Thân hình Lãnh Chiếu cực nhanh, nghiêng người né tránh, tay phải xuất ra, chủy thủ trong tay của hắn nặng nề đập lên chủy thủ của Đỗ Băng Nguyệt. Đỗ Băng Nguyệt chỉ cảm thấy đến cổ tay tê rần, chủy thủ đã bay khỏi tay.
Đỗ Băng Nguyệt chưa kịp phản ứng, chủy thủ trong tay Lãnh Chiếu đã kề trên cổ họng trắng bóng của nàng, thản nhiên nói:
– Ngươi không là đối thủ của ta, điểm này ngươi có lẽ biết rõ hơn ta…
– Ngươi muốn thế nào?
Đỗ Băng Nguyệt ngăn nước mắt rơi xuống, không để lộ ra vẻ mềm yếu của mình.
Lãnh Chiếu ghé sát vào tai Đỗ Băng Nguyệt, nghe mùi thơm trên người nàng, tâm thần rung động, cổ họng giật giật, nhẹ giọng nói:
– Ngươi đã đồng ý gả cho ta, thì nên xuất ra một số thành ý!
Trái lại, Đỗ Băng Nguyệt lần này lộ ra vẻ rất bình tĩnh, thản nhiên nói:
– Tốt, ta hiện tại có thể cho ngươi!
Lãnh Chiếu chấn động, hắn nhíu mày, Đỗ Băng Nguyệt lạnh lùng như lại yên lặng nguyện ý nộp ra bản thân, làm hắn cảm thấy có chút quỷ dị.
– Nhưng ngươi phải đáp ứng ta, sau khi được ra rồi thì ngươi để bọn họ đi!
Đỗ Băng Nguyệt chậm rãi nói:
– Nếu không ta nhất định phải giết ngươi!
Lãnh Chiếu lắc đầu nói:
– Không được! Cha ngươi bán đứng chúng ta, nếu ta làm thế thì sao ăn nói với mọi người?
– Chẳng lẽ ngươi thật muốn giết người sao?
Đỗ Băng Nguyệt lạnh lùng hỏi.
Lãnh Chiếu thản nhiên đáp:
– Ta hứa với ngươi sẽ không giết hắn! Nhưng ngươi phải chỉ ra Hàn gia tiểu tử kia hiện tại ở nơi đâu? Giết Hàn gia tiểu tử kia, phụ thân ngươi và chúng ta chính là người trên cùng một thuyền. Ta là có thể không giết Đảo chủ, thậm chí…vẫn xem hắn như cũ, là đảo chủ Tiên Nhân Đảo!
Đỗ Băng Nguyệt trầm ngâm, rốt cục nói:
– Tốt, ta cho ngươi biết!
Lãnh Chiếu nở nụ cười:
– Đây mới là cô gái tốt! Ngươi phải nhớ, rất nhanh ngươi sẽ là nữ nhân của ta, cho nên có một số việc nên vì ta mà suy nghĩ nhiều hơn!
– Trước tiên buông ta ra đã!
Lãnh Chiếu tự nhiên không lo lắng Đỗ Băng Nguyệt có thể gây tổn thương gì cho mình, nên liền buông tay ra. Đỗ Băng Nguyệt nhìn hắn một cái, nói:
– Ngươi đi theo ta, ta dẫn bọn ngươi đi tìm hắn.
– Băng Nguyệt, ngàn vạn lần không nên giở trò bịp bợm với ta!
Lãnh Chiếu thản nhiên nói:
– Ngươi phải nhớ rằng, cha ngươi đang ở trong tay ta! Nếu ngươi giở trò lừa gạt thì phải nghĩ đến hậu quả đấy!
Đỗ Băng Nguyệt lạnh lùng liếc hắn, nói:
– Có tin hay không thì tùy các ngươi!
Nói xong nàng liền bước đi về hướng Tây.
Lãnh Chiếu đánh mắt ra hiệu, lập tức có bốn tên hải tặc ở cách đó không xa cùng với hắn đi theo Đỗ Băng.
Phía Tây có mấy gian phòng gỗ thưa thớt, nóc nhà lợp bằng cỏ tranh, trong đó một gian phòng đóng chặt, yên lặng không có nửa điểm động tĩnh, dưới ánh nắng ban mai nhàn nhạt chiếu xuống thì lộ ra vẻ cực kỳ yên tĩnh.
Đi tới ở trước dãy phòng không xa, Đỗ Băng Nguyệt dừng bước, chỉ vào gian phòng khép kín cửa kia, nói:
– Hắn ở trong đó!
Lãnh Chiếu nhíu mày, đưa mắt nhìn cánh cửa trúc, nhẹ giọng nói:
– Ngươi không gạt ta đấy chứ?
– Hắn bố trí mưu kế, vốn là muốn ta dẫn một mình ngươi đến đây, sau đó dụ ngươi vào phòng, hắn trốn ở dưới giường liền đột nhiên xông ra, cùng ta liên thủ giết ngươi!
Khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Băng Nguyệt lộ ra vẻ rất bình tĩnh:
– Có tin hay không thì tùy ngươi!
Lãnh Chiếu hơi trầm ngâm một chút, rồi nháy mắt một cái, bốn gã hải tặc ở phía sau lập tức xông lên phía trước, một người trong đó liền một cước đá văng cửa trúc, bốn người đồng loạt tiến vào, mà Lãnh Chiếu cũng nắm chặt chủy thủ, nhìn vào bên trong, chỉ cần vừa có động tĩnh thì liền xông vào giết chết Hàn Mạc.
Trong nhà, một mảnh thanh âm ồn ào vang lên, tiếng lục lọi, đập phá không ngừng truyền ra. Chỉ chốc lát sau, một người chạy ra, nói:
– Lãnh nhị ca, trong phòng không có ai, dưới giường cũng không có người!?
Lãnh Chiếu cười nhạt, nhìn Đỗ Băng Nguyệt, lạnh lùng nói:
– Băng Nguyệt, ngươi đang gạt ta sao? Dùng tính mạng của phụ thân ngươi lừa gạt ta hả?
Đỗ Băng Nguyệt chân mày cau lại, thoạt nhìn giống như cũng đang nghi ngờ, nàng bước nhanh đi vào trong. Trong phòng là một đống hỗn độn, nhưng mà tình hình trong phòng chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy, thật hoàn toàn không còn nơi ẩn nấp. Dưới gầm giường có thể giấu người hiển nhiên cũng đã bị lục soát, hoàn toàn trống rỗng.
– Người đâu?
Lãnh Chiếu đi theo sau Đỗ Băng Nguyệt vào trong phòng, thản nhiên nói:
– Nói cho ta biết, hắn đang ở đâu?
Đỗ Băng Nguyệt hơi trầm ngâm một chút, tựa hồ nhớ tới cái gì, thất thanh nói:
– Ta biết rồi.
– Ngươi biết cái gì?
Đỗ Băng Nguyệt nhìn mấy tên hải tặc một cái, nói:
– Ngươi đuổi bọn họ ra ngoài đi!
– Vì sao phải đi ra ngoài?
– Ngươi nếu như muốn biết tung tích của hắn, phải cho bọn họ đi ra ngoài! Có một số việc, tay sai của ngươi cũng không có tư cách biết!
Đỗ Băng Nguyệt nói rất kiên định.
Lãnh Chiếu nhìn tình hình trong nhà một lần nữa, hắn rất quen thuộc đối với dạng kiến trúc của loại phòng này. Nếu như nhìn thấy không có chỗ để ẩn thân, thì Hàn Mạc tự nhiên sẽ không thể ẩn thân ở đây. Nếu Đỗ Băng Nguyệt kiên trì như thế, nói không chừng thật là có những chuyện mà ngoại nhân không thể biết đến.
Hắn bỗng nhiên nghĩ tới, Đỗ Băng Nguyệt mới vừa nói sẽ hiến thân cho mình để đổi lấy tính mạng của đảo chủ, không phải là nữ nhân mà mình ngày nhớ đêm mong thật sự chuẩn bị làm như vậy chứ?
Lãnh Chiếu làm việc rất tỉnh táo, tâm cơ rất sâu, nhưng nếu như hắn có yếu điểm gì, thì Đỗ Băng Nguyệt chính là yếu điểm của hắn.
Nhìn thân thể Đỗ Băng Nguyệt lồi lõm nảy nở, gợi cảm mê người, cổ họng Lãnh Chiếu đã hơi khô lại, vung tay thản nhiên nói:
– Mấy người các ngươi đi ra ngoài trước đi, tìm kiếm xung quanh phòng một chút, tiểu tử kia nhất định đang ở phụ cận đây!
– Dạ!
Mấy tên hải tặc liếc mắt nhìn nhau, lục tục đi khỏi, còn có một người rất hiểu chuyện, lúc đi ra đã tiện thể đóng cửa lại.
– Băng Nguyệt, ngươi muốn nói cái gì?
Ánh mắt Lãnh Chiếu nóng lên, ngắm nhìn bộ ngực đầy đặn của Đỗ Băng Nguyệt.
Đỗ Băng Nguyệt lạnh lùng cười một tiếng, nàng quay lưng lại, chậm rãi đi sang một bên, tựa hồ sợ Lãnh Chiếu sẽ xúc phạm nàng, kéo dãn khoảng cách ra, lúc này mới quay người lại, cười lạnh nói:
– Lãnh Chiếu, ngươi quên một việc!
– Hả?!
Khóe miệng Lãnh Chiếu cong lên, nở một nụ cười quái dị:
– Chuyện gì?
– Ngươi không nên một mình ở cùng ta chung một chỗ!
Trong mắt Đỗ Băng Nguyệt lại lần nữa xuất hiện vẻ oán độc, nàng nắm đôi bàn tay trắng như phấn lại, lạnh lùng nói:
– Trong nhà không thể ẩn thân, nhưng có thể ngươi quên, vẫn còn một chỗ có thể ẩn thân được! Thần sắc Lãnh Chiếu trở nên băng lãnh, khi hắn chợt hiểu ra điều gì đó thì vào lúc này, chỉ nghe “Ba” một tiếng vang lên, trên nóc nhà vang lên thanh âm thanh thúy của tấm ván gỗ bị gẫy, theo tấm ván gỗ rơi xuống, một đạo kình phong cũng từ trên không đánh thẳng xuống dưới, một thanh âm lãnh khốc khẽ gầm lên:
– Lãnh Chiếu, ngày chết của ngươi đến rồi!
– Không tốt!
Khi Lãnh Chiếu kịp phản ứng, hắn mới biết được, thì ra Hàn Mạc đã nấp ở trên nóc nhà…