Thranduil: “…Cô đứng đắn chút cho ta!”
Tiên Vanyar xinh đẹp nhún vai, ngọt ngào cất tiếng, “Ngài muốn niếm thử ‘Vesper’ không? Tất nhiên, ý ta là rượu ngon, không phải ta.”
Thranduil:… Hắn lại bị trêu chọc hả? Còn nữa – tại sao là ‘lại’?
Hầm rượu cung điện vua Elf
Khác với cung điện huyền bí, hầm rượu của Thranduil bày đầy thùng, chai và pho mát. Vesper bắt gặp rất nhiều đồ thủ công trang trí bằng gỗ màu nâu. Ao nước hơi mờ trống giống như mật ong chảy ra từ đó. Tuy nhiên đây là nơi chưng cất rượu đẹp mà hữu dụng.
Bàn gỗ sồi đẹp cổ điển với nhựa được cắt cầu kì kèm theo các hạt cây.
Thranduil ngồi bên cạnh bàn. Nét mặt không tốt cho lắm. Bởi dẫu sao thì chưa từng có thợ nấu rượu nào dám kéo hắn vào hầm rượu, thậm chí còn để hắn đợi cô pha rượu ngon. Nàng tiên Vanyar quả thật vừa lẳng lơ vừa thô lỗ.
Ngón tay mảnh khảnh của vua Elf gạt chân nến chạm khắc tinh xảo trên mặt bàn qua một bên. Hắn nhìn Vesper bận rộn cạnh hàng trăm thùng rượu. Dường như cô đang tìm kiếm vài loại rượu. Sau khi tìm xong, cô đặt mấy bình rượu và dụng cụ pha rượu lên bàn gỗ.
Thranduil nhìn cô vô cảm, “Nếu cô không thể pha rượu ngon làm ta hài lòng, lại còn lãng phí đống rượu này, thì cứ chuẩn bị ngồi vào thùng rượu phiêu lưu mạo hiểm dọc theo sông rừng đi.”
“Ngài đúng là đồ tiên xấu tính…” Vesper đổ thứ gì đó khá giống rượu gordon và vodka vào một cái lắc bạc rồi lắc với đá, “Đàn ông đẹp trai như vậy mà tính tình lại hư hỏng thế. Thật phí của giời. Nhưng chẳng sao, ta luôn tốt bụng với những người đẹp trai.”
Thranduil nhếch mép, cười nửa miệng, “Có vẻ như cô muốn trải nghiệm sâu sắc cảm giác sống trong ngục tối.”
Vesper rót rượu vàng tuyệt đẹp vào ly thủy tinh sáng long lanh, tiếp đến thả lát chanh mỏng lên trên. Lúc đẩy qua trước mặt Thranduil, cô vẫn không quên cài một bông hoa lan kiêu kì bên viền ly.
Trong cung điện điêu khắc rất nhiều hoa lan. Cô đoán đây là bởi vua Elf thích loài hoa cao quý và kiêu hãnh này.
Thranduil nhìn ly rượu vàng kia. Chỉ đặt trên bàn thôi nó đã tỏa ra một mùi thơm quyến rũ. Còn nàng tiên tóc vàng đối diện hắn lại chống cằm nhìn hắn. Cặp mắt xanh xám rung động lòng người như lấp lánh những tia sáng.
Hắn hắng giọng, “Cô suýt làm vỡ bình rượu hổ phách.”
Vesper bất mãn, “Là vua Elf giàu có xa xỉ chốn rừng rậm mà ngài lại keo kiệt đến thế à.”
Dù cùng ngồi bên chiếc bàn gỗ nhưng Thranduil vẫn cao to hơn cô nhiều. Hắn ngạo nghễ nhìn cô, “Lẽ nào cô nghĩ ta tham tài vô độ giống người lùn sao?”
Ánh mắt Vesper không thể không tập trung vào mái tóc dài màu bạc của Thranduil, rồi tới lông mày rậm cùng hàng mi dày, đôi mắt lam rực rỡ như sao, bờ môi mỏng kiều diễm hơn hoa hồng. Cô ngắm gương mặt đẹp này, một vẻ đẹp bất chấp cả bầu trời khiến cô bất giác hít thật sâu.
Biểu cảm Thranduil uy nghiêm mà cao quý. Chiếc áo choàng chạm sàn xanh bạc đầy thanh tao. Toàn thân như đắm mình trong ánh trăng.
Vesper trông thấy vua Elf ưu nhã bưng ly thủy tinh nhấp một ngụm rồi khẽ nhíu mày.
Thranduil hướng mắt về cô. Dưới ngọn đèn chiếu rọi, vẻ duyên dáng gợi cảm ấy hiếm thấy trên đời.
Loại rượu này tên là ‘Vesper’?
Thật không thể tin được – tựa như một khi đã nếm thử nó thì chỉ muốn uống nó mãi thôi.
Trong hầm rượu mờ mịt, Vesper nhìn cặp mắt thâm sâu như ngọc bích của Thranduil, “Hẳn ta sẽ không bị ném vào thùng rượu, phiêu lưu mạo hiểm dọc theo sông rừng chứ?”
Vua Elf đẹp trai lạnh lùng liếc xéo cô, “Ta không có thùng rượu rỗng để cô lãng phí đâu.”
Đối mặt với Thranduil kiêu ngạo, nhan chó Vesper chẳng hề tỏ vẻ bực tức, dù sao thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày hắn phải quỳ xuống ca hát chinh phục thôi.
Cô ngẩng đầu ngắm mỹ nhân uống rượu, có được một vị vua như vậy quả thật rất tốt cho tinh thần của người dân. Vương quốc rừng cây sẽ càng phồn vinh hơn.
“Đừng rời khỏi cung điện một mình, nhất là nơi rừng rậm u ám phương nam. Ở đó tập trung nhiều bóng ma hắc ám và đầy rẫy những sinh vật tà ác.” Vua Elf khẽ giương cằm, thờ ơ nói.
Vesper ngoan ngoãn đáp lời, “Được rồi, quốc vương. Không thành vấn đề, thưa quốc vương.”
Thranduil: “…Cô đứng đắn chút cho ta…”
Vesper nhíu mày, nhìn hắn vô cùng đáng thương. Cặp mắt xanh xám trong veo lưng tròng, “Ngài lạnh lùng khiến người ta tổn thương quá đi. Chẳng lẽ ngài không nhận ra ta vừa gặp đã cảm mến, thích ngài rồi sao?”
NPC hệ thống Lestat đang xem trò vui: Buổi diễn khởi chiếu, kẻ lừa tình lại bắt đầu bịp bợm kìa!
Còn Thranduil thì nín thở, nét mặt nghiêm túc càng lạnh lùng uy nghiêm, “Vừa gặp đã cảm mến là thứ không đáng tin nhất.”
Vesper nhìn hắn chăm chú, ngọt ngào nói, “Mắt ngài như sao, sáng ngời thông thái, tuấn tú anh dũng, hiếm thấy trên đời. Tất cả đàn ông Trung Địa chỉ là hạng xoàng so với ngài.”
Thranduil:… Sao trông cô ta lại lành nghề đến thế nhỉ?