“Không giảng nữa.” Hắn nói năng thô lỗ.
“Chúng ta học bí tịch rồi, lúc nào thì bắt đầu luyện tập?” Trước nay năng lực hành động của cô rất mạnh. Ngày trước khi luyện công đều là xem xong lý thuyết là lập tức tập luyện.
“…” Lam Diệm trầm mặc hết mấy giây, rồi nói, “Đợi khi học hết toàn bộ đi… Kiến thức nửa vời dễ xảy ra sự cố.”
“Được.” Doãn Tiểu Đao đáp lại.
—-
Lam Diệm và Doãn Tiểu Đao lần lữa chưa trở về Hoành Quán, ở lại Thương Thành thêm mấy ngày.
Bởi vì phải đọc bí tịch.
Vì sức khỏe tinh thần và cơ thể, mỗi ngày Lam Diệm chỉ đọc vài trang. Sau đó thì dùng giọng điệu nghiêm túc giải thích quá trình sinh con cho Doãn Tiểu Đao nghe.
Quyển bí tịch này cực kỳ dũng mãnh. Có không ít động tác, nếu không có thể lực và nhẫn nại nhất định thì căn bản là không cách nào hoàn thành.
Sau này Lam Diệm đã hiểu, đây căn bản là ngoài sáng thì song tu, trong tối là luyện công.
Đệt!
Tên khốn nào viết ra sách này vậy, thế này không mệt chết người sao. Một loại vận động nhàn nhã thong thả thế mà làm như đấu võ không bằng.
Thế mà đứa đần kia còn nóng lòng muốn thử. Xem khí thế của cô kìa, là muốn tìm hắn đánh nhau.
Người của Hoành Quán, quả nhiên là một đám đầu đất.
Đồ đần thối.
Mặc dầu Lam Diệm cực kỳ bất mãn với quyển bí tịch sinh con này, nhưng vẫn xem hết cả quyển.
Hắn cảm thấy, quyển sách này tinh túy ở chỗ khúc dạo đầu. Những động tác có độ khó cao ở phía sau, có thể trực tiếp bỏ qua.
Hắn cũng nói rõ với Doãn Tiểu Đao như thế.
Cô gật đầu, “Võ thuật cũng là bắt đầu từ chiêu đầu tiên.”
“…” Lam Diệm nghĩ, hắn đại khái là người duy nhất có cô bạn gái lấy cái suy nghĩ luyện công cùng hắn song tu để sinh con.
Doãn Tiểu Đao rất mong chờ cái ngày lý thuyết và thực tiễn kết hợp.
Lam Diệm không mấy mong đợi. Nhưng mà, thẳng đệ của hắn lại làm trái ngược với hắn, mà đối với chuyện này thì hắn có phần không thể khống chế được.
Cuối cùng, vẫn là nghênh đón được ngày đầu tiên tu luyện bí tịch.
Đó là ngày 16 tháng 8, âm lịch ngày 14 tháng 7.
Ngày là do Doãn Tiểu Đao chọn, cô giải thích thế này, “Ngày mai là ngày tết Trung Nguyên, cưới gả đại kỵ.”
“…” Lam Diệm lười so đo với cô, hắn nói, “Anh xuống lầu mua dụng cụ phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn.”
“Em có dụng cụ phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn.” Doãn Tiểu Đao nhớ lại cái giây Lam Úc nổ súng kia, “Lần trước lúc anh gặp nguy hiểm, em không biết dùng.” Hơn nữa lúc đó tình hình quá nguy cấp, cô không kịp lấy dụng cụ phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn ra.
Khóe môi của Lam Diệm nhếch lên, “Buổi tối dạy em cách dùng.”
Tối, hắn nấu cơm, cô rửa chén.
Sau đó thì tới thời khắc chính thức thực nghiệm.
Lam Diệm biểu hiện rất lấy lệ.
Doãn Tiểu Đao thì lại tắm rửa xong từ sớm, ngồi xếp bằng trên giường
Hắn liếc cô một cái, “Đao thị vệ, em phải nhớ thủ hạ lưu tình.” Hắn lo cô ngốc không để đâu cho hết, thật sự coi như luyện võ mà đánh hắn tàn phế.
“Được.” Cô trả lời vang dội.
Lam Diệm cứ luôn tưởng rằng, bản thân không mong mỏi tu luyện theo bí tịch, không thể ngờ được là, phản ứng của thằng đệ mình lại quá nhanh, hoàn toàn không xem cái “tưởng rằng” của hắn ra cái đinh gì.
Hắn vỗ vỗ trán, lẩm bẩm, “Hy vọng mình có thể sống sót qua đêm nay.”
—-
Lam Diệm đã sống sót.
Còn sống rất tốt nữa.
Hắn không khỏi khâm phục năng lực vận động của mình.
Mấy trang đầu tiên của bí tịch quả không tệ, rất có hiểu biết về việc tạo dựng bầu không khí. Cũng nhờ cái bầu không khí này, Lam Diệm không bị Doãn Tiểu Đao đánh đến tàn phế.
Lam Diệm có kiến thức lý luận phong phú, cộng thêm học tập trong quyển bí tịch, vào thực tiễn thì quả thật không thầy cũng giỏi.
Doãn Tiểu Đao vẫn coi như là phối hợp. Tuy rằng biểu hiện nét mặt của cô không đủ, thế nhưng hắn cũng cảm thấy bị mê đắm.
Những động tác có độ khó cao, Lam Diệm bỏ qua hết. Hắn là vận động trên giường, chứ không phải là diễn tạp kỹ.
Nếu như hồi tưởng lại quá trình vận động, thì đó quả là không thích hợp với với trẻ con, dù sao thì bây giờ xã hội ưa chuộng hài hòa. Lam Diệm lên mạng google một chút tiểu thuyết tình cảm, nhưng không tìm thấy câu chữ thích hợp để diễn đạt đêm đầu tiên của mình.
Hắn chỉ đành tóm tắt là, một đêm hai lần.
Bởi vì dụng cụ phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn chỉ có hai cái.
—-
Thông quan hoàn tất, Lam Diệm và Doãn Tiểu Đao chung giường chung gối đến ngày thứ hai.
Sau khi Lam Diệm vận động xong thì sẽ ngủ ngáy khò khò.
Doãn Tiểu Đao thức dậy từ sớm, nhưng mà không rời giường luyện công.
Cô ôm Lam Diệm một chút, nhích sát hắn.
Ngoại trừ bị kém ngủ khi cai nghiện, thời gian còn lại hắn ngủ đều ngáy không dứt.
Cô nghe miết cũng nghe đến quen rồi.
Ngoài cửa sổ rất yên tĩnh.
Vào một buổi sáng tinh mơ tươi đẹp thế này, Doãn Tiểu Đao đột nhiên nhớ đến lời lão chủ trì nói năm ấy.
Tờ xăm thượng thượng kia, cô vẫn luôn giữ thật kỹ. Cô vững tin nội dung trên tờ xăm. Mà nay, cô cảm thấy đã được như ý nguyện.
Cô nghĩ, trước khi trở về Hoành Quán thì phải đến ngôi chùa ở Thương Thành đó tạ lễ, cảm tạ Nguyệt Lão.
Lúc này, Lam Diệm khẽ cựa mình.
Phần chăn bên hắn bị tuột xuống, để lộ ra vết sẹo trên ngực.
Trên người hắn có không ít vết sẹo, chính là những dấu vết do Lam Úc tra tấn để lại. Dưới tác dụng của cao mờ sẹo của Doãn gia, chúng đã nhạt màu đi rất nhiều.
Anh chàng này, tuy rằng suốt ngày luôn có bộ dáng không làm việc đàng hoàng, nhưng ý chí của hắn rất kiên cường. Hắn đã trải qua rất nhiều đau khổ, nhưng cuối cùng đã đứng trước mặt cô, trước sau vẫn với dáng dấp của một con người hiền lành.
Đây chính là Tứ Lang của cô.
Là Tứ Lang, người cùng cô hạnh phúc mỹ mãn.
Là Tứ Lang, người cùng cô con cháu đầy đàn.
.