tướng quốc trực ca cầm bút chấp chính tới trực tiếp phê chuẩn.
Nhưng cho dù là chính án cấp thấp là do một người quyết định, cũng phải do môn hạ tỉnh tiến hành xét duyệt, nếu môn hạ tỉnh sau ba lượt xét duyệt mà vẫn không thông qua, vậy thì sẽ thăng cấp làm cấp hai, giao cho chính sự đường đến biểu quyết.
Bởi vì chính án chấp bút mỗi tuần thay phiên một lần, cho nên trong góc độ này, quyền lực của bảy tướng quốc trong chính sự đường kỳ thật đều là như nhau cả, mỗi người đều có mười ngày nắm giữ chấp chính sự bút trong tay.
Đó là cơ chế chế ước quyền lực do Lý Khánh An sáng tạo ra, trong tương lai cho dù hắn lên làm hoàng đế rồi, thì hắn cũng chỉ có thể hỏi đến chính vụ của bậc một và bậc hai mà thôi, hắn có thể đề xuất phương án, cũng có thể phủ quyết, khi ý kiến của hắn phát sinh xung đột với chính sự đường mà không thể hóa giải được, thì hắn chỉ có một con đường, hắn có quyền giải tán chính sự đường, tuyển con chính sự đường mới từ trong số quan chức triều đình từ ngũ phẩm trở lên, đương nhiên là do hoàng đế đến tiến hành bầu cử trong số hạn ngạch nhất định.
Điều này kỳ thật chính là sự tinh túy của chế độ ba tỉnh sáu bộ, đó chính là dùng quyền tướng quốc đến chế ước quân quyền, nhưng lại đảm bảo quân quyền không bị mất đi.
Lý Long Cơ lợi dụng việc phát nội chiếu của hàn lâm học sĩ để lấy mất quyền lực của chính sự đường, còn Đường Đại Tông Lý Dự thì chọn dùng cách thủ đoạn thăng một cấp cho toàn thể quan viên để mở rộng phạm vi ban và cách chức trong nhân sự của hoàng đế.
Còn Lý Khánh An thì đem chế độ này minh xác hẳn ra, đồng thời lần đầu tiên thi hành chế độ bá quan cùng nhau đề cử chung. Những phương án này quả thật có thể tránh được hậu quả xấu cho tương lai khi hoàng đế ngu muội mà làm cho vương triều suy bại.
Đương nhiên, việc tuyển chọn thái tử trong tương lai, Lý Khánh An cũng xem xét chọn dùng cách bầu cử hoàng đế trong hạn ngạch, và phương án là do chính sự đường đến biểu quyết, vân vân, chỗ này bèn không nói nhiều nữa.
Phương án an trí dân Khiết Đan của Lý Khánh An đã đưa ra rồi, do trung thư xá nhân tiến hành thẩm định, rất nhanh phương án liền định ra rồi, thuộc chính án cấp ất (*cấp hai), nói cách khác, chỉ cần đa số người đồng ý bèn có thể thông qua.
Có lẽ là do tướng quốc không có lưu ý hàm nghĩa của các chữ ‘Phụ nữ và trẻ em’, có lẽ là do trong lòng các tướng quốc hiểu rất rõ mà cố ý giả ngu, điều chính án này thuận lợi nhận được biểu quyết thông qua, sáu so với một, chỉ có một mình Quách Tử Nghi phản đối, hắn giữ lấy nguyên tắc của mình, nhưng đã nể mặt cho Lý Khánh An rồi, không có đem việc Lý Khánh An hạ lệnh cho giết hại đàn ông của Khiết Đan nói cả ra.
Lý Khánh An thấy biểu quyết thông qua, hắn nhẹ cả người, liền đứng dậy nói: “Ngoài ra còn có một phương án, chính là về việc Hồi Hột có thể sẽ xâm lấn Hà Bắc. Chuyện này ta muốn bàn bạc lại với mọi người một chút, để sớm tiến hành chuẩn bị cho cuộc tranh.”