Triệu Sinh cảm động đến nước mắt lưng tròng, một giây liền sửa miệng: “Anh đúng là chị dâu của em, hôm trước vừa mua một chiếc xe thể thao, anh có muốn không, hôm khác sẽ mang đến cho anh!”
Tìm ít thủy quân mắng vài câu tùy tiện liền có thể có được một chiếc xe thể thao, Diệp Nam Kỳ dở khóc dở cười, vội xua xua tay ý bảo miễn.
Triệu Sinh cười cười, cũng không nói gì, Diệp Nam Kỳ còn tưởng việc này chỉ vậy liền xong, kết quả đêm đó liền có người liên hệ anh, đem xe đưa tới.
Diệp Nam Kỳ chỉ vào xe nhìn Thẩm Độ nói: “Phú nhị đại các anh đều như vậy sao?”
Thẩm Độ nói: “Đúng vậy, không có việc gì liền đưa, vui vẻ hơn thì đưa một căn hộ, lúc tâm tình tốt hơn nữa có khả năng sẽ đưa chút cổ phần.”
Diệp Nam Kỳ đang suy xét xem có nên thuê thuỷ quân để phản chiến nữa không: “…..”
Thẩm Độ nhìn vẻ mặt của anh liền muốn cười: “Ngoan, nhận đi, Triệu Sinh không thiếu chút tiền này đâu. Cũng sắp sinh nhật em rồi, đây là quà của hắn, một chút tâm ý mà thôi.”
Diệp Nam Kỳ đánh giá chiếc xe, chiếc này ít nhất cũng mấy trăm vạn, cảm thấy tâm lý bị kích thích quá mức, cân nhắc việc trả lại cho Triệu Sinh. Anh nghiêng đầu nhìn Thẩm Độ một lát, nhẹ nhàng nhấc đuôi lông mày.
“Vậy quà của anh là gì?”
Thẩm Độ trầm tư: “Tặng tấm thân này cho em được không? Tương lai của anh, con cháu của anh đều thuộc về em.”
Mặt Diệp Nam Kỳ không khống chế được mà đỏ lên: “……Cút!”
Tên luật sư mà tên phú nhị đại giết người kia tìm đến bị người Thẩm Độ mời đến không một chữ thô tục mà mắng từ trong ra ngoài, trực tiếp bại trận rút lui.
Nhiều năm trước Đàm Kỳ chết thảm ở trong hẻm tối cùng tên côn đồ vô tội bị liên luỵ chết oan, hai mạng người đó, rốt cuộc dù muộn cũng đã quả báo trên người tên hung thủ.
Xét thấy hung thủ cũng có liên quan đến cái tập đoàn phạm tội đang bị điều tra kia, Lý Hằng Nhiên đưa người về tiếp tục hỏi chuyện.
Cha Đàm mang theo ảnh chụp của vợ và con trai, đơn độc đến thành phố A, chỉ nghĩ muốn đòi lại cho con trai một công đạo, không còn mong muốn gì khác, nghe được phán quyết cuối cùng thì ôm ảnh con trai khóc thất thanh.
Chuyện này vẫn chưa xong, tất cả những người có dính dáng đến chuyện năm đó đều phải tra một lượt, đặc biệt là người đã lên chức thẩm phán kia.
Cha Đàm không biết những chuyện này, cũng không ai nhẫn tâm nói với ông ấy, con trai ông ấy chết, nói không chừng chỉ là vì những tên cầm thú đó nhất thời nổi hứng.
Mặt ngoài, người cống hiến sức lực lớn nhất cho vụ này là vị luật sư kia và Lý Hằng Nhiên, lúc cha Đàm đến cục cảnh sát cám ơn thì Diệp Nam Kỳ cũng ở đó.
Rõ ràng còn chưa đến bảy tám chục tuổi nhưng tóc cha Đàm đã bạc trắng, nhìn như một ông lão. Ông ấy nhìn thấy Lý Hằng Nhiên lập tức muốn quỳ xuống, Lý Hằng Nhiên vội vàng đỡ lấy ông ấy, bởi vì thường xuyên phải hút thuốc uống cà phê để nâng cao tinh thần nên tiếng nói bị trầm xuống: “…Bác đừng như vậy, đây đều là những điều cháu nên làm.”
“Hãy tin tưởng chúng cháu, người ác cuối cùng đều sẽ phải đền tội.”
“Tuy rằng đã muộn, nhưng Đàm Kỳ đã đòi được công bằng….. Còn rất nhiều người khác, cũng sẽ đòi được công bằng.” Diệp Nam Kỳ đứng ở sau, yên lặng nhìn cha Đàm.
Cha mẹ Đàm Kỳ đều là giáo sư đại học, tuy bây giờ cha Đàm đã lớn tuổi nhưng vẫn nhìn ra được khí chất nho nhã.
Ở trên toà lúc mắng hung thủ, mắng đến tàn nhẫn nhất cũng chỉ là “Mày điên rồi” “Tâm địa rắn rết” “Chết không được tử tế”.
Nếu lúc trước không xảy ra chuyện gì thì Diệp Mi và Đàm Kỳ đã có thể đến với nhau, người này sẽ là cha chồng của Diệp Mi, là thông gia của Diệp gia.
Hoặc là Đàm Kỳ không có chấp nhất mà đi tìm tòi chân tướng, yếu đuối một chút, không cần đến biệt thự đó, là có thể sống tốt.
Chỉ là những suy nghĩ đó không hề sai lầm.
Không có gì gọi là không nên, không có gì gọi là nếu như. Bọn họ đều không sai, sai chính là đám người ác độc vô pháp vô thiên đó.
Anh cảm thấy cổ họng nghẹn đắng, tiến lên vài bước, muốn nói điều gì, hầu kết chuyển động vài cái lại không nói nên lời.
Cha Đàm nhìn người đàn ông trẻ tuổi tuấn tú trước mắt, thần sắc nghi hoặc. Sau một lúc lâu, ông thấy đối phương cúi đầu như có chút ngượng ngùng, nhẹ giọng hỏi: “Bác à, cháu có thể ôm bác một cái không?”
Cha Đàm nhận thấy thiện ý, không chút chần chờ, mở đôi tay ra ôm anh một cái.
Cảm giác được thân thể cha Đàm gầy yếu, hốc mắt Diệp Nam Kỳ càng chua xót, nhẹ giọng hỏi: “Bác à, hung thủ có nói với bác điều gì không?”
Cha Đàm nhàn nhạt nói: “Hắn nói “Thật xin lỗi”.”
Không cần Diệp Nam Kỳ tiếp tục truy vấn, ông ấy nói: “Tôi không đồng ý tha thứ.”
Cha Đàm không ở lại lâu, lúc trở về là Diệp Nam Kỳ tiễn ông ra ngoài.
Đối với thiện ý bất ngờ của chàng trai trẻ trước mặt, cha Đàm cảm thấy tò mò, nhưng lại không hỏi gì, tận đến lúc sắp đến cổng kiểm tra, mới quay đầu hỏi: “Cậu là bạn của Kỳ Kỳ sao?”
Diệp Nam Kỳ hơi ngây ra.
Nếu Đàm Kỳ còn sống, nói không chừng bọn họ thật sự sẽ là bạn bè. Vì thế anh gật đầu, khẽ mỉm cười: “Đúng vậy. Cháu là bạn của anh ấy. Chúc bác lên đường bình an.”
Cha Đàm gật đầu với anh, trả lời: “Vạn sự trôi chảy”
Thẩm Độ đứng ở xa, thấy cha Đàm rời đi mới đi tới, ôm vai Diệp Nam Kỳ.
Diệp Nam Kỳ cười với hắn: “Hôm nay không đi làm?”
Thẩm Độ cũng cười đáp lại: “Hôm nay tạm gác chuyện kiếm tiền, tất cả đều giao cho ba.”
Thẩm Độ đấu tranh với cha hắn thật lâu, rốt cuộc thành công phủi tay, chia bớt một nửa công việc ra ngoài.
Đương nhiên là có điều kiện. Chờ mọi chuyện ổn định, hắn phải hoàn toàn tiếp quản Thẩm thị.
Ba Thẩm đã muốn về dưỡng lão từ lâu.
Thẩm Độ không ngờ trong lòng Diệp Nam Kỳ có việc, còn làm bộ nhẹ nhàng cùng anh nói chuyện, mặt không đổi sắc mà chọc anh vui vẻ: “Nhà khác đều là tranh quyền đoạt thế, cha già phải đến lúc bệnh sắp chết mới bằng lòng đem quyền đưa cho con cháu. Còn ba anh, anh vừa mới tốt nghiệp trở về liền ước gì anh đem công ty tiếp quản hết, để ông ấy có thể nhẹ nhàng mà sống với vợ.”
Diệp Nam Kỳ rầu rĩ mà cười: “Đây là ba tin tưởng anh.”
“Anh cũng muốn được nhẹ nhàng sống với vợ.” Thẩm Độ giả vờ thở dài, “Kết hôn mới bắt đầu yêu đương, cái gì mà tỏ tình dưới nến, đi du lịch, xem phim tất cả đều bị bỏ qua. Chỉ có duy nhất một điều coi như tốt là không cần phải giục em nhanh chóng đi lãnh giấy kết hôn.”
Diệp Nam Kỳ tưởng tượng hình ảnh Thẩm Độ đứng giữa một trái tim thắp bằng nến, hô to anh yêu em, lập tức ớn lạnh: “Tỏ tình dưới nến thì bỏ đi, em ngại chết, những cái khác, sau này em sẽ cùng anh!”
“Anh không muốn sau này lại tự khiến mình ấm ức nữa.” Thẩm Độ dừng xe nghiêng đầu cười nói: “Anh muốn hôm nay cùng em xem phim.”
Ánh đèn neon hắt vào từ bên ngoài cửa sổ, hiện lên dung nhan anh tuấn, khiến người khác không khỏi mặt đỏ tim đập nhanh. Diệp Nam Kỳ cảm thấy Thẩm Độ chính là viên đường độc nhất của anh, lúc không vui, chỉ cần đến gần hắn, nếm thử một chút lại thấy thế giới này thật ngọt ngào.
Anh nhìn ngoài cửa sổ, phát hiện Thẩm Độ đã ngừng trước một rạp chiếu phim.
Thẩm Độ phối hợp với tình hình, từ trong túi rút ta hai vé xem phim đưa tới trước mặt Diệp Nam Kỳ, nho nhã lễ độ nói: “Diệp tiên sinh, anh có thể mời em xem phim được không? Anh rất thích một diễn viên trong bộ phim này và muốn cùng em xem nó.”
Diệp Nam Kỳ cúi đầu rũ mắt nhìn, có chút ngoài ý muốn.
Là bộ phim đã quay từ năm nào.
Thời gian trôi qua cũng lâu, gần đây lại không có tâm tư quản những chuyện này. Tháng trước Văn Sâm có nói với anh, bộ phim sắp công chiếu, anh đã hoàn toàn quên mất chuyện này.
Những chuyện gần đây loạn đến mức làm cho dư luận xôn xao, Văn Sâm không ngốc, tất nhiên thấy được, tự nhiên đau lòng cho nghệ sĩ nhà mình.
Hiện tại Văn Sâm đối với anh giống như đồ cổ, không dám lớn tiếng nói chuyện, làm gì cũng phải cẩn thận, sợ anh không chịu được áp lực, sẽ nghĩ quẩn trong lòng.
Dứt khoát liền không nói đến chuyện công việc.
Không nghĩ đến dù anh quên mà Thẩm Độ vẫn nhớ rõ.
Suy nghĩ thất thần, vừa hoàn hồn thì nhìn thấy Thẩm Độ vẫn kiên nhẫn chờ đáp án, Diệp Nam Kỳ giương mắt nói: “Mời em xem phim, không sợ Thẩm phu nhân buồn à?”
Thẩm Độ nghiêm trang trả lời: “Diệp phu nhân rất vui, tôi nghĩ Thẩm phu nhân cũng sẽ không có ý kiến.”
Diệp Nam Kỳ đối diện với hắn. Sau một lúc lâu, nhoẻn miệng cười: “Đúng vậy, Thẩm phu nhân đồng ý.”