“Tao lấy một món đồ tương tự, trao đổi với mày lấy Lý HuânNhiên.” Bạc Cận Ngôn thong thả nói, giọng điệu lưu loát thản nhiên giống nhưđang nói chuyện về thời tiết.
Mọi người trầm mặc lắng nghe, lòng Giản Dao lại nhói lên.
Anh muốn dùng gì để trao đổi?
Đầu bên kia điện thoại, âm thanh nền vang lên ồn ào hơn mộtchút. Người đàn ông ‘ồ’ lên một tiếng, dường như rất có hứng thú trả lời: “Nóinghe thử xem.”
Lấy Lý Huân Nhiên làm trung tâm, trong phạm vi mấy mét xungquanh con đường, nhóm cảnh sát gần như lặng ngắt như tờ, chờ đợi cảnh máu thịtbay tứ tung, hoặc là sẽ có kỳ tích thay đổi thế cục.
Mà ở con đường cách đó mấy trăm mét, đám đông hỗn loạn, vẫnđang tản đi rất nhanh, từng lớp xông vào đám cảnh sát đang chặn ở trên đường.Kiểu ngăn chặn này gần như là phí công, nhóm cảnh sát chỉ có thể cầm lấy bứcphác họa chân dung vừa mới lấy được khẩn cấp từ gia đình kia, ánh mắt lướtnhanh kiểm tra trong làn sóng người.
Rất nhiều người đang gọi điện thoại, nói với bạn bè ngườithân về vụ náo động này. Một người đàn ông cao ráo, mặc một cái áo khoác dàimàu đen, bước ra từ trong một con hẻm nhỏ, trong tay cầm điện thoại.
Hắn quan sát mấy cảnh sát ở đứng đầu đường trước mắt, khẽ mỉmcười, rồi lại lui trở về hẻm, nói với điện thoại: “Chờ đã. Tao có một cuộc gọiđến khác.”
Không có ai chú ý đến hắn, hắn lấy một mảnh khăn ướt từ trongtúi ra, cẩn thận tỉ mỉ lau mặt, lại kéo xuống đôi chân mày rậm, râu ria và miếngđệm hóa trang trên sống mũi. Gương mặt anh tuấn vốn là màu đồng trong thoáng chốctrở nên trắng trẻo tuấn tú nghiêm nghị.
Hắn nhét mọi thứ vào trong túi, lấy di động ra lần nữa, bướcnhanh về phía trạm gác của cảnh sát, đồng thời nói với đầu bên kia: “Xin lỗi,mày có thể tiếp tục rồi.”
Ánh mắt hắn không thèm liếc đến đám người bên cạnh bước thẳngra ngoài. Một viên cảnh sát lướt sát qua bên cạnh hắn, nhìn thấy gương mặt thanhtú ôn hòa, lại nhìn về bức hình trên tay, ánh mắt liền vội vàng lướt qua ngườihắn.
Âu Dương Lâm dùng tay ra hiệu ý bảo: Còn hai phút năm mươigiây.
Bạc Cận Ngôn quét mắt qua anh ta, thản nhiên mở miệng: “Ngàymai, tất cả truyền thông báo chí lớn nhất Hồng Kông, đều sẽ đưa tin về thân phậncủa tên sát thủ biến thái nhà văn Mai Quân Viễn.”
Hắn thấp giọng cười: “Không tệ.”
Bạc Cận Ngôn lại nói: “Người Hồng Kông rất hiếu kỳ, mày sẽtrở thành một đề tài nóng hổi cho bọn họ. Tất cả mọi người đều sẽ xem tiểu thuyếtcủa mày, bọn họ sẽ nhìn thấy tài hoa của mày, tư tưởng của mày, bọn họ sẽ tựmình phán đoán về mày, mà không phải giống như trước kia, bị cái gọi là nhàbình luận, giám khảo cuộc thi đánh giá sai. Chúc mừng mày. Tao nghĩ, đây cũnglà một trong những mục đích của mày.”
Tất cả mọi người nghe đều thấy kỳ quái, không biết Bạc CậnNgôn đang có âm mưu gì. Lòng Giản Dao cũng từng chút một trở nên khẩn trương.
Nhưng chỉ có hắn ở đầu bên kia, cũng nhàn nhã lạnh nhạt giốngnhư Bạc Cận Ngôn, cười nhạo một tiếng nói: “Mày đang lấy lòng tao sao?”
Bạc Cận Ngôn cười nhạt: “Không, tao đang uy hiếp mày.”
Mọi người đều sững sờ, lại nghe thấy anh nói tiếp: “Trò chơicủa chúng ta rất công bằng, tao sẽ không nhúng tay vào việc truyền thông truyđuổi tâng bốc mày. Nhưng nếu như Lý Huân Nhiên bị nổ bom chết trước mặt tao, vậythì tao không thể không thay đổi một vài quy tắc trò chơi.
Tao nghĩ giới truyền thông nhất định sẽ rất muốn nghe việcphác họa chân dung tội phạm của chuyên gia tâm lý tội phạm phụ trách vụ án này,nghe về những bí mật không ai biết, đặc biệt là những bí mật chôn sâu dưới nhữngtin tức chính thức.”
Hắn ở đầu bên kia, rốt cuộc trầm mặc một lúc. Chỉ có tiếnghít thở trầm trầm truyền tới, bình tĩnh, lại sâu không lường được.
Bạc Cận Ngôn không hề dừng lại, vẫn tiếp tục nói lưu loátnhư mây trôi nước chảy: “Ví dụ như mẹ mày đã bỏ rơi mày từ thời thơ ấu. Sau khimày lớn lên, đã dâm loạn rồi giết luôn bà ta. Đương nhiên, rất trùng hợp là,trong thời kỳ thanh thiếu niên, mày cũng từng bảo trì quan hệ loạn luân trongsuốt một thời gian dài với một người phụ nữ thành niên khác trong gia đình;
Tao sẽ không ngại nói cho bọn họ biết, mày đã cùng rất nhiềuđối tượng khác biệt về tuổi tác, màu da, giới tính, hơn nữa còn là rất nhiều chủngloại động vật, phát sinh quan hệ tình dục. Đây có lẽ có chút vượt quá khả năngtiếp nhận của bọn họ.
Nhưng mà khiến bọn họ thất vọng nhất, chắc là việc mày bị họcviện văn học đuổi học. Một thiên tài biến thái được giới truyền thông ca tụng,thì ra ngay cả đại học còn chưa học xong… Mày nói xem nếu như những thứ nàyđược công khai, thì bút danh Mai Quân Viễn, sẽ đại biểu cho cái gì?
Ờ, tao nghĩ mày và tao đều hiểu, người Hoa tuy rằng rất hiếukỳ, nhưng thứ không thể chấp nhận nhất lại chính là tổn hại luân lý đạo đức.Mày sẽ không thể trở thành truyền kỳ, mà chỉ là rác rưởi. Mọi người khi nhắc đến‘Mai Quân Viễn’ đều sẽ nghĩ đến hạ lưu và thối nát. Không có ai nghiêm túc thưởngthức những văn chương hay tư tưởng của mày, trong đầu bọn họ, chỉ cảm thấy hưngphấn bởi những việc xấu xa của mày.
Bất luận là lần tiếp theo, tao với mày tranh đấu với nhaunhư thế nào đi chăng nữa, thì cái tên ‘Mai Quân Viễn’ đều sẽ có kết cục như thếnày, đều trở thành một đề tài buồn cười rẻ tiền nhất của những người bình thườngnhất.”
Tất cả mọi người đều ngẩn người. Vẻ mặt của Bạc Cận Ngôn lạivẫn thản nhiên như thường.
Âu Dương Lâm trầm mặc, ra dấu tay: Sáu mươi giây.
Hắn ở đầu bên kia, cuối cùng cũng lên tiếng, ý cười mangtheo mấy phần lạnh lùng: “Uy hiếp thật ấu trĩ làm sao.”
Lòng mọi người khẽ kinh sợ, nhưng Bạc Cận Ngôn lại cắt nganglời của hắn: “Vậy sao? Chúng ta hãy cá cược một lần thử xem?”
Anh đột nhiên giơ tay nhấc tuyến phong tỏa, vượt lên khỏiđám người và xe, sải bước dài đi về phía Lý Huân Nhiên đang cách xa ngoài mấychục mét kia.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngẩn người, Giản Dao làngười đầu tiên xông ra, kéo tay anh, cất tiếng la thất thanh: “Cận Ngôn!”
Bạc Cận Ngôn lườm cô một cái, ánh mắt sáng ngời sắc bén:“Không sao đâu, em quay về đi.” Sau đó anh nhìn về phía Âu Dương Lâm: “Mang cô ấylùi ra sau.”
Âu Dương Lâm cũng ngây người, kéo Giản Dao ra phía sau lưngtrước, để cảnh sát bảo vệ, đồng thời tiến nhanh về phía trước, nhìn Bạc CậnNgôn chằm chằm, đè thấp giọng nói: “Không thể đi qua đó! Phạm vi ảnh hưởng củabom rất rộng!”
Bạc Cận Ngôn dùng ánh mắt ra hiệu anh lui ra sau. Âu DươngLâm yên lặng trong thoáng chốc, cắn chặt răng, lùi trở về, quát lên một tiếng:“Tổ gỡ bom!”
Hai người tổ gỡ bom nhanh chóng xông ra, trùm đồ bảo hộ vànón sắt lên người Bạc Cận Ngôn. Bạc Cận Ngôn cũng không thèm liếc nhìn bọn họ mộtcái: “Tránh ra!” Rồi một mình rảo bước nhanh đến bên cạnh Lý Huân Nhiên.
Giản Dao bị mấy người thanh tra cao lớn ngăn cản, cả ngườicô đều mơ hồ, bên tai chỉ nghe thấy tiếng hít thở nóng bỏng dồn dập của mình,còn có tiếng tim đập hỗn loạn trong lồng ngực: Bình bịch bình bịch…
Cận Ngôn, sao anh lại…
Đồng hồ bấm giây của Âu Dương Lâm còn đang tính giờ như bay,hốc mắt cô chua xót, vừa không dám nhìn nhưng lại không thể không nhìn.
Cô biết anh muốn làm gì, cô biết anh làm như vậy nhất định sẽthắng.
Nhưng mà nhìn thấy anh đi về phía quả bom, lòng cô dường nhưcũng muốn nổ tung theo quả bom ấy.
Trong máy nghe lén, cuối cùng lại vang lên tiếng nói của hắnlần nữa: “Không phải mày muốn chết chung với thằng cảnh sát này đấy chứ?”
Giản Dao nhìn về phía xa xa, chỉ thấy Bạc Cận Ngôn ngồi xổmxuống bên cạnh Lý Huân Nhiên, đặt di động lên quả bom trên ngực anh ta.
‘Tích… tích… tích’, âm thanh của thiết bị hẹn giờ trênquả bom truyền đến, bọn họ đều nghe thấy, hắn cũng nghe thấy.
Sau đó liền nghe thấy Bạc Cận Ngôn cười khẽ một tiếng nói:“No, tao đang ở bên quả bom, nhưng tao sẽ không chết. Bởi vì tao rất chắc chắn,mày sẽ không cho nổ. Bởi vì tao hiểu được, bút danh ‘Mai Quân Viễn’ này đối vớimày quan trọng như tính mạng. Hơn nữa bởi vì tao hiểu mày còn nhiều hơn màynghĩ. Ờ… mày còn có mười giây để suy nghĩ. Tạm biệt.”
‘Cạch’ một tiếng, âm thanh ‘tút tút’ truyền đến, Bạc CậnNgôn vậy mà lại cúp điện thoại của hắn.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, ú ớ không thành lời. GiảnDao bị một người cảnh sát bảo vệ trong ngực, toàn thân khẽ run lên, cô dùng taybịt kín miệng, bên môi lộ ra một tia cười khẽ, nhưng nước mắt lại lăn xuống ào ạt.
Chỉ có một mình Bạc Cận Ngôn, cúp điện thoại, khoanh tay đứngbên cạnh Lý Huân Nhiên, quay đầu nhìn bọn họ. Dù không thấy rõ biểu tình, nhưngthái độ của anh vẫn bình tĩnh và cao ngạo.
Âu Dương Lâm tái xanh mặt mày, đếm ngược: “Tám, bảy, sáu,năm…”
Hô hấp của Giản Dao nháy mắt dừng lại, chỉ nhìn chằm chằmvào anh ở phía trước, thân hình anh tuấn cao ngất.
“Ba, hai, một!”
…
Bốn phía của con đường dài, một bầu không khí yên tĩnh.
Chỉ có khóe môi của Bạc Cận Ngôn, chậm rãi hiện lên ý cườinhàn nhạt.
Nhất thời, tất cả cảnh sát đều hoan hô huýt sáo, vỗ tay nhưsấm.
Không phát nổ! Hắn thật sự không cho nổ!
Gương mặt mỗi người đều trở nên hưng phấn, người cảnh sátbên cạnh buông Giản Dao ra, tất cả mọi người đều bắt đầu chuyển động. Tổ gỡbom, xe cứu thương, căn cứ vào phạm vi tập trung tín hiệu của An Nham lập tứcxuất ra một tổ nhỏ…
Trong đám đông cuộn trào mãnh liệt, hốc mắt Giản Dao nháy mắtướt đẫm, nhìn Bạc Cận Ngôn lững thững bước về phía cô, trong mắt có tia sángsung sướng và đắc ý. Cô nhịn không được bật cười, bỗng chốc xông đến ôm chặt lấyanh.
Bạc Cận Ngôn cũng ôm chặt lấy cô ngay lập tức. Đôi tay dườngnhư mạnh mẽ hơn bình thường, quấn chặt lấy cô trong lòng mình. Cô nghe thấy nhịptim trầm ổn mạnh mẽ của anh, cảm giác được hơi thở quen thuộc nóng ấm của anh,cả trái tim giống như cũng muốn hòa tan cùng anh.
…
Một giờ sau.
Màn đêm ồn ào huyên náo, Bạc Cận Ngôn nắm tay Giản Dao, đứngbên cạnh xe cứu thương, nhìn Lý Huân Nhiên đang hôn mê được đặt trên cán đưalên xe.
“Bước đầu kiểm tra cho thấy thân thể suy nhược quá độ.” Bácsĩ nói: “Tạm thời không có nguy hiểm đến tính mạng, vấn đề khác cần phải đến bệnhviện kiểm tra tỉ mỉ mới biết rõ được.”
Mắt Giản Dao ngấn nước gật gật đầu.
Xe cứu thương đã chạy xa, con đường còn đang bị phong tỏa,nhóm cảnh sát vẫn bận rộn như cũ. Cho dù đêm nay hắn có thể chạy thoát, nhưngmà cảnh sát cứu được một nhà bốn người kia cùng với Lý Huân Nhiên, cũng coi nhưlà một đột phá quan trọng. Mà trải qua lần này, hắn đã để lại rất nhiều manh mối,tất cả mọi người đều tin chắc rằng, thời điểm cách lúc phá án không còn xa nữa.
Bóng đêm càng sâu thẳm, một viên cảnh sát lái xe, đưa Bạc CậnNgôn và Giản Dao trở về khách sạn nghỉ ngơi trước.
Xe cảnh sát chạy xuyên qua dòng người và xe của đô thị phồnhoa. Bạc Cận Ngôn dựa vào ghế ngồi, nắm lấy tay cô, nhìn chằm chằm ra cửa sổ,không biết đang nghĩ chuyện gì.
Giản Dao nhìn chằm chằm sườn mặt của anh, tâm tình chua xótkhó nói nên lời.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng, anh lấy dư luận để uy hiếpsố một, tưởng rằng anh cực kỳ tự tin, thậm chí còn dám lấy thân mình mạo hiểm,khiến bọn họ than thở kinh ngạc.
Nhưng chỉ có cô hiểu rõ, Bạc Cận Ngôn rõ ràng phải làm như vậy.
Bởi vì người số một cần chính là anh, muốn anh trở thành đồngbọn của mình, cho nên nhất định sẽ không trơ mắt nhìn anh bị bom nổ chết. Bạc CậnNgôn chỉ có cách lôi mình vào, mới có thể chắc thắng không thua, đảm bảo có thểcứu được mạng của Lý Huân Nhiên.
Cho dù vừa rồi cô cũng tin chắc rằng số một sẽ không cho nổbom.
Nhưng tại sao trong lòng cô lại đau đớn khó chịu như thếnày?
Bóng đêm mát mẻ thấp thoáng lo âu, bao trùm lên toàn bộ HồngKông.
Bên một con đường nào đó ngay tại khu phố sầm uất, xuất hiệnmột chiếc xe Cadilac màu đen yên lặng dừng lại.
Không biết dừng bao lâu, một người đàn ông mặc đồ vest, dángvẻ tao nhã đi ra từ dòng người đông đúc, mở cửa xe ngồi vào trong.
“Lái xe.” Hắn dựa người ra sau, nới lỏng cravat, dường như cựckỳ mệt mỏi.
“Dạ, tiên sinh.” Tài xế ngồi phía trước trả lời.
Chiếc xe chạy ra khỏi khu phố náo nhiệt, đi lên lưng chừngnúi. Một ngôi biệt thự đèn đuốc sáng choang, là một trong những khu vực của ngườigiàu có nhất Hồng Kông.
Người đàn ông mang theo nụ cười khẽ bước xuống xe, nhân viênbảo vệ mở cửa biệt thự cho hắn: “Xin chào tiên sinh.”
Hắn thong thả đi vào.
Biệt thự đèn đuốc thắp sáng trắng đêm.
Người đàn ông ngồi xuống chiếc sô pha xa hoa trong phòngkhách, xách một chai rượu vang, từ từ uống một mình. Tivi đang phát trực tiếptin tức về vụ án giết người liên hoàn tối hôm nay. Trong màn hình, bóng dángđám cảnh sát bận rộn thấp thoáng thân hình của Bạc Cận Ngôn và Giản Dao.
Người đàn ông vẫn luôn mỉm cười, xem một lúc, đột nhiênkhông còn cười nữa.
‘Choang’ một tiếng, bình rượu bị hắn ném xuống đất. Hắn độtnhiên đứng dậy, chỉnh sửa lại quần áo, từ từ đi về phía phòng trong.
Xuyên qua mấy lớp cửa, đến căn phòng trong cùng. Đây là mậtthất của biệt thự. Hắn đẩy cánh cửa kim loại dày nặng ra, ngâm nga một khúc cađi vào.
Trong một căn phòng âm u, một người đàn ông trẻ tuổi, taychân bị xích vào song sắt. Hắn vốn đang ngồi xổm trên mặt đất, gương mặt anh tuấntrống rỗng đờ đẫn. Nhìn thấy người đàn ông đi vào, hắn liền biến sắc trong nháymắt.
Qua một lát.
Một con dao đâm từng tấc vào da thịt của người đàn ông bịgiam, hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, nhưng toàn bộ đều bị bức tườngdày mấy tấc ngăn cản, không thể truyền ra bên ngoài.
Mà người đàn ông đang tra tấn, lại dường như bắt đầu vui vẻbởi phản ứng của hắn, từng nhát từng nhát dao, vạch lên rất nhẹ nhàng vui sướng.
“Tôi tưởng rằng… chúng ta là bạn bè…” Người đàn ông bịgiam kêu la thảm thiết: “Cầu xin cậu thả tôi ra, cậu muốn gì tôi cũng sẽ cho cậu!”
Sắc mặt người đó bỗng nhiên thay đổi, một dao nhanh chóngchém xuống, cắt đứt một ngón tay của hắn.
Người đàn ông bị giam nháy mắt phát ra tiếng kêu la thảm thiếtliên tục.
Người đó quăng dao đi, giọng điệu đặc biệt trầm trọng nói vớihắn: “Đừng hiểu lầm, tao chỉ có một người bạn.” Sau đó hắn ngẩng đầu lên, dườngnhư suy nghĩ mất mấy giây, tự lẩm bẩm một mình: “Đáng tiếc hiện giờ hắn vẫnkhông chịu đến bên cạnh tao.”
Hắn lại khẽ cười: “Nhưng mà rất nhanh thôi. Hủy hoại hắn rồi,hắn sẽ thuộc về tao.”