Nghĩ đến đây, trên mặt hắn khó thể che giấu vẻ hưng phấn, món Tiên khí này hắn muốn chắc rồi!
– Nằm xuống cho lão phu! Nhạc Lăng Không tay phải vươn ra, đánh ra một luồng lực mạnh mẽ, hướng về phía đám người Chu Hằng đồng thời trấn áp.
Hắn là Nhật Diệu Hoàng, cùng một thời gian đủ để trấn áp hơn ngàn Nhật Diệu Vương!
Đây là áp chế tuyệt đối!
Bốp!
Chu Hằng giơ tay quạt, thanh âm giòn tan vang lên. Nhạc Lăng Không lập tức bị đánh bay, trên không lộn mười mấy cái, lúc này mới “phịch” một cái ngã xuống. Nửa bên má nhô lên thật cao, thật không thẹn với cái tên “Lăng Không”.
A…
Ánh mắt của tất cả mọi người trong nháy mắt này trợn tròn xoe. Bọn họ nhìn thấy cái gfi?
Đường đường Nhật Diệu Hoàng, một chiêu còn chưa đánh hết liền bị người một chưởng tát bay? Điều này sao có thể!?
Thiếu niên kia chỉ là một Nhật Diệu Vương, cho dù hắn yêu nghiệt vô cùng, đánh xuyên vách ngăn cảnh giới, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có được lực lượng sánh ngang cấp bậc Nhật Diệu Hoàng. Làm sao có thể đem một vị Nhật Diệu Hoàng 3 vầng mặt trời một chưởng tát bay?
Mọi người đều không tự chủ đưa một tay lên che mặt. Mắt nhìn gò má sưng thật cao kia của Nhạc Lăng Không, răng máu phun đầy đất, mơ hồ có loại cảm giác đau bi. Lúc này hẳn là rất đau nhỉ!
Rất đau? Há chỉ là đau, quả thật là đau tận đáy lòng!
Nhạc Lăng Không hoảng sợ đứng dậy. Hắn là người đương sự, so với người khác càng biết hơn xa uy lực một chưởng này bao lớn. Cả khuôn mặt hắn đều sắp bị đánh cho rời khung! Nhưng càng khiến lòng người toát khí lạnh chính là, Chu Hằng căn bản chưa vận chuyển ra vầng mặt trời đỏ, hiển nhiên hắn còn chưa dùng toàn lực!
Chưa vận dụng toàn lực đã mạnh như vậy, nếu thật sự toàn lực ứng phó… hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
Hắn đã không cách nào đánh giá lực lượng của Chu Hằng.
Kỳ thật, Chu Hằng trước mắt vẫn chỉ là Nhật Diệu Vương 11 vầng mặt trời, nếu chỉ luận lực lượng chỉ tương đương với Nhật Diệu Hoàng 1 vầng mặt trời, lực lượng còn không lớn bằng Nhạc Lăng Không. Nhưng hắn ở trong một chưởng vừa rồi lại ngưng tụ một mảnh vỡ phù văn!
Bởi vậy, uy lực của một chưởng này liền không thể so với bình thường.
– Các hạ… các hạ là người nào? Nhạc Lăng Không không thể không ăn nói khép nép. Một chưởng này của đối phương đã hoàn toàn tát bay ý chí chiến đấu của hắn.
– Lăng Không trưởng lão, ngươi đang làm gì, sao phải sợ tiểu tử chưa dứt sữa này? Hắn chẳng qua là tát ngươi một chưởng, ngươi dùng ra tuyệt chiêu đánh chết hắn là được rồi! Nhạc Tiển Vân hét lớn, hắn là hoàn toàn ngủ ngốc dựa vào đan dược để tăng lên, căn bản không biết ý nghĩa đại biểu một chưởng này của Chu Hằng.
Theo hắn nghĩ, ngươi đánh ta một chưởng, ta trả ngươi một quyền, đánh nhau không phải đều như vậy sao?
– Lăng Không trưởng lão, không cần khách khí đối với hắn. Dám mạo phạm uy nghiêm của Nhạc gia chúng ta, tiểu tử này nhất định phải chết! Mỹ phụ đẫy đà cũng thét lớn, nàng cũng không tốt hơn con trai bao nhiêu, chỉ biết chịu thiệt là nhất định phải đòi lại!
Mẹ con bọn họ thật sự là quá thuận lợi, có một vị Nhật Diệu Đế đỉnh bảo bọc, từ trước đến giờ mọi việc đều thuận lợi. Ở Cực Băng Thành này có thể nói gần như là có thể đi ngang, căn bản không nghĩ tới trên đời này có người nào có thể khiến bọn họ gặp trắc trở.
Đôi ngu ngốc này!
Nhạc Lăng Không thật sự muốn chạy tới tát chết bọn họ. Bọn họ không muốn sống, hắn còn muốn đây! Nhưng nếu hắn dám thương tổn hai mẹ con này một sợi lông, vị Nguyên Anh lão tổ kia lại sẽ bỏ qua cho hắn sao?
Thuyền trộm này hắn đã bước lên, lại làm sao xuống được?
– Các hạ, xin không nên để ý bọn họ nói hươu nói vượn! Bọn họ chưa từng thấy qua cảnh đời, khó trách mắt cao hơn trán, đắc tội các hạ. Lão phu ở đây bồi lễ! Nhạc Lăng Không hướng về phía Chu Hằng khom mình thi lễ, đem tư thái để thấp đến sắp xuống mặt đất.
Không phải chứ, tứ trưởng lão Nhạc gia không ngờ lại cúi đầu với người? Nhạc gia bọn họ ở trong thành không phải trước giờ đi ngang sao?
Quần chúng vây xem nhìn mà khiếp sợ vô cùng, lúc này mới biết đánh giá quá thấp thực lực của Chu Hằng. Cái gọi là cường long không áp địa đầu xà, nhưng có thể ép cho địa đầu xà cúi đầu, cường long này tuyệt đối không phải là cường bình thường!
Chu Hằng ánh mắt nghiêm nghị, nói: – Giết người phóng hỏa, là một câu bồi lễ có thể giải quyết? Loại người này không trừ, giữ lại để hại người sao?
– Các hạ. Vị này… hai vị này cùng Nguyên Anh lão tổ bổn gia có quan hệ rất sâu! Nhạc Lăng Không tuy rằng không muốn bộc lộ việc xấu trong nhà, nhưng đến hiện tại hắn phải nói ra: – Nguyên Anh lão tổ chính là Nhật Diệu Đế 8 vầng mặt trời, càng có khả năng trong vòng trăm năm đột phá Thăng Hoa Cảnh. Vẫn xin các hạ nể mặt NguyênAnh lão tổ giơ cao đánh khẽ! Dù sao, làm người để lại một đường, ngày sau cũng tiện gặp lại!
Lời này của hắn mềm cứng đều có, càng đưa ra một vị đại năng có thể là Thăng Hoa Vương!
Vị Nguyên Anh lão tổ của Nhạc gia này quả thật có khả năng tiến vào Thăng Hoa Cảnh, nhưng thời gian cũng không phải là trăm năm mà là ít nhất 5000 năm! Hắn nói như vậy chỉ là vì chế tạo áp lực cho Chu Hằng mà thôi.
– Nhật Diệu Đế 8 vầng mặt trời, thật dọa người! Chu Hằng chế giễu cười, thực lực của hắn hiện tại quả thật không đủ để chiến thắng Nhật Diệu Đế, nhưng nếu nói muốn đánh sống chết, Nhật Diệu Đế có khả năng rất lớn chết trong tay hắn.
Hỏa Thần Lô thì không cần phải nói, Lăng Thiên Cửu Thức, tiểu phù văn công kích nếu là có thể đánh trúng Nhật Diệu Đế, lực phá hoại của nó cũng đủ để đánh chết nhân vật như vậy. Nhưng có thể đánh trúng hay không thì phải xem cơ hội.
Hơn nữa, trên trán hắn còn có một cái sát khí càng lớn!
Nhật Diệu Đế quả thật là đại địch, nhưng còn chưa đủ để cho Chu Hằng sợ hãi.
Nhìn thấy Chu Hằng bộ dạng khinh thường, trong lòng Nhạc Lăng Không không khỏi sửng sốt. Mang Nhật Diệu Đế 8 vầng mặt trời ra đều không thể hù dọa tiểu tử này, rốt cuộc là tiểu tử này tuổi trẻ nông nổi, không sợ hãi hay là hắn có hậu trường càng mạnh, ngay cả Nhật Diệu Đế 8 vầng mặt trời đều có thể tiện tay trấn áp?
Bất kể là loại nào, nếu Chu Hằng không chịu dừng tay, tình huống có chút gay go!
– Các hạ, vẫn xin nghĩ lại! Nhạc Lăng Không nghiêm nghị nói, một bên ở trong lòng thầm mắng sao một tên Nhật Diệu Hoàng khác của gia tộc còn chưa tới!
Hắn tuyệt đối không có khả năng buông tay để Chu Hằng tàn sát mẹ con Nhạc Tiển Vân, bằng không ngày sau hắn cũng khó thoát khỏi cái chết!
– Hừ, vẻn vẹn mấy cái Nhật Diệu Vương cũng cần chúng ta đồng loạt xuất động, lão tứ ngươi càng sống càng tụt lùi! Một tiếng hừ lạnh vang lên, lại có ba bóng người bay vụt tới, chính là ba vị Nhật Diệu Hoàng khác của Nhạc gia.
– Không thể sơ suất, tiểu tử này rất là cổ quái! Thái độ của Nhạc Lăng Không cũng lập tức trở nên cứng rắn. Dù sao giữa Nhạc gia và Chu Hằng là không có khả năng thiện nữa, hắn làm sao lại ủy khuất cầu toàn. Hơn nữa ba vị Nhật Diệu Hoàng khác của gia tộc đều đã tới, hẳn là có thực lực đánh một trận.
– Cổ quái mấy chẳng qua là Nhật Diệu Vương, xem lão phu trấn áp cho ngươi xem xem! Một lão già đầu hói bay vụt ra, lật tay hướng về phía Chu Hằng trấn áp.
– Lão tam, không thể!
Bùng!
Nhạc Lăng Không thanh âm chưa dứt, lão già đầu hói kia đã bị đánh trở về, toàn thân máu tươi đầm đìa, quần áo cũng rách mướp, dường như là dân chạy nạn ở đâu chạy ra!