Sau khi hắn đi rồi, Minh Huyền đến trước mặt Đường Quả. Nhưng lúc ông ta đang định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên.
Và rồi Đường Quả thấy vị hòa thượng có gương mặt hiền hòa này lấy điện thoại trong túi ra, thuần thục nghe máy.
849.58
“Đồ nhi ngoan gọi bần tăng có chuyện gì?”
“Sư phụ mau về đi sư phụ, mấy tiểu quỷ trong chùa lại quậy phá, chúng con không làm gì được. Chúng nó quăng đồ lung tung, còn nhảy loạn xạ trong phòng, không khác gì thiểu năng.”
“Sư phụ mau cứu đồ nhi với! Sao sư phụ có thể ham vui đi chơi một mình, để lại đồ nhi đáng thương là con đây ở chùa.”
Đường Quả nghe thấy tiếng đứa trẻ ở đầu dây bên kia, ánh mắt nhìn Minh Huyền là lạ.
Hòa thượng già này không đứng đắn chút nào.
Minh Huyền cảm nhận được ánh mắt của Đường Quả, ho nhẹ hai tiếng, hạ giọng nói, “Rồi, về ngay đây. Mới đi một chút đã không xử lý được, bần tăng sao lại có thể có một đám đồ nhi vô dụng như các con thế nhỉ.”
“Sư phụ, có mấy trăm con quỷ lận, chúng con chỉ có mấy người, quản sao nổi? Sư phụ nói không thấy ngượng mồm à?”
“Rồi rồi, đừng nóng. Bần tăng về ngay.”
Sau khi cúp máy, Minh Huyền thở dài với Đường Quả, “Nghe nói Đường thí chủ có Vãng Sinh Kinh hoàn chỉnh và có thể cầu siêu cho ma quỷ, mở ra cổng luân hồi?”
“Đúng thế.” Đường Quả đáp lại. Cô đã hiểu vì sao hòa thượng này lại giúp cô nói chuyện rồi.
Nụ cười trên mặt Minh Huyền càng tươi hơn, “Đường thí chủ có Phật pháp cao siêu, bần tăng bội phục. Thực không dám giấu giếm, trong chùa bần tăng có mấy trăm con quỷ khó quản. Họ là cô hồn dã quỷ, ký ức thiếu hụt, cũng không phải ác quỷ. Bần tăng học Vãn Sinh Kinh không đầy đủ, không có cách nào đưa vào luân hồi. Vậy nên, bần tăng muốn xin Đường thí chủ truyền thụ Vãn Sinh Kinh và cách mở cổng luân hồi cho. Yêu cầu này có vẻ hơi khó với thí chủ, nhưng bần tăng vẫn muốn thử.”
“Không sao.”
Đường Quả sảng khoái nói, “Nhưng tôi có một điều kiện.”
Nụ cười trên mặt Minh Huyền xém nữa không tắt nổi. Ông vội nói, “Mời nói.”
“Tôi muốn làm một vài chuyện, những tiểu quỷ kia phiền đại sư Minh Huyền ở đó siêu độ luôn được không?”
Gương mặt Minh Huyền khẽ nhăn lại. Nữ quỷ này đúng là không dễ chơi, vậy mà còn muốn kéo ông ta xuống nước.
Nhưng vì Vãng Sinh Kinh, ông ta gật đầu, “Bần tăng đồng ý.”
“Đại sư không cần lo. Đại sư chỉ cần nhìn, không cần ra tay, giải quyết mỗi hậu quả thôi.”
Minh Huyền muốn khóc, thế à? Có gì khác nhau vậy?
Nhìn Đường Quả vào trong thôn, ông không đi theo, chỉ lấy điện thoại ra gọi cho các đồ nhi đang trong chùa, “Chốc nữa về. Ừ đúng, Đường thí chủ đã đồng ý rồi.” Nghe các đồ nhi hoan hô, Minh Huyền lại cười.
Ông nhìn thôn nhỉ đầy oán khí, lắc đầu. Thị phi thiện ác sao có thể phân biệt rõ ràng như thế.
Đường Quả bay ra, trong tay nhiều thêm một quyển kinh thư trong suốt. Minh Huyền không kịp phản ứng, kinh thư đã bay vào đầu ông.
Chớp mắt, ông đã đọc hết nội dung kinh thư, ánh mắt nhìn Đường Quả cũng thay đổi.
Nữ quỷ này thật không thể động vào.
Ông tự giác vào trong thôn, bắt đầu siêu độ cho oan hồn.
Còn những tên bị thiến kia, ông không quan tâm, cứ việc siêu độ.
Sau một năm, những thôn đáng sợ như thế càng ngày càng ít. Dần dần, không chỉ riêng vòng huyền học biết có một nữ quỷ tên Đường Quả. Nhân giới có rất nhiều truyền thuyết về cô
Mỗi khi có những chuyện lừa bán xuất hiện, họ từ sợ hãi chuyển sang sùng bái nữ quỷ này.
850.59
Dù là ai cũng muốn biết về cô, cũng có người muốn xen vào chuyện của cô.
Nhưng sau mười mấy năm, cô vẫn như thế, không ai có thể làm gì nổi.
Trong vòng huyền học vẫn cứ nghĩ cô sẽ bị trời phạt, nhưng mà mười năm trôi qua, một rắm ông trời cũng không thả.
Không ai không thể không tin năm đó Tần Cửu nói đúng.
Về Phương Vân Trì, hắn đi khắp nơi bắt quỷ, từ trên núi xuống thành phố, thậm chí cả ra nước ngoài. Ở đâu có quỷ ở đó có hắn.
Với quỷ, hắn chỉ có một thái độ, gϊếŧ.
Hắn kết hôn với Ninh Tương Tư. Ninh Tương Tư biết mình mang thai một bé gái, loáng thoáng cảm giác được ý của Đường Quả năm đó khi đưa viên ngọc cho mình.
Viên ngọc thoạt trông rất bình thường nên khi lấy ra, cô nói đó là mình mua cho con gái, Phương Vân Trì không nhìn ra được gì.
Còn cô, cô cảm thấy viên ngọc không bình thường như vậy. Sau khi sinh con xong, cô lập tức làm thành vòng đeo cho con, hơn nữa còn dặn không được tháo ra, dù có chuyện gì đi chăng nữa.
Con gái Phương Vân Trì tên Phương Tư Vân. Ngoại trừ bắt quỷ, Phương Vân Trì đối đãi với hai mẹ con rất tốt, tình cảm vợ chồng cũng không tệ.
Chỉ là, sau mười mấy năm, Phương Vân Trì càng ngày càng chấp nhất với việc viết Đường Quả, càng không lưu tình với quỷ hồn vô tình gặp phải.
Ninh Tương Tư có khuyên thế nào cũng không được.
Năm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của Phương Tư Vân.
Hai mẹ con chờ từ trưa đến tận khuya nhưng Phương Vân Trì vẫn không về.
Nhìn con gái thất vọng, Ninh Tương Tư cũng rầu lòng. Cô xoa đầu cô bé, “Bố con bận lắm.”
“Mẹ, tại sao lúc nào cũng thế?” Phương Tư Vân không hiểu, tại sao Phương Vân Trì lại chấp nhất với chuyện bắt quỷ, còn muốn đuổi tận gϊếŧ tuyệt, “Con thấy đâu phải quỷ nào cũng xấu, nhưng bố thì lại gϊếŧ sạch, ngay cả sinh nhật con cũng quên. Bao nhiêu lần rồi. Từ nhỏ đến giờ, bố chưa bao giờ ăn sinh nhật con cả.”
Ninh Tương Tư không biết nên giải thích thế nào, chỉ an ủi, “Bố có tín ngưỡng của bố, mẹ con mình phải tôn trọng bố. Thôi, mẹ ăn sinh nhật với con cũng được.”
“Dạ. Mẹ nói con biết chứ, nhưng trong lòng mẹ cũng không chịu được đúng không? Nhà người khác có bố có mẹ, mà bố con một năm không thấy được vài lần, mẹ càng khó chịu hơn con. Mẹ, chúng ta thổi nến cầu nguyện đi.”
Thấy con không nói gì nữa, Ninh Tương Tư vui vẻ hơn chút.
Đến hôm sau Phương Vân Trì mới về.
Vừa về hắn đã nói với hai mẹ con. “Lần này ra ngoài gϊếŧ được không ít quỷ.”
“Vậy chúc mừng anh.” Ninh Tương Tư nhìn Phương Vân Trì suиɠ sướиɠ, giọng không vui chút nào.
Phương Vân Trì nhận ra được, vội vàng ôm Ninh Tương Tư, “Tương Tư, sao vậy? Em giận à?”
“Em không nên giận?” Ninh Tương Tư nhíu mày, “Anh quên hôm qua ngày gì rồi?”
“Hôm qua ngày gì?”
Nhìn Phương Vân Trì không nhớ, Ninh Tương Tư càng thêm giận.
Phương Tư Vân đứng một bên, không chịu nổi. “Ngày gì à? Bố, bố quên cả sinh nhật của con? Năm nào bố cũng gϊếŧ quỷ đến quên sinh nhật con, không ăn cùng con thì cũng thôi, nhưng con sinh ngày nào bố cũng còn không nhớ!”
“Xin lỗi Tư Tư, là lỗi của bố.” Phương Vân Trì xin lỗi.
Phương Tư Vân nghẹn một bụng lửa giận, “Đâu phải quỷ nào cũng xấu, con thấy cô Đường Quả trong truyền thuyết rất tốt, không hiểu sao…”
“Chát.”
Phương Tư Vân hoàn toàn không ngờ mình sẽ bị tát.
Cô bé trừng to mắt nhìn Phương Vân Trì, “Bố đánh con?”
851.60
“Bố vậy mà đánh con?”
Phương Tư Vân hét lớn. Cô bé tủi thân, nước mắt lăn xuống.
Ninh Tương Tư cũng không ngờ được con gái vừa mới ăn sinh nhật xong lại nhận được một cái tát của Phương Vân Trì.
“Phương Vân Trì, anh làm gì thế?” Ninh Tương Tư gọi cả họ tên ra, “Anh điên rồi à?”
Phương Vân Trì thấy Phương Tư Vân khóc lóc, có hơi hối hận.
“Tư Tư…”
“Đừng gọi tên tôi. Tôi không có người bố nào như ông. Bắt quỷ đến quên cả sinh nhật tôi, hiện tại còn đánh tôi không rõ lý do.” Phương Tư Vân che đi gương mặt đã sưng đỏ, “Hôm nay tôi hiểu rồi, trong mắt ông, tôi và mẹ không quan trọng bằng bắt quỷ. Từ khi tôi có trí nhớ, ông chưa từng ăn sinh nhật tôi cũng thôi, nhưng mà ông còn không nhớ cả ngày sinh của tôi. Cứ mấy ngày ông mới chịu về, vừa về đã vui vẻ nói gϊếŧ được bao nhiêu quỷ.”
“Gϊếŧ quỷ, gϊếŧ quỷ, trong mắt ông chỉ có quỷ. Tôi mới chỉ nhắc đến Đường Quả, ông đã đánh tôi. Ông cực đoan vừa thôi. Cô ấy vốn rất tốt, ông…”
“Chát.”
Ninh Tương Tư lẫn Phương Tư Vân đều không ngờ rằng Phương Vân Trì lại tát thêm cái nữa.
“Phương Vân Trì!”
Ninh Tương Tư đẩy Phương Vân Trì ra, ôm lấy Phương Tư Vân, mắt đỏ lên, “Tư Tư có lỗi gì? Cần phải đánh như thế? Con bé chỉ nói sự thật, mấy năm nay trừ bắt quỷ ra, anh ở nhà được bao lâu?”
Phương Tư Vân nín khóc, trừng mắt với Phương Vân Trì, “Được lắm, ông lại đánh tôi. Phương Vân Trì, từ giờ trở đi, tôi không có người bố nào nữa!” Nói xong, cô bé đẩy Ninh Tương Tư rồi vào phòng lấy ba lô lao ra ngoài.
Sắc mặt Ninh Tương Tư khó coi, “Để em đuổi theo.”
Phương Vân Trì vội kéo cô lại, “Đuổi gì chứ, lớn như thế rồi mà nói gì cũng không suy nghĩ, nên đánh. Đường Quả tốt lành chỗ nào? Đó là ác quỷ. Anh sẽ sớm gϊếŧ ả ta.”
“Cũng không biết ai truyền tin tức linh tinh để nhiều người nể một con quỷ, buồn cười thật.”
“Ngay cả con gái Phương Vân Trì này cũng phục một con quỷ. Phương Vân Trì là đạo sĩ bắt quỷ, con gái lại phục một con quỷ, truyền ra ngoài không biết sẽ là trò cười lớn đến mức nào. Phương Tư Vân có biết nó thế sẽ làm mất mặt anh không?”
“Em thấy anh mới buồn cười, mới vô lý.” Ninh Tương Tư nhìn Phương Vân Trì đã cố chấp đến mê muội, không khỏi nhớ đến nhiều năm trước. Các tiền bối đã thuyết phục cô rời Phương Vân Trì, nhưng cô đã vì tình cảm này mà tin rằng mình có thể thay đổi được hắn.
Không ngờ rằng ba ngày sau khi kết hôn, hắn nhận được một nhiệm vụ bắt ác quỷ. Cô có ngăn cản thế nào hắn cũng rời đi đúng tuần trăng mật. Năm đó cô hiểu Phương Vân Trì, cũng thương hắn, vì đứng trên lập trường của hắn, hắn làm vậy không có gì đáng trách.
Nhưng về sau… về sau cả hai còn không gặp được nhau đến mấy lần.
Dù ngắn ngủi, cô vẫn cảm giác được tình cảm của cả hai không thay đổi. Nhưng mà có ai không thích được thường xuyên thấy người yêu mình đâu?
Cả ngày đau đớn sinh Phương Tư Vân ở bệnh viện, cô gọi cho Phương Vân Trì, hắn nói sẽ quay lại ngay.