“Chúng ta là có đạo nghĩa giang hồ, không làm ra loại chuyện đó, đợi cô ta ăn no, ta xem cô ta còn có thể nói cái gì.”
“Lão đại nói đúng!”
Năm người nhìn Minh Thù ăn, cái gì mà thịt bò, cá viên, lòng bò, cánh gà… hương thơm ngào ngạt, khiến cho các cô thẳng tắp nuốt nước miếng.
“Lão đại, ta cũng có chút đói bụng.”
“Ta cũng đói…”
Cuối cùng năm người cũng ăn một bữa lẩu theo Minh Thù, đợi ăn xong liền tính tiền, Minh Thù rất giữ chữ tín hẹn đánh nhau một trận với bọn họ.
Năm người bị đánh thê thảm.
Đây mới là tiền mất tật mang.
“Tại sao chúng ta bỏ tiền cho cô ta ăn no rồi tới đánh chúng ta?” Đứa nào đứa nấy khóc lóc kể lể.
Bầu không khí vô cùng xấu hổ.
Quỷ mới biết là vì sao.
–
Ngày thứ hai Minh Thù đến trường, năm người nhìn thấy cô chủ động đi đường vòng, không dám tìm cô gây phiền phức nữa.
Trước kia tính tình Nam Chi rất kỳ quái, luôn túm chặt người ta không buông giống như người ta thiếu nợ cô vậy, như cái gai bám riết không thôi.
Hôm qua vừa lừa gạt được, dĩ nhiên cái gai kia liền cười tủm tỉm đi theo bọn họ ăn lẩu, ăn xong còn hẹn đánh nhau, toàn bộ quá trình cô đều cười “hì hì”.
Đây là trúng tà rồi!
Minh Thù cầm một hộp sữa chua vào phòng học.
Nguyên chủ vừa mới tới trường mà đã đắc tội với nhiều người như vậy. Bạn cùng lớp hoặc là cười nhạt hoặc là coi như hoàn toàn không thấy, cô đi vào cũng không ai để ý đến cô, Minh Thù tự mình đi đến chỗ ngồi cuối cùng.
Hai nữ sinh ngồi đối diện xì xào bàn tán, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô, thấy Minh Thù đưa tay vào bàn học, khuôn mặt hai người không nhịn được nữa cười rộ lên.
“A…”
Bạn trong lớp nhao nhao quay mặt nhìn ra phía sau.
“Bị dọa cho sợ rồi?”
“Chậc chậc, ta còn tưởng rằng cô ta không sợ trời không sợ đất chứ, chưa gì đã bị dọa sợ rồi, ha ha…”
Minh Thù “a a” một hồi, sau khi hấp dẫn sự chú ý của mọi người, chợt im lặng, trong phòng học đột nhiên lặng ngắt như tờ.
Các học sinh: “…”
Minh Thù bình tĩnh nở nụ cười: “Dọa được chưa?”
Các học sinh: “…”
Minh Thù lấy thứ trong bàn ra ném xuống đất, mỉm cười nói: “Có bản lĩnh thì bỏ con rắn thật vào cho ta, nhét con rắn giả vào, định hù dọa trẻ con?”
Con rắn giả trên mặt đất nhìn giống như thật, nhìn qua giống như là con rắn thật.
Hai nữ sinh ngồi đối diện mặt hơi biến sắc, mới vừa rồi còn cho rằng hù được cô, không ngờ dĩ nhiên là đang đùa các cô.
Các học sinh dời ánh mắt đi, hai nữ sinh nắm tay nhau rời khỏi phòng học.
“Nam Chi, có người tìm cô.” Bên ngoài phòng học đột nhiên có người gọi cô.
Minh Thù nhìn ra bên ngoài phòng học, một nam sinh đứng ở bên ngoài phòng học, không ít nữ sinh đi qua nhìn mê mẩn rồi thét chói tai.
Minh Thù thu tầm mắt lại, mặc kệ là ai đến.
“Nam Chi, ngươi ra ngoài một chút.” Nam sinh nhịn không được lên tiếng: “Ta có lời muốn nói với ngươi.”
Minh Thù vung tay như bình thường hay đuổi con ruồi nói: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói ra chuyện ở nhà vệ sinh cho người khác biết.”
Sắc mặt Bùi Cẩn trong nháy mắt đen lại.
Bà nó chứ, ngươi nói ở trước mặt nhiều người như vậy, còn nói sẽ không nói cho người khác biết?
Mà nghe được từ then chốt mọi người xôn xao vây lại xem, cái gì nhà vệ sinh? Ở nhà vệ sinh đã xảy ra chuyện gì? Nam thần Bùi Cẩn và Nam Chi?
Bùi Cẩn trực tiếp đi vào phòng học, thấp giọng nói: “Nam Chi ngươi theo ta ra ngoài.”
Minh Thù lắc đầu nói: “Ta không hẹn với ngươi, An Khả Khả mà biết sẽ giết chết ta.”
Bùi Cẩn: “…”
Cô ta nói lời điên khùng gì đó.
Hai mắt Bùi Cẩn tỉ mỉ quan sát Minh Thù, nữ sinh này dường như có chút không giống với trước đây. Đương nhiên Nam Chi chuyển tới trường chưa được bao lâu, hắn cũng không hiểu rõ người này.
Bùi Cẩn liếc mắt nhìn bốn phía. Ở trường cấp ba Thanh Vân hắn còn bị đối xử như vậy, trên mặt không tránh khỏi có chút chịu không nổi.
“Nam Chi, ngươi không muốn sống ở cấp ba Thanh Vân nữa, đến sân thượng vào thời gian nghỉ trưa.”
Hả!
Thằng nhãi chết bầm này còn muốn làm cho trẫm không sống được nữa.
Trẫm không đi!
Xem ngươi có thể làm gì!
“Reng reng…”
Bùi Cẩn vừa dứt lời, chuông vào học vang lên.
Tiết thứ nhất từ bên ngoài thầy giáo tiến vào, Bùi Cẩn cũng không tiện ở lâu, liếc mắt cảnh cáo Minh Thù rồi rời khỏi phòng học.
“Các em mở sách…”
Đủ các loại âm thanh trong phòng học vang lên, ở phía trên thầy giáo tự mình độc thoại, người ở phía dưới thì ăn, ngủ, học môn khác, chơi điện thoại.
Minh Thù gục lên bàn, ngẩn người cắn ống hút sữa chua.