Phó Viễn Xuyên bình thản nói: “Hạ Lạc Tư”. Trông thì như là hai nguyên soái đang chào hỏi nhau, thực tế thì lại đang nói chuyện với Quân Thanh Dư.
Quân Thanh Dư đã xem qua tư liệu của các nguyên soái. Đã ngồi vào ghế nguyên soái thì thường sẽ không xuất hiện ở nơi đông người, trong tư liệu cũng không hề có ảnh, Phó Viễn Xuyên nói tên ra cậu có thể đối chiếu thân phận của người kia.
Hạ Lạc Tư khẽ cười chào hỏi với nguyên soái Todes, “Dạo này trông ngài cũng khỏe nhỉ?”.
Quan hệ giữa nguyên soái Todes vs Phó Viễn Xuyên khá gần gũi, nước ép ông nhận được chứa tỉ lệ linh khí cao nhất. Todes cười ha hả đáp: “Bình bình thôi, ai chẳng sống như thế”.
Hạ Lạc Tư thấy thế cũng chỉ cười mà không đáp, hắn quay sang Phó Viễn Xuyên nói: “Nguyên soái Phó, chuyện liên quan đến nước ép ngài xem còn có thể thương lượng nữa được chứ?”.
Quân Thanh Dư nghĩ, người này chờ xem quân đoàn của các nguyên soái khác dùng nước ép hết rồi, không có vấn đề gì mới nghĩ đến chuyện hợp tác. Nói thẳng ra là sợ Phó Viễn Xuyên động tay động chân vào nước ép, lấy các nguyên soái khác ra làm chuột bạch.
Phó Viễn Xuyên không đáp lời hắn, “Đang là tiệc mừng thọ của ngài ấy, nói chuyện này không tiện lắm đâu”.
Hạ Lạc Tư hơi ngạc nhiên, “Cũng phải nhỉ”.
Nguyên soái Todes thấy thế thì nói: “Vào trong thôi, đừng đứng mãi ở đây nữa”.
Phó Viễn Xuyên ôm Quân Thanh Dư quay người đi vào bên trong. Quân Thanh Dư nhìn trái ngó phải, không thấy Thi Khải Tân đâu hết, vào trong rồi chẳng biết lại chạy đi đâu mất.
“Em đang tìm gì à?”.
“Không có gì đâu”. Hẳn là có nhiệm vụ gì đó phải đi làm rồi, Quân Thanh Dư cũng không hề để bụng.
“Ừm”, Phó Viễn Xuyên bóc một gói cá khô đút cho cậu.
Vô thức cắn lấy rồi Quân Thanh Dư mới ngớ ra, “Sao anh ra ngoài còn mang theo cái này vậy?”.
“Sợ trong lòng em có chướng ngại, không muốn ăn đồ trong bữa tiệc”. Mà kiểu tiệc tối như này thường sẽ kéo dài rất muộn. Phó Viễn Xuyên có sắp xếp riêng nên cũng không thể rời đi sớm, để tránh cho cá nhỏ bị đói, anh chỉ có thể tự mang theo ít đồ ăn thôi.
Quân Thanh Dư cắn lấy nửa con cá còn lại, cậu nhìn lướt qua túi của Phó Viễn Xuyên, hỏi: “Vẫn còn nữa sao?”.
Phó Viễn Xuyên lại lấy một gói thịt sấy, còn có lẻ tẻ những túi đồ ăn vặt khác, đa dạng thể loại, có ngọt có mặn.
Nhìn người đàn ông một thân lễ phục, vẻ mặt nghiêm túc lấy ra từ trong túi các loại đồ ăn vặt, Quân Thanh Dư hai mắt cong cong. Cậu chọn một cái kẹo dâu đút cho anh, “Cái này ngon lắm”.
“Ừm”. Phó Viễn Xuyên ngậm lấy viên kẹo rồi tiếp tục lấy đồ ăn vặt cho cá nhỏ.
Cũng không biết Phó Viễn Xuyên cất kiểu gì, nhiều đồ ăn vặt như thế nhưng từ ngoài nhìn vào không hề nhìn ra trong túi đựng cái gì. Thấy Phó Viễn Xuyên vẫn còn đang lấy đồ ra, Quân Thanh Dư vội nói: “Anh cứ cất đi, em không ăn hết nổi đâu”. Hơn nữa bộ đồ của cậu cũng không có túi, lấy ra rồi cũng không có chỗ cất.
“Được”.
Nguyên soái Todes thấy thế thì cười tít mắt, “Tham dự tiệc mừng thọ sao còn mang đồ ăn vặt vậy, cho tôi một cái với”.
Nghe thấy tiếng, Quân Thanh Dư và Phó Viễn Xuyên bốn mắt cùng nhìn về phía ông.
Khoảnh khắc đó, nguyên soái Todes không nói ra được là cảm giác gì. Giống như ở trên chiến trường, ông đang ở giữa cuộc chiến, bom đạn từ bốn phương tám hướng nhằm vào ông. Ngay lập tức, chuông báo động trong đầu kêu ầm ĩ.
Nguyên soái Todes hơi sặc, “Khụ khụ, tôi không ăn, không ăn đâu”.
Má, năm xưa đánh nhau với tộc côn trùng cũng không khiến tim ông đập nhanh thế đâu.
Hạ Lạc Tư thấy cảnh này, đáy mắt xẹt qua một tia nghiền ngẫm, “Mọi người cứ nói chuyện tiếp, tôi còn có việc, xin phép đi trước”.
Nguyên soái Todes cũng theo đó mà nói: “Chẳng biết người này có ý định làm gì nữa”.
“Mặc kệ đi”.
Quân Thanh Dư ngoan ngoãn ăn cá khô. Tiếng tăm của vị nguyên soái này rất bình thường, không quá tốt để khen, cũng không quá xấu để chê.
Đang nói chuyện thì đám đông đằng xa tránh sang hai bên nhường đường. Động tĩnh không hề nhỏ, Quân Thanh Dư vô thức mà nhìn sang. Hình như có người bước đến đây, chỉ là khoảng cách hơi xa, lại thêm nhiều người vội vàng dạt ra nhường đường nên cậu không nhìn ra người đến là ai.
Nguyên soái Todes thì khựng lại, vẻ mặt hơi không tự nhiên, “Sao chưa gì đã đến rồi…”.
Nhìn kĩ hướng đi của người đó, hình như đang đi đến chỗ Phó Viễn Xuyên. Nguyên soái Todes không hề muốn diện kiến người kia, ông vội nói: “Tôi đi trước đây, lát nữa lại tìm ngài nói chuyện sau nhé”.
“Ừ”.
Nghĩ một lúc, Phó Viễn Xuyên nhìn sang cá nhỏ bên cạnh, “Hay là em…”.
Quân Thanh Dư lập tức ôm lấy anh, “Chính anh đã bảo em không được rời khỏi anh nửa bước mà, em không đi đâu hết”.
Phó Viễn Xuyên: “Vậy lát nữa…”.
“Em sẽ ngoan ngoãn làm cái phông nền”.
“…”.
Thấy cá nhỏ trả lời dứt khoát, trái tim đang lửng lơ của Phó Viễn Xuyên càng không yên.
Quân Thanh Dư đôi mắt hừng hực nhìn anh, “Em thật sự sẽ ngoan mà”.
“Ừm, tôi biết em ngoan mà”. Phó Viễn Xuyên xoa đầu cá nhỏ, nói tiếp: “Lát nữa em không cần để ý lão là được”.
Quân Thanh Dư chớp mắt, hình như lời này vừa nói ra là cậu đã biết ngay người sắp đến kia là ai rồi. Là người lãnh đạo Đế Quốc kia sao?
Quân Thanh Dư đã nhìn thấy dáng vẻ lão trên bản tin, có hơi giống mấy cụ già đủ tuổi mừng thượng thọ. Thời đại các hành tinh, độ tuổi này vẫn chưa tính là già, nhưng người kia đúng là nhìn ra được đã không còn trẻ nữa.
Có lẽ cũng vì trông lớn tuổi nên cả người có cảm giác hiền lành, tốt bụng. Nhưng những gì lão làm ngoài đời thật… đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
“Em thấy lão đến đây không có ý tốt”. Nhân vật chính của tiệc mừng thọ ra mặt sớm như vậy, hơn nữa ra mặt nhưng không lên bục phát biểu mà lại hòa vào đám đông. Định làm gì chứ?
Còn đang hoài nghi thì đã thấy người lãnh đạo Đế Quốc rời khỏi đám đông, bước chân vững vàng hướng về phía Phó Viễn Xuyên.
Vẻ mặt Phó Viễn Xuyên dửng dưng nhìn động tác của lão.
Lúc nhìn thấy tướng mạo của người lãnh đạo Đế Quốc, Quân Thanh Dư hơi giật mình. Sau khi nhìn kĩ một lượt, con ngươi của cậu đột nhiên co lại, người này…
Tác giả có lời muốn nói:
Cá nhỏ mặc bộ này đẹp quá!!!