875.8
Nam Vân Xuyên nở một nụ cười lấy lòng mà vẫn không mất phong độ, xem chừng không mấy nữ tử không thích hắn.
Đường Quả cười nhạt, “Vậy là tốt. Ý trẫm là, nếu chàng nhớ người trong nhà, trẫm cho phép chàng xuất cung hai ngày.”
Ừ, cho các ngươi thời gian liên lạc, truyền tin và bàn kế hoạch đó.
“Bệ hạ có thích hoa không?” Nam Vân Xuyên đột nhiên chỉ vào một đóa hoa đang nở rộ, “Dung mạo bệ hạ đẹp như đóa hoa này vậy. Có điều, bệ hạ đẹp hơn hoa. Trong lòng Vân Xuyên, bệ hạ mãi đẹp như thế.”
Hệ thống: [A a a a, ký chủ đại đại, tên này dịu dàng quá, lời nói ra ngọt ngào thật.]
Đường Quả liếc đóa hoa, là một bông hồng đỏ kiều diễm. Cô thản nhiên, “Cũng thích một chút. Nhưng mà, so với hoa, trẫm thích trà nhài hơn.”
Nam Vân Xuyên đang chuẩn bị tâm tình thật lâu, đến đoạn này thì tắt tiếng.
Hắn khen bệ hạ, nói nàng đẹp hơn hoa, còn đẹp lâu hơn hoa. Nhưng sự chú ý của bệ hạ lại quá kỳ cục, vậy mà lại nói mình thích trà.
Nhưng hắn phản ứng lại rất nhanh, cởi mở tươi cười, “Vừa khéo Vân Xuyên có biết một vài cách pha trà nhài. Bệ hạ nếu có rảnh, có thể đến cung của Vân Xuyên để Vân Xuyên pha cho một chén trà nhài, được không?”
“Được.” Đường Quả lạnh nhạt đáp, lại chuyển đề tài về chuyện Nam Vân Xuyên về nhà thăm người thân. “Vân Xuyên có nhớ nhà không? Muốn về cứ nói cho trẫm một tiếng. Chọn thêm ít đồ ngọc mang về cho cha chàng nữa.”
Nam Vân Xuyên thật sự không ngờ Đường Quả nghiêm túc cho hắn về thăm người thân.
Nam tử như bọn hắn, từ ngày tiến cung là không có hi vọng trở về nhà. Nhưng hôm nay, bệ hạ cho hắn về.
Là thật lòng, hay là thăm dò?
“Bệ hạ, Vân Xuyên…”
“Không muốn?” Ánh mắt Đường Quả nhìn Nam Vân Xuyên chăm chú. “Trẫm cho rằng không ai không nhớ nhà, trước còn nghe Nam đại nhân nói thân thể cha chàng dạo này không tốt lắm, thật sự chàng không định về? Có về, trẫm sẽ cho người mang theo chút thuốc bồi bổ thân thể.”
Nam Vân Xuyên hơi sững sờ. Nhưng nhớ lại, đúng là cơ thể cha hắn không tốt thật nên cũng không nghĩ nhiều, vội vàng khom lưng, “Tạ ơn bệ hạ.” Câu cảm ơn này nghe chân thành hơn so với trước nhiều.
Đường Quả nhẹ cong môi lên, Nam Vân Xuyên không thấy được ý cười sâu trong mắt cô. Hắn đang kích động. Tiến cung lâu vậy rồi, cuối cùng cũng có thể về nhà thăm cha.
Điều khiến hắn lo lắng nhất là cơ thể của cha hắn. Vì cha mà hẳn mới quyết định lật đổ quốc gia nữ quyền này.
Cha hắn xuất thân tầng lớp dưới, từ nhỏ đã coi như là nam nhi khuê các mà nuôi, về sau bị đưa đến tay mẹ hắn như một thứ đồ chơi.
Từ nhỏ cha đã dạy hắn không được mất đi khí thế nam tử.
Mẹ chưa bao giờ để ý cha, chỉ coi là đồ chơi. Đãi ngộ của cha trong phủ cũng không tốt. Có điều, sau khi lấy lòng nữ hoàng, mẹ xem phần nữ hoàng bên trên, cuộc sống của cha mới tốt hơn nhiều.
Nam Vân Xuyên suy nghĩ thật lâu. Nhớ tới cha, hắn lập tức quên luôn cảm kích với Đường Quả.
Dù nữ hoàng đối đãi với hắn thế nào, hắn cũng phải lật đổ chế độ này, còn phải tự tay gϊếŧ chết nàng.
876.9
Có trách thì trách nàng là nữ hoàng Tây Thánh thôi.
Nữ hoàng Tây Thánh, nhất định phải hi sinh trong cuộc chiến này.
“Vân Xuyên, chàng thất thần.”
Nghe thấy giọng nói không rõ vui buồn của Đường Quả, Nam Vân Xuyên giật mình. Hắn sao có thể thất thần lúc này được, vội vàng bồi tội, “Bệ hạ thứ lỗi, là Vân Xuyên không phải.”
“Không sao. Đang nhớ cha đúng không? Trẫm hiểu mà, vì thỉnh thoảng trẫm cũng nhớ mẫu hoàng.”
Nam Vân Xuyên nở nụ cười, “Tạ bệ hạ thông cảm.”
Sau đó, hắn tiếp tục cùng Đường Quả đi dạo ngự hoa viên.
Trong câu của Đường Quả mang theo lo lắng và để ý Nam Vân Xuyên, hắn suýt nữa bị loạn đầu vì giọng nói lạnh lùng nhưng lại đầy quan tâm ấy.
Rõ ràng là hắn mê hoặc nữ hoàng, nhưng sao lòng hắn lại suýt loạn như thế?
Đôi mắt uy nghiêm với người khác lại chăm chú nhìn hắn nghiêm túc, còn thường xuyên xuất hiện ý cười trong đó. Nhắc đến chuyện hắn trước kia, mắt nàng còn để lộ rõ ra.
Nam Vân Xuyên không ngu, trái lại còn vô cùng thông minh.
Nữ hoàng gần gũi như thế, hắn không thể không tin nàng đã động lòng với hắn. Nếu không, nàng thân là đế vương sẽ không có biểu cảm như vậy.
Trong lòng hắn có hơi kích động. Nữ hoàng động lòng sớm hơn trong kế hoạch nhiều. Nếu cố lâu như thế mà không thành, chứng tỏ nữ hoàng không ổn.
Đường Quả nhìn Nam Vân Xuyên vui vẻ tính toán, môi hơi cong lên. Cứ đắc ý đi, rồi trẫm sẽ cho ngươi biết thế nào là đắc ý quên mình, là lật thuyền trong mương.
Hồi lâu sau, hai người tách ra.
Nam Vân Xuyên nhẹ bước đi như một làn gió.
Tại nơi không ai thấy, nụ cười của hắn không thu lại được.
Có được tình cảm của nữ hoàng, giấc mộng của hắn thành phần một bước.
Nhưng nhớ đến gương mặt non nớt và nụ cười nhạt thích thú kia, cùng với đôi mắt quá mức nghiêm túc, hắn lại thất thần.
Nam Vân Xuyên vội vàng lắc đầu. Hắn muốn lật đổ Tây Thánh, không thể mềm lòng.
Coi như nữ hoàng vô tội, nhưng vì tương lai của tất cả nam tử, nàng chỉ có thể hi sinh.
[Ký chủ đại đại, hình như hắn có do dự một chút?]“Do dự một chút thôi.” Đường Quả không bỏ qua biểu cảm trên mặt Nam Vân Xuyên. “Nên làm gì vẫn làm thế, mi quên chuyện trước kia rồi à?’
“Những tên này muốn lật đổ chế độ mẫu hệ, nhất định phải lấy mạng ta mới có được thiên hạ.”
Hệ thống thở dài một hơi, [Vậy hắn thảm rồi.] Ký chủ đại đại đến, không thảm vô cùng mới là lạ.
Nó có hơi tò mò, ký chủ đại đại định làm gì mấy người này.
Nhưng nhìn ký chủ đại đại cười hả hê, nó vẫn quyết định không hỏi. Phải giữ cảm giác bí ẩn, kịch nhìn rõ quá không vui.
Cứ thế, Đường Quả làm quen với thân phận nữ hoàng Tây Thánh có ba mươi mấy phu thị, mặc dù người ta không liên quan gì đến cô.
Cô dựa theo thói quen và thời gian của nguyên chủ, lên triều hạ triều, mỗi ngày đi đến một vài chỗ, nhìn thấy nhiều phu thị ăn mặc thoải mái. Dường như họ chỉ chăm làm chuyện mình, không ai nhìn thấy cô.
877.10
Một số người thì để lại một góc cho cô nhìn, thực chất đấy là góc đẹp nhất của bọn họ. Một số khác thì đứng ngâm thơ từ xa, giọng nói rõ ràng mà êm tai, cũng là đọc cho cô nghe. Cũng có người vẽ tranh trong ngự hoa viên, thỉnh thoảng mở bản vẽ ra hướng về chỗ cô đi đến.
Tóm lại, thực tế là ánh mắt bọn họ đều hướng về cô.
[Ký chủ đại đại, khoái không? Có thấy giống nữ tử hậu cung tranh giành tình cảm không? Thật ra đổi giới tính đi thì không khác mấy.]Mặc kệ ký chủ có thích hay không, nó vẫn thấy thoải mái.
Rất nhiều nữ tử tài sắc vẹn toàn, nhưng cuối cùng các nàng vẫn phải dùng sắc để mê hoặc quân vương, còn nam tử phải dùng tài, sắc lại chỉ là thứ yếu.
Đường Quả mặt không biểu cảm đi qua, không quan tâm mấy phu thị muốn quyến rũ mình.
Không cần nhìn cô cũng cảm nhận được ánh mắt thất vọng của cả đám.
Thực chất, trong lòng cô cười muốn nội thương rồi. Cô có hơi khoái thật, hóa ra đàn ông tranh giành tình cảm là như thế.
Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng đàn bi ai, bất giác dừng bước lại.
Đương nhiên không phải vì cô muốn thế, mà vì cô có mấy phần hứng thú với chủ nhân tiếng đàn. Cô đứng cạnh bụi hoa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào trong đình, chăm chú nghe.
Y như đang chìm trong thế giới của mình, không phát hiện ra nữ hoàng ở cách đó không xa. Thẳng đến khi đàn ngừng y mới thấy cô. Y hơi hoảng, vội vàng khom lưng hành lễ.
“Tô Thanh bái kiến bệ hạ.”
“Đứng lên đi.”
Đường Quả phất tay, “Vừa rồi trẫm nghe thấy trong tiếng đàn của chàng có bi thương. Nhưng chuyện gì mà buồn như thế, chàng nói cho trẫm biết được chăng?”
“Chỉ là một việc nhỏ thôi, không cần phiền đến bệ hạ.”
“Cứ nói đi, trẫm nguyện ý nghe.” Đường Quả nhếch môi. Tô Thanh cúi thấp đầu, không thấy được biểu cảm của cô, đương nhiên không thấy được vài phần vui đùa trong mắt cô.
Bỗng dưng cô cảm nhận được một ánh mắt kỳ lạ. Cô vô thức nhìn theo, thấy được một người nọ.
Người kia trường thân ngọc lập, trông cao hơn nam tử bình thường một chút. Đôi mắt chàng nhìn cô, vừa bình thản vừa tỉnh táo, còn có mấy phần hiếu kỳ và thâm trầm.
Đường Quả nở nụ cười với chàng. Cảnh Thừa bất ngờ, chàng không nghĩ nữ hoàng bình thường không lộ ra biểu cảm gì lại cười rạng rỡ với chàng.
Đúng vậy, nụ cười này quá rạng rỡ.
Lòng chàng hơi động một chút.
Đường Quả ngưng cười, ánh mắt cũng không nhìn Cảnh Thừa nữa mà đặt lên Tô Thanh, “Tô Thanh, chàng có chuyện gì không vui, cứ nói đi, trẫm muốn nghe.”
“Được.” Tô Thanh thở dài một hơi, “Là Tô Thanh nhớ đến anh trai đã qua đời từ lâu. Mấy ngày nữa là đến ngày giỗ của anh. Nhưng Tô Thanh đã tiến cung, không thể về giỗ anh nên có hơi đau lòng.”
Đường Quả xém nữa cười thành tiếng. Anh em gì, rõ ràng biết Nam Vân Xuyên có thể về thăm nhà, y cũng không kiềm chế được muốn ra ngoài. Cả hai đã bàn bạc xong.
“Ra là thế.” Đường Quả nhíu mày, “Là trẫm sơ sót. Vậy đi, trẫm cho chàng về giỗ anh. Hai ngày đủ chứ?”
“Bệ hạ, chuyện này…”
Đường Quả không muốn dây dưa với y, nói thẳng, “Trẫm đã nói là không nuốt lời. Chàng cứ chuẩn bị đi, rồi chọn ngày xuất cung.”
Tô Thanh giật mình một chút, Đường Quả đi rồi mới vui mừng cảm tạ một tiếng. Y nhìn Đường Quả thật sâu và sau đó quay người đi.
Đường Quả rẽ vào một chỗ, lại gặp được Cảnh Thừa.
“Hoàng phu sao cũng ở đây?” Cô cong mắt cười hỏi.
Khóe miệng Cảnh Thừa giật giật. Đây là bệ hạ của họ?