Cảnh Dực cười khẽ hôn lên trán cô, “Minh Châu.”
“Dạ?”
“Anh có tiền.” Anh hôn lên nốt ruồi xinh đẹp trên chóp mũi cô, giọng nói mang theo chút khàn khàn, “Chỉ là anh không chờ được nữa, muốn gặp em thôi.”
Trái tim của Minh Châu lập tức mềm nhũn, cô chủ động ôm anh, hôn lên môi anh.
Cảnh Dực đảo khách thành chủ, mạnh mẽ cắn mút môi lưỡi của cô, rèm cửa còn chưa kéo kín lại, anh đã giữ chặt cô rồi tiến vào, Minh Châu bấu vào ga trải giường nói, “Anh Cảnh, rèm cửa…”
Cảnh Dực nghiêng đầu nhìn thử, sau đó anh ôm cô lên, vừa đi vừa đâm chọc, anh vươn tay kéo mạnh rèm cửa lại rồi cứ như thế mà ôm Minh Châu lơ lửng giữa không trung mặc sức làm cô.
Trong phòng ngủ có gương thay đồ, Minh Châu ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cảnh tượng tay anh giữ chặt eo cô, điên cuồng đâm chọc ra vào trong miệng huyệt, mái tóc dài của cô xõa trên vai, bầu vú dao động lên lên xuống xuống theo từng nhịp va chạm, anh cúi đầu liếm hút đầu vú sưng đỏ, mặt lưỡi cọ xát từng chút một, môi mỏng ngậm lấy mạnh mẽ cắn mút thành tiếng.
Toàn thân Minh Châu run rẩy không ngừng, “Anh Cảnh…nhẹ thôi…”
Bàn tay anh bấu vào hai cánh mông thịt của cô, mạnh mẽ ưỡn hông cắm rút, linh hồn Minh Châu gần như vỡ vụn, cô ôm chặt cổ anh co giật run rẩy, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ nghe như tiếng khóc.
“Sướng không?” Anh vừa nhấp vào trong vừa hôn cô.
Minh Châu nức nở gật đầu, “Sướng…ah…sướng quá”
Anh càng thêm tăng tốc, bụng dưới mạnh mẽ va vào mông thịt của cô làm vang lên tiếng bốp bốp bốp, hai cánh mông thịt bị va đến đỏ bừng phát run, xương cốt của Minh Châu gần như mềm nhũn, cô ôm chặt cổ anh không ngừng khóc nức nở, “A…anh Cảnh…”
Cảnh Dực vô cùng thích nghe tiếng rên rỉ của cô, mềm mại mang theo chút nghẹn ngào, khiến ham muốn của anh thêm bùng phát, chỉ muốn hung hăng làm chết người dưới thân.
Trận làm tình này kéo dài cỡ nửa tiếng đồng hồ, khắp người Minh Châu toàn là mồ hôi, Cảnh Dực ôm cô vào phòng tắm tắm rửa, hai người đứng dưới vòi hoa sen yên tĩnh ôm hôn nhau; anh ôm lấy sống lưng cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve xương sống lưng, giọng nói mang theo chút khàn đặc, “Minh Châu, anh đã tìm được một công việc ở đây.”
Giọng nói Minh Châu nghe không rõ, anh cất giọng dịu dàng, kèm theo đó là một nụ hôn triền miên rơi xuống, “Anh sẽ kiếm tiền nuôi em và Minh Bảo.”
Minh Châu nhẹ nhàng cắn lên môi anh một cái, giọng nói mang theo ý cười, “Vậy em sẽ kiếm tiền nuôi anh.”
Trái tim Cảnh Dực mềm nhũn, anh đỡ lấy mặt cô lại lần nữa hôn xuống, giọng nói chìm mất giữa răng và môi, “Được.”
——oOo——