Lúc này trên vọng hải thạch cạnh bờ biển có đặt mặt bàn rượu cùng thức ăn. Lúc này Quách Dự Chương, Diệp Cương Tiêu, Tiêu Dũng Tuấn, Lạc Như Đồ, Vũ Phương Khinh Thần, những người này đều ngồi trên bàn uống rượu Lạc Như Đồ lắng nghe thiên hạ đang hân hoan ăn mừng chiến thắng. Bọn họ cùng nhau nói chuyện tiếu lâm nhưng thực chất là đang nghe Vũ Phương Khinh Thần kể lại chuyện cũ khi hắn gặp Vân Thiên Hà.
Hai bên là nhân mẫu Lâm Nhược Hi, Nam Minh Tuyết, Lạc Như Sương, những người này cũng đã kết thành tỷ muội tốt, cũng ngồi bên cạnh lắng nghe. Khi nghe tới những đoạn lý thú thì phá lên cười, đồng thời trong lúc nghe kể chuyện các nàng cũng len lén nói lý một chút.
Bất quá khi nói đến chuyện của Vân Thiên Hà thì Lâm Nhược Hi có cảm giác khác thường. Nàng cũng không rõ cảm giác đó như thế nào. Mặt nàng bỗng nhiên ửng hồng, cảm giác như trong tinh không có một cặp mắt đang nhìn mình.
Mà Nam Minh Tuyết thấy thần sắc Lâm Nhược Hi như vậy, chỉ biết là bọn họ nhất định có chuyện, liền giục nói:
-Nói mau, ngươi và hắn đã xảy ra chuyện gì. Thật tình khai ra, bằng không….
Lâm Nhược Hi nói:
-Đã từng cùng hắn và gia gia đi chung một đoạn đường. Lúc đó hắn hoá trang thành một nữ hài tử, bất quá lại rất xinh đẹp. Cuối cùng khiến cho sư huynh mong nhớ ngày đêm mất mấy tháng liền. Mãi cho tới khi đến Kinh Thành mới biết được chân tướng. Lúc đó mới xấu hổ a.
-Ha ha, dĩ nhiên còn có chuyện thú vị như vậy, vậy sao đó thì sao?
-Sau đó cũng không có gặp. Hắn giúp ta trị bệnh, ta cùng sư huynh trở về Hải Châu. Được rồi đến phiên ngươi, nói mau. Trước đây ngươi từng cùng hắn đi hơn nửa Đông Vực, hẳn là có nhiều chuyện thú vị. Hắn ưu tú như vậy, ngươi chắc là thầm mến hắn chứ?
Nam Minh Tuyết vừa nghe liền nhìn Vũ Phương Khinh Thần, thấp giọng nói:
-Đã từng, ta xác thực đã từng lặng lẽ quan sát hắn. Bất quá bên cạnh hắn còn có nhiều nữ hài tử còn ưu tú hơn cả ta, ta cũng không xinh đẹp bằng các nàng. Cho nên ta quyết định từ bỏ. Nhưng về sau khi sư huynh thổ lộ tình cảm đối với ta, ta mới biết được sư huynh mới là người ta cần. Nhưng lúc này….
Lác Như Sương ôm một tiểu đồng, lúc này đột nhiên nói chen vào:
-Tuyết tỷ tỷ, ngươi thường nói vị Thần Hoa Đoá Đoá tỷ tỷ, hiện tại thế nào, nàng không phải rất thích tên gia hoả kia sao?
Nói đến đây, thần sắc Nam Minh Tuyết càng thêm ảm đạm, nói:
-Thần Hoa Đoá Đoá của Tuyết Hương cốc, vẫn khắc khổ thu luyện. Về sau kế thừa Thần Hoa Chính Giáo, đến nay vẫn chưa lập gia đình…
Thấy bầu không khí có chút ảm đạm, Nam Minh Tuyết cũng không muốn nhắc lại việc này, ngày hôm nay là một ngày tốt lành, vốn nên chúc mừng. Vì vậy cũng không có nói chuyện khác, chỉ là uống rượu nói chuyện phiếm:
-Hay là chúng ta lắng nghe xem bọn họ đang nói cái gì đi ha.
Trước mặt mọi người nghe được Vân Thiên Hà đã từng cùng Vũ Phương Khinh Thần tại Yên Vân nói chuyện phiếm, không khỏi cười nói:
-Đã như vậy, chúng ra hôm nay cũng khá rảnh rỗi, cùng nhau đi tới kinh đô tìm hắn xem. Xem hắn có thực hiện lời hứa hay không, ha ha.
Quách Tước Chương nói:
-Chúng ta là người phàm, tuy Vân Thiên Hà là bằng hữu nhưng muốn gặp Vân Thiên Hà phỏng chừng Nhân Hoàng bệ hạ có đáp ứng không?
-Nghĩ nhiều như vậy để làm gì, bằng hữu là bằng hữu, quản chi việc hắn là thần. Còn nữa nếu như hắn không có coi ta là bằng hữu thì ta sẽ nguyền rủa hắn…. Hắc hắc.
Lạc Như Đồ nhìn vẻ mặt kẻ trộm của Diệp Cương Tiêu, trêu chọc nói:
-Lão Diệp, ngươi không sợ các tế sư lão đầu trong thần miếu sao. Bọn họ mà tức giận sẽ khép ngươi vào tội khinh nhờn thần lonh. Mà tội danh này cũng không thể khinh nhẹ, cẩn thận chỗ ấy……..ha ha.
-Thôi quên đi, vạn nhất tên gia hoả Thiên Hà hắt xì hơi một cái, thổi bay ta từ đông sang tây thì đúng là mắc tội oan. Gần đây ở trong sâu thẩm Hải Vực ta phát hiện một nhân động mỹ lệ. Nhân ngư công chủ có một vẻ đẹp thướt tha, ta phát giác ta đã thích nàng. Cho dù hắn là thần linh đi chăng nữa ta cũng mặc kệ. Ta muốn đi tìm mỹ nhân ngư của ta…
-Ngươi là một tên trọng sắc khinh bạn.
Mọi Người cười ầm lên, cùng nhau nâng chén đối ẩm. Bọn họ không có nhận ra trên hư không có một đoá Lưu Tinh hội tụ thành một gương mặt cười nhìn bọn họ, rồi ngay lập tức biến mất không thấy đâu.
………….
Trong Thanh Long Sơn, năm tháng không có để lại vết tích gì tại địa phương thần bí này. Nó vẫn bảo trì nguyên dạng như cũ.
Mà ở đây giống như bồng lai tiên cảnh, nơi nào cũng có đủ các loại thực vật, vô cùng phong phú. Trăm hoa đua nở, phóng xuất ra hương thơm khắp cả một vùng.
Trong sơn cốc có xây dựng một toà tiểu ốc mộc mạc an tĩnh. Lúc này một vị nữ tử mặc tố y vẫn đang đứng ở dưới bóng cây cổ thụ, xuất thần nhìn về viễn phương. Nữ tử này đang đợi chờ một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt của nàng.
Nàng đã chờ ở đây mười năm, ngày nào nàng cũng như vậy. Nhưng thời gian chờ đợi cứ như vậy mà trở nên dài dằng dặc. Mỗi ngày đứng chờ và nhìn về viễn phương thành ra đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nàng.
-Muội muội, ngươi lại phát ngốc cái gì a. Mau giúp ta hái hoa, chúng ta mang về nhà làm trà. Hiện tại Thừa Nhi ngày nào cũng uống trà Hoa Lộ. Bà bà nói hắn hiện tại là Nhân Hoàng, công việc hằng ngày rất bận rộn, cũng có chút mệt nhọc, cái này có thể giúp hắn nâng cao tinh thần tỉnh táo.
Túc Dao ở trong bụi hoa như một con ong mật chăm chỉ làm việc thấy Tô Tuyết giống như hòn vọng phu đang đứng dưới tán cây đờ ra. Ngày nào cũng như vậy, mọi người đều quen rồi. Thế nhưng thấy Tô Tuyết tưởng nhờ trượng phu như vậy, trong lòng các nàng cũng có cảm xúc khó tả. Nhưng cũng đành phải kìm nén giữ ở trong lòng.
Tê luật luật ~~
Đúng lúc này, tiếng vó ngựa vang lên ở đằng xa, đang hướng về phía hai ngườ. Ngay sau đó trong sơn cốc xuất hiện một con ngựa vô cùng mỹ lệ, đang không ngừng kêu lên giống như thông báo cho mọi người.
Lúc này Tô Tuyết nhìn thấy thì bộ dạng si ngôc liền biến mất, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng, kêu lên:
-Tỷ tỷ, phu quân đã trở về, nhất định là hắn.
Nói xong. Tô Tuyết giống như đã đánh mất linh hồn nhỏ bé, nhanh chóng chạy ra ngoại cốc. Chỉ là nàng mới chạy được vài bước thì đột nhiên ở bên cạnh nàng xuất hiện một thân ảnh thật lớn. Ngay sau đó cái eo nhỏ nhắn của nàng bị người đó ôm vào trong lòng.
Tô Tuyết kinh hãi, đang muốn giãy giụa, nhưng nhìn lại thì thấy khuôn mặt quen thuộc mà nàng hằng mong chờ bấy lâu nay. Lúc này hai hàng nước mắt tuôn rơi, ôm chặt lấy hắn khóc nấc lên. Nàng sợ hắn lại biến mất.
Lạch cạch
Lúc này, bình sứ trong tay Túc Dao cũng rơi xuống, thần tình nàng dại ra, kinh ngạc nhìn thân ảnh kia, rồi cũng không nhịn được mà nước mắt tuôn rơi. Nàng biết muội muội không có xuất hiện ảo giác. Nàng cũng không có xuất hiện ảo giác. Tất cả đều là sự thật.
Thế nhưng lúc này nàng đờ ra, thân thể đột nhiên bị người ta ôm lấy. Mất một lúc sau mới có thể khôi phục tinh thần. Lúc này Tô Tuyết cũng như vậy, ôm chặt lấy thân thể hắn, cảm nhận sự ấm áp cùng với nhịp đập trái tim hắn, dường như nàng không có ý định buông tay.
-Các lão bà, ta đã trở về.
Vân Thiên Hà ôm hai nàng, vừa cười vừa nói. Kết quả hai nàng lại khóc to hơn
-Không bao giờ… nữa, ngươi hứa đi. Ngươi sau này có đi tới đâu cũng không được bỏ rơi chúng ta.
-Không, ta sẽ cùng các ngươi làm bạn đến già.
Vân Thiên Hà vỗ về hai nàng, ôn nhu nói.
-Thật vậy chăng?
Vẻ mặt Tô Tuyết thập phần kinh hỉ.
-Ân, thực sự, đi thôi, chúng ta trở về, gia đình đoàn tụ.
Nắm tay hai nàng, ba người bọn họ cùng nhau trở về Tàng Long đại điện.
………
Tàng Long đại điện vẫn như xưa, không hề có bất kỳ thay đổi nào.
Duy chỉ có một chỗ khác mà là ở đây vào ban ngày, dương quang chiếu xuống có thể nhìn xuyên thấu hồ nước trên dỉnh đại điện, cả đại điện đều to lớn đồ sộ, rực rõ.
Tàng Long đại điện nằm ở trung tâm Hoa Hạ quốc, phạm vi xung quanh đều được bố trí nhưng cơ quân tinh diệu. Ở đây, hôm nay Nhân Hoàng đã được liệt vào thần tích, thống trị thiên hạ.
Nhưng người trong thiên hạ đều biết, thần linh mà bọn họ tín ngưỡng đã từng ở Tạo Hoá thần điện cho nên người trong thiên hạ đều coi đây là thánh địa. Đồng thời cũng bắt đầu xuất hiện những truyền thuyết về nơi này.
Nhưng mà, người trong thiên hạ không thể nào nghĩ được thân linh mà bọn họ tôn thờ đã ly khai thế gian. Một lần nữa trở thành một người có thân phận và cuộc sống rất đỗi bình thường như vao người khác.
Trong Tàng Long đại điện thật sự có Tàng Long.
Khi Vân Thiên Hà dẫn Túc Dao và Tô Tuyết đi vào trong điện. Trong sát na có hai thân ảnh giống như hai thiên sứ chạy vội đến, muốn được hắn ôm ấp trong lòng không bao giờ buông tay.
Tầm Nguyệt và Mộng Ly, hai người bọn họ đều biết ngày này rồi sẽ tới. Cho nên nét mặt bọn họ lộ vẻ ngọt ngào cùng bộ dáng tươi cười. Các nàng biết hắn nhất định sẽ trở về.
Trên mặt Mộng Ly cũng bắt đầu xuất hiện những giọt nước mắt, nhưng lúc này lại không ngừng đánh vào ngực hắn, kêu lên:
-Chàng thật không có lương tâm, để tỷ muội bọn thiếp chờ đợi mười năm. Chàng phải đáp ứng bọn thiếp phải dẫn bọn thiếp đi ngao du thiên hạ. Còn có ngươi mau nghĩ biện pháp cho Linh Toa tỉnh lại. Chắc chắn Linh Toa cũng muốn đi.
-Ba ba, ba ba, người đã trở về.
Đúng lúc này, một giọng nói thanh thuý như tiếng chim vàng oanh kêu lên. Chỉ thấy một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi vẻ mặt vô cùng kinh hỉ chạy vội tới, ôm lấy Vân Thiên Hà làm nũng:
-Ba ba, người vì sao bây giờ mới trở về. Ba ba phải bồi thường cho nữ nhi. Con cũng muốn ngao du thiên hạ. Con mặc kệ, ba ba mà không cho con đi theo thì con không thể ý đến ba ba nữa.
Ngoài miệng tuy nói thế nhưng hai cánh tay be nhỏ của nàng chẳng khác nào các mẫu thân ôm chặt lấy Vân Thiên Hà. Từ trong đáy lòng của tiểu nữ sao lại không mong có một ngày gia đình đoàn tụ, để có thể hưởng thụ sự quan ái của phụ thân.
Vân Thiên Hà nghĩ đến chuyện của Đường Linh Toa nói:
-Ta đi xem Linh Toa thế nào đã.
Mọi người nghe vậy cũng không hề dây dưa, liền đi theo Vân Thiên Hà đến Tàng Long bí thất.
Hôm nay trong Tàng Long đại điện chỉ có người nhà của Vân Thiên Hà ở. Đám người An thúc đã sớm ly khai. Cho nên tất cả những công việc bình thường ở đây đều do Mạt nhi đảm nhiệm.
Khi Mạt nhi thất Vân Thiên Hà trở về cũng mang theo một chút kinh hỉ cũng muốn được ôm ấp trong lòng. Bất quá nàng lại phải che giấu.
Đường Linh Toa đến nay vẫn nằm an tinh trên ngọc đài. Dung mạo dáng dấp của nàng vẫn như cũ, không hề có phát sinh cải biến. Vài chục năm qua, những người khác đều đã trưởng thành. Mà nàng vẫn mang dáng dấp của một thiếu nữ thuần khiết.
Vân Thiên Hà đi tới bên cạnh, hắn đưa tay xoa nhẹ khuôn mặt nàng, nhẹ nhàng nói:
-Linh Toa, ta đã trở về.
Thanh âm phảng phất như từ viễn cổ hô hoán. Đường Linh Toa tựa hồ cảm ứng được sự hiện diện của hắn. Đột nhiên gian mật thất hơi rung động, ở khoé mắt nàng chảy xuống một giọt nước mắt.
-Tam nương muốn tỉnh, bản nương muốn tỉnh
Nguyệt Vi nhi thấy vậy kinh hỉ hô lên một tiếng. Những người khác cũng kinh hỉ không kém.
Bất quá, lúc nay Vân Thiên Hà lại nói với mọi người:
-Các nàng trước tiên lui ra sau, không được tới gần.
Mấy người lập tức thối lui ra sau. Lúc này Vân Thiên Hà đột nhiên đánh ra một chưởng, chỉ thấy trong lòng bàn tay hắn xuất hiện một tiểu cầu linh hồn. Ngay lập tức xuất hiện một cỗ ba động xuất hiện ở xung quanh.
Mà lúc này, thân thể Đường Linh Toa đột nhiên huyền phù bay lên. Vân Thiên Hà nhẹ nàng đưa tiểu cầu này vào trong thân thể của nàng. Một cỗ ba động truyền vào thân thể Đường Linh Toa, lập tức tiểu cầu linh hồn kia cũng chui vào theo. Lập tức quanh thân Đường Linh Toa được bao phủ bởi một tầng quag mang nhàn nhạt.
Vân Thiên Hà biết, đây là tác dụng của lực lượng quy tắc trong tiểu cầu linh hồn. Vì Đường Linh Toa thiếu một hồn ba phách nhưng nàng muốn tiếp nhận nó thì cần phải có một quá trình.
Khoảng chừng một canh giờ sau, quang mang bao phủ thân thể Đường Linh Toa bắt đầu ảm đạm rồi biến mất không thấy đâu. Mà lúc này thân thể của nàng cũng không có huyền phù ở trên không nữa mà lại nhẹ nhàng rơi xuống ngọc đài.
Lúc này Vân Thiên Hà mới đưa vào trong miệng Đường Linh Tao một hạt châu, lập tức nhẹ giọng nói:
-Linh Toa, tỉnh! Linh Toa, tỉnh!
-Ngô
Cuối cùng thì từ trong miệng nàng cũng phát ra một âm thanh, ngay sau đó nàng tử từ mở mắt.
Dần dần mọi vật trước mắt nàng trở nên rõ ràng, thân ảnh quen thuộc mà nàng vẫn thấy trong mơ đang đứng bên cạnh. Đường Linh Toa nhẹ giọng nói:
-Thiên Hà…
Nàng quay sang nhìn thấy mấy tỷ muội, nhẹ giọng nói:
-Tỷ tỷ, các người đều trưởng thành hết rồi. Di, muội muội này là ai vậy?
-Tam Nương. Ta là Vi nhi, ta bình thường đều đến thăm người, kể cho người rất nhiều chuyện a.
Vẻ mặt Đường Linh Toa hơi kinh hãi, nhìn Nguyệt Vi nói:
-Tiểu hài đồng khả ái kia chính là ngươi. Thế nhưng đã lớn như vậy rồi. Ta đã ngủ say bao nhiêu lâu rồi?
Lúc này chúng nữ đều nhìn chung quanh, Tầm Nguyệt nói:
-Linh Toa, không nên để ý, bây giờ ngươi tỉnh dậy là tốt rồi. Hôm nay gia đình chúng ta có thể đoàn tụ một chỗ không phải rất tốt sao?
Đường Linh Toa hoạt động chân tay, rồi chậm rãi xuống giường. Nàng cảm thấy mình không có gì là không khoẻ. Chỉ là ánh mắt nàng có chút mất tự nhiên khi nhìn Vân Thiên Hà, theo đó có chút hoảng loạn liền cúi đầu.
Thấy thần tình Đường Linh Toa như vậy, Mộng Ly đứng phía sau cảm thấy cổ quái nói:
-Muội muội, làm sao vậy, vừa ngủ dậy cảm giác choáng váng, hay ngươi xấu hổ. Đúng rồi hay là muốn làm tân nương một lần nữa, rồi tiến hành động phòng a?
-Tỷ tỷ ngươi….
Đường Linh Toa tức giận nhìn Mộng Ly, lúc này mặt nàng càng ửng hồng, hận không thể tìm được chỗ trốn.
Vân Thiên Hà nhẹ nhàng nói:
-Ta biết hết rồi. Cái này sẽ là bí mật nho nhỏ của hai chúng ta.
Đường Linh Toa vừa nghe lại càng ngượng ngừng. Kỳ thực nàng cũng biết được kiếp trước của mình.
-Không được, ta cũng muốn biết, các ngươi rốt cục là có bí mật gì. Nói mau, bằng không đêm nay không cho các ngươi động phòng.
Mộng Ly trừng mắt nhìn hai người, nói.
Mà Vân Thiên Hà lại nhìn Đường Linh Toa nói:
-Linh Toa, hay là hôm nay chúng ta tái tổ chức hôn lễ một lần đi ha.
Lúc này Mộng Ly đẩy Đường Lonh Toa, nàng thuận thế ngã vào lòng Vân Thiên Hà, Mông Ly lại tiếp tục trêu chọc nói:
-Ừ, đêm nay tựu động phòng, rồi sau đó lại sinh ra một tiểu Vi nhi. Lúc đó lại có thể cùng tiểu Vi nhi chơi đùa, hì hì…..
-Đại nương, người lại bày trò rồi. Nhưng ta cũng đồng ý.
Nguyệt Vi nhi hứng khỏi nói theo, vẻ mặt giảo hoạt nói:
-Đúng có, có thêm một tiểu Vi nhi nữa, sau này có thể cùng con nô đùa.
Túc Dao đứng một bên cũng phong tình vạn chủng ngắm nhìn Vân Thiên Hà, sẵng giọng nói với Mộng Ly:
-Hẳn là cũng có người muốn vào động phòng a!
Nếu không, chúng ta cùng đi náo động phòng tân hôn đi?
Tô Tuyết nói.
Chúng nữ nghe vậy đều cười hì hì, khiến cho Tô Tuyết phục hồi tinh thần, mặt cười đỏ bừng, lại trốn ra đại điện nói:
-Ta đi làm cơm, thuận tiện kêu bà bà giáo huấn các ngươi.
Lúc này vẻ mặt Đường Linh Toa đỏ như gấc nhưng vẫn chui vào trong lòng Vân Thiên Hà, không có ngẩng lên. Thế nhưng có thể thấy được trong mắt nàng một tia vui sướng, tràn ngập ngọt ngào và hạnh phúc.
Trong Tàng Long đại điện, tràn ngập tiếng nói cười vui vẻ.
HẾT