Nhìn theo ngón tay của hắn, ánh mắt mọi người liền bị ngọc kiếm hấp dẫn.
Ông!
Chỉ thấy ngọc kiếm lóe ra đạo hồng sắc quang mang, con số xuất hiện bên trên.
– là tám bộ, thậm chí có người luyện thành tám bộ kiếm thuật, không sai, không sai!
Nghê hư trưởng lão cười to.
– Kiếm thần thí luyện trăm năm một lần, lúc trước là trần văn húc trưởng lão đoạt quán quân. Lúc đó hắn lấy được ba mươi sáu ngọc bài, luyện thành toàn bộ kiếm thuật, chỉ sợ không ai phá vỡ được kỷ lục này!
– Phải đó, chỉ mới mười ngày ngắn ngủi lấy được ba mươi sáu ngọc bài, hơn nữa luyện thành toàn bộ kiếm pháp bên trong…tinh anh kiếm thuật tuy không quá cao minh, nhưng muốn luyện thành cũng không dễ dàng như vậy!
– Mười ngày có thể luyện thành hơn mười bộ tinh anh kiếm thuật, chính là thiên tài hiếm có. Ngươi cho là ai cũng quái thai như trần văn húc hay sao?
Mấy thái thượng trưởng lão thảo luận, nhắc tới trần văn húc mọi người đều không nhịn được cảm thán.
– Xem! Có người luyện thành mười chín bộ, bài danh thứ nhất!
Đột nhiên hồn ấn ngọc kiếm chợt lóe, xuất hiện một đạo lục quang, con số xuất hiện trước mặt mọi người.
– quả thế, mười chín bộ kiếm thuật, nếu là lần trước thí luyện có thể trở thành quán quân là chuyện như ván đóng thuyền, lần trước chỉ đạt mười lăm bộ mà thôi. Ta xem lần này cũng không sai biệt lắm!
Nghê hư trưởng lão vuốt râu nói.
Lấy được ngọc bài thì phi thường đơn giản, nhưng luyện thành kiếm thuật lại gian nan, cho nên tuy mỗi lần đều có hơn ngàn ngọc bài, nhưng người lấy quán quân cũng không luyện thành được bao nhiêu.
– Đây là diệp kiếm tinh!
Đột nhiên một trưởng lão luôn ủng hộ diệp kiếm tinh ánh mắt sáng rực lên, chỉ tay:
– Trước khi hắn tiến vào thí luyện, ta đã lưu ấn tích trên người hắn, các ngươi xem…
Trên ngọc kiếm hiện lên dấu vết một hàng chữ.
Kiếm thần tông diệp kiếm tinh!
– Mười chín bộ kiếm thuật! Không hổ là thiên tài lợi hại nhất trong hàng ngũ tuổi trẻ, xem ra kiếm thần tông chúng ta sắp sửa hưng thịnh a!
Nghê hư trưởng lão thuộc phái trung lập, nhìn thấy kết quả nở nụ cười.
– Tông an, ta nhớ được lúc trước khi ngươi tham gia thí luyện, cũng chỉ luyện được mười bốn ngọc bài đi!
Lạc vũ thiên đột nhiên mở miệng.
– Phải!
Nghe được câu hỏi, sắc mặt tông an xanh mét.
Vô luận mình tham gia thí luyện hay làm gì đều kém hơn trần văn húc, chẳng lẽ cháu của mình cũng kém hơn sư chất của hắn?
– Đúng rồi, tông an, sao hiện tại tông nham còn chưa hiện ra thành tích, chẳng lẽ không cướp được khối ngọc bài nào!
Một trưởng lão ôn hòa hỏi.
– Phải đó, không phải cháu của ngươi đã đạt tới thiên kiều cảnh trung kỳ sao? Chẳng lẽ cướp được ngọc bài nhưng không luyện thành?
– Không nên đi, thiên phú của tông nham không yếu, không nên kém như vậy a…
Nhóm thái thượng trưởng lão kiếm thần tông cũng không một lòng, thấy có người bỏ đá xuống giếng, mọi người đều nhìn qua tông an.
– Hừ, tông nham là hậu tích bạc phát, lần này quán quân nhất định là hắn, hơn nữa tuyệt đối vượt qua người khác rất nhiều…
Tông an vung tay hừ lạnh.
– Vậy sao? Vậy chúng ta đợi xem!
Lời của vị trưởng lão còn chưa dứt, chỉ thấy ngọc kiếm chớp lóe, lại một đạo thâm lục sắc quang mang nổi lên.
– Mau nhìn…là hai mươi hai! Không ngờ là hai mươi hai!
Trên ngọc kiếm hiện ra con số mới.
– Ha ha, là tông nham!
Tông an cười ha ha, bàn tay phất qua, quang mang chớp lên, cũng xuất hiện năm chữ.
Kiếm thần tông tông nham!
– Thế nào? Ta đã nói tông nham sẽ lấy được quán quân, luyện thành hai mươi hai bộ kiếm thuật, ta xem kỷ lục này còn ai có thể phá!
Vẻ mặt tông an kiêu ngạo.
– Hai mươi hai, xem ra việc trở thành quán quân như ván đóng thuyền, tông an, xem ra cần chúc mừng ngươi!
Một trưởng lão liền mỉm cười ôm quyền.