“Mẹ kiếp, ông ta giết bao nhiêu người rồi chứ?”, Ngô Tam Pháo ở bên nhìn vào hư không bằng con mắt lạnh lùng, hắn như thể nhìn thấy những linh hồn chết oan uổng đang vùng vẫy, có thể trông thấy những bộ xương cốt trong làn khói đen kia.
“Ta nói này, chúng ta có đánh nữa không?”, Diệp Thành quay đầu sang nhìn Ngô Tam Pháo và Thái Ất Chân Nhân, hắn tặc lưỡi: “Lão ta mạnh quá”.
“Đánh, nhất định phải đánh”, Thái Ất Chân Nhân há miệng phun ra một đường hoả diệm màu tím.
“Chân hoả?”, thấy hoả diệm này, Diệp Thành chợt sững người, hắn không ngờ Thái Ất Chân Nhân lại có chân hoả, lúc này, đến cả tiên hoả trong người hắn cũng đung đưa theo.”
“Dám doạ chúng ta”, ở một bên, Ngô Tam Pháo cũng phun ra một vật, nếu nhìn kĩ thì đây là một viên lôi điện màu vàng.
“Chân dương lôi điện”, Diệp Thành lại sững sờ, rõ ràng hắn không ngờ tên Ngô Tam Pháo này lại có lôi điện trong người. Lôi điện màu vàng kim của hắn đã xuất hiện và khiến thiên lôi trong người Diệp Thành cũng nhảy nhót theo.
Chiến!
Chỉ nghe Thái Ất Chân Nhân hô lên, sau đó chân ông ta bước trên biển lửa màu tím bay vào hư không, chân dương lôi điện màu vàng kim của Ngô Tam Pháo cũng biến thành biển lôi, hắn đã bước vào biển thiên lôi, vung đại đao bay vào hư không.
Giết!
Âm Sơn Lão Vu phẫn nộ gằn lên, ông ta ngự động huyết hải và vụ hải (biển sương) sát phạt tới, một địch hai.
Rầm! Đùng! Đoàng!
Đột nhiên, trời đất như bùng nổ, trận đại chiến của cả ba sục sôi khiến một nửa phần núi non sụp đổ.