Nhưng khi nhìn những đệ tử này quỳ gối trước mặt mình gọi mình hai tiếng “sư phụ”, trong lòng Ninh Thư vô cùng vui vẻ, những người này đều là đệ tử của cô đó.
Về sau nếu muốn có nhiều đệ tử hơn thì môn phái phải càng ngày càng lớn mạnh hơn.
Ninh Thư hiện tại cũng không đi đâu nữa cả, chỉ ở trong môn phái chuyên tâm tu luyện, dạy dỗ Giang Lạc và một đám đệ tử.
Thực lực của Ninh Thư bây giờ so với Đại Thừa kỳ đã khá tương đương rồi, bàn long kình khí trong đan điền đã triệt để biến thành trong suốt, căn bản không thể nhìn thấy.
Đương nhiên lấy thực lực bây giờ của Thanh Việt, hắn chỉ nhìn một cái là có thể biết được bàn long nằm ở chỗ nào, nhưng không có ai có thực lực cường đại hơn Thanh Việt để có thể nhìn thấy kình khí bàn long.
Người đánh lén đến sẽ không có khả năng chống đỡ.
Thực lực của Giang Lạc trong hàng đệ tử là cường đại nhất, Ninh Thư lại chọn những đệ tử có tư chất khá một chút, làm đệ tử đích truyền của mình, không thể cứ để Giang Lạc dạy dỗ.
Ninh Thư cũng không nói được gì, trong lòng đối với Giang Lạc có loại cảm giác không nói ra được, cảm giác này cũng không tốt.
Ninh Thư muốn thử xem có thể khế ước được yêu thú hay không, nhớ lại xem ở thể giới Ngụy Lương Nguyệt kế ước linh thú như thế nào.
Chỉ là không biết có cùng một loại phương pháp hay không.
Ninh Thư bắt một con đại yêu thú có thực lực cường đại, thử xem có thể khế ước hay không?
Thử một lúc, vẫn không được.
Ninh Thư suy nghĩ một chút liền hiểu, trời cao đúng là rất công bằng, yêu thú linh thú thấp kém, tuy cường đại, nhưng cũng không nên bị người sử dụng như nô dịch.
Hơn nữa đây còn là thế giới có ba phe người – ma – yêu, phá vỡ sự cân bằng của quy luật tự nhiên.
Nếu không được thì là không được, không thể dựa vào yêu thú mà phải dựa vào chính mình.
Ninh Thư ngày ngày đều tu luyện sau đó thì dạy dỗ đệ tử, ở trong núi không biết năm tháng, Thanh Việt nói với Ninh Thư, hai tộc người và ma khai chiến rồi.
Loài người và ma tộc cứ cách một thời gian sẽ khai chiến một lần, tranh đoạt địa bàn.
Ninh Thư trên mặt mang nụ cười, cuối cùng cũng đến ngày này rồi, rốt cuộc cũng phải trở lại báo thù.
Ninh Thư suy nghĩ một chút rồi mang theo Giang Lạc và mấy đệ tử có tu vi hơi cao một chút tham gia hỗn chiến.
Dù sao cũng phải lan tỏa danh tiếng của Trường Sinh môn.
Trở thành người lợi hại nhất.
Ninh Thư bước lên linh thuyền mà Thanh Việt chế tạo, đoàn người hướng về tới điểm đích.
Khi đoàn người Ninh Thư đến địa điểm giao chiến, ma tộc cùng loài người đang trong thế giằng co.
Ninh Thư trực tiếp mang linh thuyền chạy tới chính giữa, cao giọng nói: “Chuyện lớn như vậy sao không có ai báo cho Trường Sinh môn.”
Người ở chỗ này đều là vẻ mặt thờ ơ, căn bản không để ý đến Ninh Thư.
Ninh Thư quét mắt qua loài người ở bên này, nhìn thấy Thanh Hoa Quân và Ngọc Linh Nhi, uy áp cả người Ngọc Linh Nhi cũng không kém, có thể đoán được đã trở thành đơn linh căn.
Thanh Hoa Quân vẫn giống như trước kia mang dáng dấp tiên nhân, vẻ mặt có chút kinh ngạc, hình như không quá chắc chắn người này có phải là đồ đệ của hắn hay không.
Một số người nhìn thấy Ninh Thư, bắt đầu châu đầu ghé tai, một tu sĩ trong đó đứng ra nhìn Ninh Thư nói: “Trưởng lão Thần Phong của ta có phải là do ngươi đánh bị thương không?”
Ninh Thư híp mắt cười nói rằng: “Hắn muốn cướp thần khí trấn phái của Trường Sinh môn ta, ta chỉ là đánh hắn bị thương, chưa giết hắn là may rồi.”
Nghe thấy Ninh Thư nói tới thần khí, loài người bên này đã có chút rối loạn, từng người một đánh giá Ninh Thư, tiện thể đánh giá người bên cạnh Ninh Thư là Thanh Việt, còn có mấy tiểu đệ tử.
“Mọi người như vậy là muốn khai chiến à?” Ninh Thư trên mặt mang theo sự lo lắng: “Ta cũng không biết là nên giúp bên nào?”
Mọi người nhìn Ninh Thư giống như một tên tâm thần.
“Tiêu Tố Tố, ngươi đang làm cái gì vậy?” Một ma tộc nhìn Ninh Thư, khuôn mặt anh tuấn không có gì sánh được, ánh mắt tà khí mà nghiêm nghị, toàn thân mang theo một luồng hơi thở cường đại.
Ninh Thư nhìn ma tộc này, đây hẳn là cha của Tiêu Tố Tố, người đã để lại cấm chế trên người Tiêu Tố Tố.
Ninh Thư lấy Huyền Dương kiếm từ trong không gian ra, nói: “Ma tộc phụ thân, ta đã tìm được Huyền Dương kiếm, là lão già Thanh Hoa Quân sư phụ của ta hắn cho ta.”
Lời này của Ninh Thư vừa nói ra, người của Hóa Thiên tông đều nhìn Thanh Hoa Quân.
Thanh Hoa Quân mím môi một cái, sắc mặt thờ ơ, tay nắm chặt cây quạt, lạnh nhạt nhìn Ninh Thư.
Ngọc Linh Nhi bên cạnh Thanh Hoa Quân khuôn mặt mang theo khó hiểu, nhân loại này rõ ràng là đại sư tỷ của nàng, chỉ một thời gian không trở về, sao bây giờ lại trở thành đệ tử của Trường Sinh môn?
Cha Tiêu Tố Tố nhìn thấy kiếm trong tay Ninh Thư, có chút kinh ngạc, nhưng có thể có được Huyền Dương kiếm chính là một niềm vui ngoài ý muốn, nhất là trước khi khai chiến, càng có thể đả kích sĩ khí của loài người.
Cha Tiêu Tố Tố nói rằng: “Vậy ngươi mau mang Huyền Dương kiếm tới cho ta.”