“Ai! Xem ra chỉ một mình Tụ Linh trận thì còn chưa đủ, còn phải nhanh chóng bố trí Sinh Linh trận, Hóa Linh trận, bằng không ngay cả đột phá tầng năm, cũng không biết phải tới ngày tháng năm nào…”
Sau khi khẽ thở dài một lúc, đang định đứng dậy trở về quán cơm Tô thị, đúng lúc này,
“A!”
Bên ngoài biệt thự bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm thiết của một cô gái.
Diệp Trận lập tức nhướng mày,
“Có người dám can đảm xông vào cấm chế của ta? Muốn chết!”
Tiếng nói vừa ra, thân thể Diệp Trần đã biến mất ở ngay tại chỗ, sau một lúc xuất hiện ở ngoài biệt thự.
“Là ngươi?”
Diệp Trần vốn đằng đằng sát khí, thế nhưng là khi hắn nhìn thấy cái người tự tiện xông vào cấm chế của hắn, thoáng cái lập tức ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy người trước mắt đây không phải ai khác, hóa ra chính là Mân Côi!
Mân Côi nhìn thấy Diệp Trần đột nhiên xuất hiện trước mặt của cô ấy, đầu tiên là giật mình, sau đó lại hiện ra vẻ vui mừng, sau đó rất kinh ngạc,
“Quả nhiên là anh! Là anh đã cứu tôi đúng hay không? Tôi trước đó nhưng là muốn giết anh, vì sao anh phải cứu tôi? Lại còn cho tôi thuốc giải Tam Thi thần đan? Chẳng lẽ trước đây chúng ta quen biết nhau?”
Hóa ra, sau khi Mân Côi rời khỏi nơi này từ sáng, càng nghĩ càng không hiểu, bốn người đi cùng nàng toàn bộ đều bị giết, duy chỉ có một mình nàng còn có thể sống tiếp, nhưng trước đó người cứu nàng là Sở tiểu thư kia, rõ ràng không có thực lực như vậy, cho nên người chân chính cứu nàng, nhất định là người khác.
Thế là Mân Côi thực sự không kìm nén được hiếu kỳ trong lòng, thế lại lại quay người trở lại, vốn định chui vào biệt thự tìm kiếm manh mối, lại bị pháp trận cấm chế bên ngoài biệt thự ngăn cản lại.
Diệp Trần không thể không lắc đầu, lúc trước hắn để Sở Phi Yên thay mình ra mặt, chính là không muốn sinh ra tình cảm giút mắc với người con gái này, nhưng lại không nghĩ tới người tính không bằng trời tính, hai người bọn họ cuối cùng vẫn là gặp mặt.
“Đã đi rồi, tại sao còn muốn quay lại? Thật chẳng lẽ không sợ tôi giết cô sao?”
Diệp Trần cố ý thể hiện vẻ mặt nghiêm, phóng mấy phần sát khí trên người ra, lạnh giọng nói.
Mân Côi lập tức bị cỗ sát khí cường đại trên người Diệp Trần làm cho kinh hãi, không tự chủ được lùi lại hai, ba bước, vẻ mặt hơi đổi một chút, tuy nhiên sau đó lại nở ra nụ cười xinh đẹp quả nhiên là xinh đẹp không gì sánh được,
“Tôi không sợ, Tuy rằng không biết vì sao anh lại cứu tôi, nhưng anh đã vất vả cứu sống tôi, chung quy không tới mức dễ dàng giết tôi như vậy a? Hì hì ~”
Diệp Trần lập tức hơi ngưng lại, suýt chút nữa cười, tuy nhiên lại cố ý tiếp tục vẻ mặt âm trầm nói:
“Vậy cũng không chắc chắn! Tính tình của tôi rất lạ, giết người hay là cứu người, đều là tùy tâm tình mà làm, thừa dịp ta bây giờ còn chưa có động sát tâm với cô, cô vẫn là đi nhanh lên đi!”
Tuy nhiên, đối với sự uy hiếp của Diệp Trần, Mân Côi căn bản dường như không có để ở trong lòng, ngược lại lại tiến lên hai bước, cười hì hì nói:
“Anh nói anh đi, tuổi không lớn lắm, làm sao nói giống như ông cụ non vậy! Sở dĩ tôi trở về, chủ yếu là muốn gặp mặt cám ơn ân không giết của anh, thuận tiện nghĩ lại cầu anh giúp tôi một chuyện!”
Diệp Trần nghe được điều này, lập tức không nhịn được nữa nở nụ cười,
“Ta nói chị hai, cô không có nhầm chứ? Chúng ta thế nhưng là kẻ thù, tôi không giết cô, đã là một ân sủng tuyệt vời, cô còn muốn để cho tôi giúp cô? Dựa vào cái gì?”
Mân Côi không để ý, hai tay ôm vai, đưa bộ vị duyên dáng sung mãn của nàng kia, nổi bật lên càng thêm mê người, tiếp tục cười hì hì nói:
“Tôi cũng không biết tại sao? Luôn cảm thấy anh nhất định sẽ giúp tôi a!”
Diệp Trần lập tức không còn gì để nói, hắn bỗng nhiên cảm thấy bi ai, chính mình đã không dọa được cô gái cổ linh tinh quái trước mắt này.
Hơn nữa không thể không nói, có lúc, trực giác của người con gái thực đúng là rất chuẩn…
Cuối cùng, Diệp Trần thở dài một hơi,
“Được a! Cô nói thử xem, muốn tôi giúp cô làm chuyện gì?”
Mân Côi tuy rằng bề ngoài trấn định, thực ra thì trong lòng cũng không chắc lắm, nghe được Diệp Trần nói như vậy, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng trong lòng, không tự chủ được lại tiến về phía trước hai bước, nghiêm mặt nói:
“Anh đã có thể cho tôi thuốc giải Tam Thi thần đan, vậy chắc là biết phương thuốc đúng hay không? Tôi muốn xin anh một phần phương thuốc đó!”
P/S: Ta thích nào:D, các đạo hữu thấy hay thì ra trang truyện click đề cử cho truyện 90 -100 nhé!!!!