“Cậu đi đâu đấy Ý Viễn!?” Giữa những ồn ào huyên náo, có người la lớn một tiếng, tuy nhiên chẳng mấy chốc, âm thanh ấy đã bị màn mưa bao phủ.
Bầu trời Đại Đô đen nghịt, mưa rền gió dữ ép cho người ta gần như không thở nổi. Song cửa sổ đỏ thắm tại tẩm điện hoàng cung bị nước mưa va vào tí tách.
Vương Điền vươn tay đóng cửa sổ lại, ngăn cách gió mưa rét lạnh bên ngoài, vậy mà vẫn thấy lạnh. Dù đang là ban ngày nhưng căn phòng đã tối đến mức phải đốt nến. Làn khói đàn hương dày lượn lờ trong phòng mãi chưa tan.
“Tắt hương đi, hun đau cả đầu.” Anh chụm tay áo, ngồi về trước bàn làm việc, nương theo ánh nến, đọc tiếp cuộn tấu chương.
Lương Diệp khoác hờ tấm áo nhung mỏng chất liệu lông thỏ, để phanh ngực, vòng eo thon gọn săn chắc thấp thoáng dưới lớp áo mềm mại trắng như tuyết ấy, khiến người ta không rõ liệu hắn có lạnh hay chăng.
Tóm lại, Vương Điền nhìn mà đau cả mắt.
Lương Diệp uể oải khều nắp lư hương, ngoắc một đường móc đẹp đẽ. Hắn mân mê tại đó hồi lâu, hương chẳng những không tắt mà còn có xu hướng trở nên nồng nặc, hun sặc người ta.
Vương Điền vừa ho khan vừa nâng tay áo che miệng mũi. Anh bước qua, dứt khoát giành lấy thứ hắn đang cầm, lưu loát dập hương, tiếp đó mở cửa sổ vừa đóng chưa bao lâu ra thông gió.
… Rồi bị người ta đè lên cửa sổ.
Lương Diệp bao trọn cơ thể anh trong lòng mình, thong thả mút hôn mắt mi anh, bàn tay nâng cằm anh lên, ép anh phải ngẩng mặt. Chẳng mấy chốc, cổ áo và ngọn tóc Vương Điền đã ướt sũng nước mưa. Ngoài trời, từng đợt sấm rền vang, gió lạnh cuốn theo hơi nhiệt nóng rực. Anh níu lấy hông Lương Diệp, vịn thành cửa sổ đứng thẳng dậy.
“Đừng nghịch.” Hắn mím nhẹ đôi môi đau lâm râm: “Hôm nay có nhiều việc phải làm lắm.”
Lương Diệp cười khẽ một tiếng, đôi tay siết chặt eo anh, không cho anh đứng dậy. Hắn híp mắt nhìn vạt áo trước ngực anh đã bị làn mưa hắt ẩm ướt, cúi đầu hôn. Khó khăn lắm đôi môi mới đụng được đến lớp vải, tóc lại bị Vương Điền kéo, buộc hắn ngẩng mặt lên.
Lương Diệp khó chịu nghiêng đầu, cắn một phát vào cổ tay anh.
Thằng oắt này chẳng bao giờ nương miệng. Vương Điền đau đến nhíu mày. Lương Diệp nghiến mạnh một phát rồi mới nhả ra dưới ánh mắt cảnh cáo của Vương Điền: “Dám kéo tóc trẫm nữa là trẫm cắn thủng cổ tay ngươi đấy.”
Vương Điền liếc cổ tay đã đỏ bừng và in dấu răng tím mờ, khóe môi khẽ nhếch, lạnh lùng nói: “Ngươi cứ thử xem.”
Nói xong, anh dứt khoát gom tay áo, trở về bên bàn. Lương Diệp lẽo đẽo theo sau anh. Trước khi Vương Điền ngồi xuống, hắn kịp thời giành được ghế, sau đó ôm eo anh, để anh ngồi lên đùi mình. Hắn vùi mặt vào lưng anh, hít mạnh một hơi rồi thở hắt ra.
Hơi thở ấm nóng xuyên thấu lớp vải, phả vào da thịt. Vương Điền nhìn chằm chằm hai hàng chữ trên sổ con, cuối cùng vẫn không nhịn nổi cất lời: “Thế này khó chịu, thả ta xuống.”
Lương Diệp rung đùi vài bận vừa mạnh bạo, vừa suồng sã, để anh dựa sát mình thêm nữa.
“…” Vương Điền lặng thinh hai giây, đoạn ngoảnh mặt nhìn hắn với thái độ khó lường: “Ngươi nghiêm túc làm một Hoàng đế đi, đừng để mình chẳng khác gì lưu manh thế được không?”
Lương Diệp cong khóe môi: “Sổ con có gì đẹp đâu, nhìn trẫm đây này.”
Vương Điền hít sâu một hơi, chỉ vào hai chồng tấu chương cao ngất trên bàn, nghiến răng nói: “Hôm trước ta hỏi ngươi phê duyệt hết tấu chương chưa, ngươi nói xong xuôi cả rồi, bảo ta không cần phải can thiệp. Nào, bây giờ ngươi nói xem mấy chồng tấu chương từ hôm đó đến giờ xếp lũ lượt đằng kia là thứ đồ chơi gì? Não ngươi bị úng nước à!?”
Tia chớp chợt lóe ngoài của sổ, tiếng sấm tựa hồ vang ngay bên tai. Cánh tay siết eo anh lặng lẽ run. Lương Diệp nhếch môi cười: “Trẫm sợ ngươi chán nên có lòng giữ ngươi lại.”
“Ta xin cảm ơn ngươi.” Vương Điền chịu đựng cơn giận xem hết mấy cuốn sổ con, tuy nhiên tâm trạng mãi vẫn chưa yên ổn. Anh nhíu mày: “Tiệc mừng thọ ngày mai…”
Lương Diệp ủ rũ tựa lên lưng anh, lẩm bẩm: “Trẫm đã thu xếp ổn thỏa, cứ việc yên tâm.”
Nghe hắn nói thế, Vương Điền càng lo hơn. Anh quay lại vuốt tóc Lương Diệp, nói: “Ta sẽ không hỏi nhiều, chỉ muốn biết ngươi có sắp xếp tiết mục trúng độc giả chết linh tinh gì hay chăng?”
Lương Diệp hơi ngơ ra nhìn anh, mãi lâu sau mới lẩm bẩm: “Não ngươi mới là thứ bị úng nước đúng không Vương Điền? Sao trẫm phải giả chết vào tiệc mừng thọ của Thôi Ngữ Nhàn?”
“… À.” Vương Điền vươn tay sờ mũi: “Trong truyện toàn viết vậy, ta đoán mò.”
Lương Diệp cười vui thành tiếng.
Vương Điền cào nhẹ mái tóc của hắn, rủ hàng mi suy tư một lát. Lương Diệp thì thoải mái híp mắt: “Đêm nay ở lại trong cung với trẫm.”
Vương Điền do dự vài giây, sau đó đáp: “Được.”
Lương Diệp hiếu kỳ nhìn anh: “Ngươi đồng ý sảng khoái vậy?”
“Bởi cứ thấy nếu từ chối thì sẽ xảy ra chuyện gì đó không hay ho.” Vương Điền nhíu mày: “Dù ta tin tưởng vào khoa học nhưng thỉnh thoảng vẫn nên mê tín chút.”
Ánh mắt Lương Diệp hơi mờ mịt: “Khoa học?”
Vương Điền nảy sinh ý tưởng trêu đùa, nghiêm mặt nói: “Nói về thế giới này chẳng hạn. Chúng ta đang sống trên một quả cầu khổng lồ.”
Lương Diệp sửa lời anh: “Trời tròn đất vuông, chúng ta đang ở trên mặt đất.”
Vương Điền cười nói tiếp: “… Hay như thời không có thể uốn khúc.”
Lương Diệp nhíu mày: “Vớ vẩn.”
“Không chừng ta sẽ biến mất vào một ngày nào đó…” Vương Điền nhìn ánh mắt vừa khó hiểu vừa khinh thường của hắn thì khéo mặt hắn đùa vui: “Tìm đâu cũng chẳng thấy… Shh!”
Lương Diệp cắn một phát vào ngón tay anh, liếm láp đầy mập mờ. Yết hầu Vương Điền khẽ trượt. Anh nhìn sang chỗ khác, định bụng rút ngón tay khỏi miệng hắn, ngờ đâu bị răng nanh sắc nhọn cắn cho đau điếng.
Tính xâm lược trong đôi mắt thằng oắt này cực kỳ mạnh mẽ, đến cả dục vọng cũng trần trụi ác liệt chẳng mảy may che giấu. Vương Điền bóp cằm hắn, quyết liệt rút ngón tay ra, lạnh lùng nói: “Xem tấu chương thôi.”
Lương Diệp xấu xa nâng anh lên ước lượng: “Được, trẫm xem cùng ngươi.”
“Phải là ta xem giúp ngươi.” Vương Điền kiên nhẫn uốn nắn hắn, ngừng một lát rồi lại nói: “Ngày mai ngươi mặc miện phục có cổ áo thấp. Đêm nay ngủ cho yên, đừng hòng nghĩ đến việc khác.”
“Cái đồ nhà ngươi xấu xa thật đấy.” Lương Diệp cười nhạt nhẽo, nói.
Vương Điền cúi đầu liếc qua đùi mình. Đai lưng có nấc khóa hôm trước của anh đang quấn hai vòng trắng trợn bên trên, cách một lớp quần, anh vẫn ngửi được mùi đê hèn ướt át.
“Làm gì vậy?” Anh liếc thêm lần nữa, hỏi Lương Diệp.
Ngón tay thon dài của Lương Diệp gõ nhẹ trên nấc khóa ấy vài lượt. Hắn rủ mi mắt quan sát kiệt tác của mình, cảm thấy mãn nguyện: “Không biết… nhưng trẫm thấy rất đẹp.”
Vương Điền quyết định coi đó thành hành động tình cờ ngoài ý muốn, đưa tay cởi nấc khóa kia ra. Lương Diệp cố tình quấy rối, vò xộc xệch quần anh, đai lưng quấn quanh hai vòng cũng tuột xuống tận đùi. Vương Điền tức đến tát cái bép vào mu bàn tay hắn.
“Trẫm hiểu rồi.” Lương Diệp bỗng lạnh lùng nói.
“Hiểu gì?” Nhìn vẻ mặt của hắn, Vương Điền cho rằng hắn định nói gì đó nghiêm túc.
Lương Diệp chen ngón tay vào giữa lớp vải và nấc khóa, nhẹ nhàng ngoắc lên trên, vui vẻ nói: “Đổi đai lưng này sang loại màu đen và không mặc quần thì trông sẽ còn đẹp hơn.”
“…”
Vương Điền cảm thấy Bắc Lương sắp tiêu đời rồi.