Với tu vi và vũ hồn Quang Minh Thánh Long của Bối Bối, vừa rồi thiêu đốt sinh mệnh của mình, dù là một vị Hồn Đấu La cũng không thể giúp hắn dừng lại. Chỉ có Hoắc Vũ Hạo thông qua tinh thần lực mới có thể hoàn thành. Mặc dù vẫn sẽ khiến Bối Bối bị thương nặng, nhưng tối thiểu nhất cũng có thể bảo vệ tính mạng a!
Hoắc Vũ Hạo chạy vội tới bên cạnh Bối Bối. Tay phải của Vương Đông Nhi lăng không ấn trên người Bối Bối một cái, năng lực hồn cốt lập tức quét sạch hoàng kim chi hỏa trên thân thể của Bối Bối, tạm thời giúp hắn đem khí tức Cực Hạn Băng ngăn cản bên ngoài.
– Lạnh chết ta. Vũ Hạo, ta không chịu nổi nữa.
Tiếng kêu thảm thiết của Từ Tam Thạch từ phía sau truyền đến.
Hoắc Vũ Hạo sau khi thấy được tính mạng của Bối Bối được bảo toàn, cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng giải trừ lĩnh vực. Buông tay Đông Nhi, tiến lên đỡ Từ Tam Thạch lung lay sắp đổ cách đó không xa.
Mặc dù chỉ đắm chìm trong Tuyết Vũ Cực Băng Vực một thời gian ngắn, nhưng cũng khiến sắc mặt Từ Tam Thạch có trạng thái thân thể cực kém trở nên tái nhợt.
Mặc dù thiên địa nguyên lực Cực Hạn Băng trong cơ thể một mực quấy nhiễu Hoắc Vũ Hạo, nhưng nó cũng đang không ngừng khiến cho sức mạnh Cực Hạn Băng của hắn cường đại hơn. Lại thêm Tuyết Nữ không ngừng tiến hóa, mặc dù Hoắc Vũ Hạo vẫn như cũ là Hồn Vương, nhưng sức chiến đấu thực tế của hắn cũng đang không ngừng được tăng cường.
Mà vấn đề lớn nhất của Tuyết Vũ Cực Băng Vực là công kích toàn phương hướng, không phân biệt địch ta, ít nhất là với thực lực hiện tại của Hoắc Vũ Hạo còn không thể khống chế uy lực của lĩnh vực một cách hiệu quả. Hắn lúc này thi triển Tuyết Vũ Cực Băng Vực, mà không phải là phối hợp với Vương Đông Nhi thi triển vũ hồn dung hợp kỹ là có thâm ý.
Hoắc Vũ Hạo khẽ cong eo, liền đem thân hình cao lớn của Từ Tam Thạch vác trên lưng mình. Hiện tại trong lòng hắn cũng đang thầm than may mắn, may mắn trước đó làm ra hồn đạo khí hình người, hiện tại xem như có tác dụng lớn, bằng không mà nói, bản thân đi lại không tốt thì làm sao có thể cứu được hai vị sư huynh a!
Hoắc Vũ Hạo cõng lấy Từ Tam Thạch, sau đó ở đây trở lại bên cạnh Bối Bối, hai tay đem hắn bế lên. Hướng Vương Đông Nhi chép miệng, lên tiếng:
– Chúng ta đi.
Lúc này Diệp Cốt Y cũng đang rùng mình, khi nàng thấy được Tiểu Tuyết Nữ xuất hiện sau lưng Hoắc Vũ Hạo, sau đó lập tức sinh ra lĩnh vực kinh khủng này, nàng đã triệt để bó tay rồi. Ở trong mắt nàng, Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn là một con quái vật. Hơn nữa, thời điểm Hoắc Vũ Hạo thi triển lĩnh vực này, nàng rõ ràng nhìn thấy hồn hoàn trên người hắn lại một lần nữa phát sinh biến hóa, vậy mà biến thành một đỏ, bốn cam. Hắn vẫn là hồn sư sao? Hắn vẫn là nhân loại sao?
Hoắc Vũ Hạo lúc này không rảnh đi an ủi tâm linh yếu ớt của Diệp Cốt Y, dưới sự bảo vệ của Vương Đông Nhi, hắn quay người lập tức chạy về phía Tây, uy lực của hồn kỹ Mô Phỏng lại hiện ra, tia sáng xung quanh vặn vẹo, khiến tất cả mọi người bên cạnh biến mất.
– Mau tới đây, ngươi đang làm gì đấy?
Hoắc Vũ Hạo hướng Diệp Cốt Y quát.
Lúc này Diệp Cốt Y còn cách hắn khá xa, lúc trước nàng còn đang sử dụng vũ hồn Thần Thánh Thiên Sứ của bản thân để đối kháng với Tuyết Vũ Cực Băng Vực của Hoắc Vũ Hạo. Nàng trơ mắt nhìn mấy người Hoắc Vũ Hạo biến mất ngay trước mắt mình, lúc này nàng đang trừng lớn con mắt, bộ mặt mờ mịt thất thố.
Thì ra là thế, hắn còn có năng lực ẩn thân phạm vi lớn. Khó trách, khó trách chi quân đội vừa rồi không phát hiện được chúng ta, khó trách hắn muốn để ta tiến vào phạm vi mười thước quanh thân thể hắn.
Dưới sự dẫn dắt của tinh thần lực của Hoắc Vũ Hạo, Diệp Cốt Y vội vàng chạy đến bọn hắn, che chở cho bọn hắn từ hướng khác, nhanh chóng hướng phía phía Tây mà đi.
Mà lúc này, hồn đạo khí tham trắc trên bầu trời đã sớm phát hiện kịch biến đột nhiên xuất hiện trên mặt đất. Chỉ chốc lát sau, tiếng còi báo động chói tai nhanh chóng truyền ra.
Khoảng chừng vài chục giây sau đã xuất hiện từng đạo thân ảnh trên không trung, cường giả chân chính của đế quốc Nhật Nguyệt rốt cuộc đã đến.
Bất quá, khi bọn hắn nhìn thấy vô số tượng băng trên mặt đất, cũng không nhịn được mà đại biến sắc mặt.
Tuyết Vũ Cực Băng Vực sau khi được Hoắc Vũ Hạo phối hợp với thực lực Hồn Đế của Vương Đông Nhi, đã hoàn toàn đạt đến cấp bậc Hồn Thánh. Chính là Cực Hạn Băng của cấp bậc Hồn Thánh a! Làm sao mà hồn đạo sư cấp bốn, cấp năm có khả năng chống lại?
Cho nên, bọn hắn đều đã mất đi sinh mệnh trong khối hàn băng, ngay cả hồn đạo khí trên người bọn họ đều bị đông cứng mức bị sương băng dày đặc bao phủ.
– Người đâu?
Một lão giả cầm đầu hướng tên Hồn Thánh chuyên môn phụ trách hồn đạo khí trinh sát bên cạnh hỏi.
– Mất tích. Vừa rồi Mạc Trát đã qua đây, nhưng hắn tựa như bị lực lượng đặc thù đánh nát đầu.
Mạc Trát chính là vị Hồn Thánh khống chế Khủng Cụ Chi Nhãn lúc trước, mà vị hồn đạo sư phụ trách hồn đạo khí trinh sát này cũng có cấp bậc Hồn Thánh, lúc này sắc mặt có chút khó coi, thực lực của hắn và Mạc Trát sàn sàn với nhau, Mạc Trát ngăn không được, hắn cũng đồng dạng ngăn không được a! Nếu không phải vị cầm đầu này là hồn đạo sư cấp tám, chỉ sợ hắn cũng sẽ dừng lại ở đây.
– Tăng phạm vi dò xét. Kèm theo dò xét hồn lực, ta cũng không tin bọn hắn có thể từ trên trời chạy đi! Nhất định đã dùng năng lực ẩn thân nào đó.
Vị hồn đạo sư cấp tám trầm giọng nói ra.
Vị hồn đạo sư cấp bảy nhẹ gật đầu, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên, lập tức từ trong hồn đạo khí trữ vật của bản thân lấy ra một kiện hồn đạo khí to lớn.
Hồn đạo khí này được hắn vác trên lưng, chỉnh thể giống như là một cái hộp lớn, sau khi rót vào hồn lực, một khúc kim loại thô to bay lên từ trong hộp, sau khi bay lên đến độ cao chừng một mét năm, phần đỉnh kim loại vỡ ra, hóa thành hình dáng một cây dù, hết thảy bảy cái giá đỡ kim loại hướng trung ương khép lại, hội tụ vào một điểm.
Hồn lực dao động lập tức truyền ra, bắt đầu quét toàn địa hình.
Loại hồn đạo khí tham trắc hồn lực này đạt đến cấp sáu, muốn sử dụng trong phạm vi lớn thì cần hồn lực ít nhất từ Hồn Thánh trở lên phát động. Hơn nữa còn không thể cách mặt đất quá xa, cho nên mới không thể đặt trên không trung.
Nhưng mà, ngay lúc vị Hồn Thánh này vừa mới bắt đầu tiến hành dò xét hồn lực trên mặt đất. Đột nhiên, hồn đạo khí tham trắc hồn lực phát ra tiếng “tích, tích, tích” liên tục, dọa hắn và mấy tên hồn đạo sư xung quanh nhảy dựng lên.
Các vị hồn đạo sư cơ hồ là theo bản năng nhìn xuống mặt đất, ngay sau đó, một cơn lốc xoáy bão táp nhiệt độ siêu thấp bạo phát ngay phía dưới.