Có người mời khách, mắc mớ gì không làm? Tào Chí Học cầm tiền tung tăng chạy đi mua, một phút sau quay lại.
Cậu ta duỗi một tay về phía Trần Tuấn: “Không đủ tiền.”
“…”
Được thôi.
Trần Tuấn nghiến răng nghiến lợi: “Kem… không mua nữa, mua một phần bắp rang lớn và ba ly coca đi.”
…
Hai người ngồi ở vị trí chính giữa của hàng thứ bảy, với quy mô của rạp chiếu phim thì đây là vị trí đẹp nhất.
Đầu phim giới thiệu về một gia đình bốn người sống trong một thị trấn nhỏ, bố mẹ yêu thương nhau và hai đứa con thông minh lanh lẹ. Bố Louis là nha sĩ duy nhất trong thị trấn, mẹ Maggie là bà chủ gia đình, hai đứa con một trai một gái, kém nhau hai tuổi.
Anh hai Joe tính tình điềm đạm, thích khám phá, còn em gái Rachel thì hoạt bát, vui vẻ, học giỏi, sẵn sàng giúp đỡ người khác, là con nhà người ta trong mắt người thân và bạn bè.
Một gia đình giàu có và sống hạnh phúc.
Nhưng trong thị trấn bắt đầu xảy ra một loạt chuyện kỳ lạ, không biết tại sao có rất nhiều người chết, mà vẻ mặt bọn họ đều kinh hãi.
Một ngày nọ, anh trai Joe lại tiếp tục đi khám phá khu rừng rậm xung quanh thị trấn rồi không quay về nữa… Sau đó, một xác chết được tìm thấy trong phòng nha của Louis, chính là anh trai Joe. Louis bị tình nghi là kẻ giết người nên bị đưa đi, dưới tinh thần hoảng hốt mẹ Maggie chết trong một vụ tai nạn xe cộ, chỉ còn lại bé Rachel bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật… Rachel luôn tin rằng trên đời này không có ma, tất cả những chuyện này đều do con người giở trò.
Rạp chiếu phim tắt hết đèn, màu phim luôn là ngày mưa u ám.
Xung quanh yên tĩnh và đông người, trong bóng tối không biết người đang ngồi bên cạnh bạn chính là ai.
Hoàn cảnh như vậy khiến người ta bắt đầu mất tập trung.
Cậu thiếu niên vừa thờ ơ nhìn màn hình mấy lần, vừa vô cùng tập trung đút bắp rang cho cô gái chỉ hận không thể dán hai mắt lên màn hình lớn.
Cô xem rất nghiêm túc, lúc anh đút bắp cho cô cô sẽ há miệng theo quán tính, tự giác ngậm hạt bắp vàng óng trên đầu ngón tay anh.
Lần nào cánh môi và đầu lưỡi mềm mại cùng hàm răng cứng rắn cũng chạm vào đầu ngón tay của anh, thậm chí có lần sau khi ăn xong một hạt bắp cô sẽ thè lưỡi ra liếm liếm ngón tay anh giống như muốn liếm sạch đường dính trên đó.
Quả thật dụ dỗ người ta mà không hề hay biết.
Trái cổ cậu thiếu niên hơi lăn, sau mỗi lần đút cho cô ăn đôi mắt đen láy càng trở nên sâu thẳm.
Cuối cùng, sau khi Trương Mạn ăn xong hạt bắp thứ n liền bị cậu thiếu niên ôm vào lòng hôn thật sâu.
Anh ôm chặt cô trong ngực, nụ hôn vội vã mang theo hơi thở nóng rực, tỉ mỉ liếm cắn môi cô.
Nhưng lúc này Trương Mạn làm gì có tâm trạng để hôn, cô vòng tay qua cổ cậu thiếu niên rồi ứng phó nụ hôn của anh một cách qua quít, nghiêng đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình —— vừa khéo lúc này Rachel đã sàng lọc được ba kẻ tình nghi, đang theo dõi bọn họ và điều tra chân tướng.
Cốt truyện của phim rất căng thẳng, các tình tiết được xâu chuỗi với nhau, thủ pháp quay và dựng phim cũng khiến phong cách hồi hộp cùng kinh dị của toàn bộ câu chuyện được nâng lên một tầm cao mới.
Lúc tiểu Rachel lẻn vào rạp hát và theo dõi ông chủ rạp hát thì suýt bị phát hiện, thế là cô bé vội vã trốn vào một cái ghế trống trong rạp hát.
Trùng hợp rạp hát đang có một buổi biểu diễn, chợt nghe thấy bà cụ ngồi bên cạnh cô bé nói nhỏ.
“Trong hoàn cảnh tối om như vậy, cô sẽ không bao giờ biết được người ngồi bên cạnh cô là người hay ma.”
Đúng lúc này, trên sân khấu có một diễn viên bất ngờ rơi từ trên cao xuống.
Trương Mạn bị dọa tới run lẩy bẩy, cả người nổi đầy da gà, hai hàm răng không kìm được cắn mạnh vào môi cậu thiếu niên.
Cậu thiếu niên bị đau nên liếm liếm làn da ở khóe môi bị cô cắn rách, nhắm mắt cười.
Cô hay e thẹn, lúc đáp lại cũng luôn dè dặt trúc trắc, lần này lại hôn tới nóng nỏng như thế kích thích như thế.
Anh khẽ mở mắt, muốn tiếp tục để nụ hôn này sâu hơn nhưng nhìn thấy tầm mắt cô gái trong ngực lướt qua tai anh, nhìn thẳng vào màn hình lớn, cái miệng nhỏ hé ra theo quán tính, tình tiết bộ phim căng thẳng dọa cô rùng mình một cái, sau đó lại cắn anh theo vô thức.
Không hề lưu tình.
…
Cậu thiếu niên ngẩn ra, hồi lâu sau vui vẻ trên mặt biến thành tức giận, bất mãn khẽ day môi cô.
Thật sự là qua quít tới mức có phần quá đáng mà.
—— Đáng lẽ không nên nghe em xem phim này, phim tình cảm tốt biết bao chứ.
“Bạn trai, đừng nghịch nữa, sắp đến khúc cao trào rồi.”
Trương Mạn hồi hộp nhìn chằm chằm màn hình lớn, đẩy đầu của anh ra.
Anh chặn mất tầm nhìn của cô rồi.
Trong quá trình điều tra, dựa vào trí thông minh và khả năng phán đoán mà bé gái hiền lành hoạt bát này sau bao khó khăn trở ngại cuối cùng cũng bắt được hung thủ hãm hại cả nhà cô bé —— một bệnh nhân tâm thần phân liệt nữ mở tiệm thẩm mỹ bên cạnh bố phòng nha của bố cô bé.
Sau đó là phần cao trào của bộ phim —— buổi tối hôm hung thủ bị xử bắn, Rachel bỗng phát hiện trong phòng mình có một quyển nhật kí. Lúc này, bộ phim không chiếu quyển nhật kí, mà lần lượt tung ra rất nhiều phục bút(*).
(*) Những gợi ý trước về những gì sẽ đến sau trong câu chuyện. Hay còn gọi là điềm báo.
—— Hóa ra bản thân Rachel mới chính là cái “Ghost” kia, dưới ánh mặt trời, cô bé là học sinh ba tốt ngoan ngoãn nhất trong mắt mọi người, nhưng bóng đêm vừa lên, cô bé chính là con ma đáng sợ nhất…
Cảnh cuối cùng của bộ phim là màn đêm buông xuống, cô bé khép quyển nhật kí lại, vẻ mặt sợ hãi bỗng biến mất, cô bé từ từ nhoẻn miệng lộ ra một nụ cười, vết máu đỏ đen chảy ra khỏi miệng…
“A a a a a a!”
Toàn bộ phòng chiếu bắt đầu rồi lần lượt la hét.
Thật sự là câu chuyện kinh khủng, nhạc đệm quá đáng sợ, cảnh quay cuối cùng kia khiến mọi người đều giật thon thót. Không ngờ, con ma lại chính là bản thân cô bé!
Mặc dù Trương Mạn không hét nhưng trên người như rớt mất một miếng da gà, run lẩy bẩy rúc vào ngực cậu thiếu niên.
Cô nhớ lại chi tiết nhỏ mà lúc nãy đã bỏ qua, trước khi anh trai mất tích chính là hoàng hôn, Rachel nói với anh trai chẳng mấy chốc trời sẽ tối nên không muốn anh ta đi ra ngoài. Và lúc mẹ gặp tai nạn cũng là bóng đêm vừa buông xuống…
Quá đáng sợ rồi, nhưng vô cùng hay…
Trương Mạn hưởng thụ cảm giác hồi hộp mà phim kinh dị mang đến, quay qua muốn thảo luận phục bút và tình tiết phim với cậu thiếu niên, nhưng sau khi đối diện với đôi môi của anh liền hét toáng lên.
Một khắc trước đèn trong phòng chiếu đã được mở, cô nhìn thấy rõ, khóe miệng anh có một vết máu đỏ tươi —— giống hệt cảnh quay cuối cùng trong bộ phim Ghost vừa rồi.
“A a a a a!”