– Không phải… là em thấy buồn, em không mong anh dùng nét mặt vui vẻ bây giờ để đề cập tới những chuyện quá khứ đã trải qua.
Dương Thần im lặng, ánh mắt đập vào mắt của Lâm Nhược Khê, một tình cảm nhẹ nhàng tràn ngập trong lòng.
Cuối cùng, Dương Thần cười sảng khoái:
– Được, anh đồng ý, em xem những nếp nhăn trên khuôn mặt của em, anh không nói tới là được chứ gì.
– Vâng..
Lâm Nhược Khê tiếp tục cúi đầu ăn mì.
Dương Thần bĩu môi hỏi:
– Bà xã, hôm này là ngày kỷ niệm một năm mình cưới. Ngày này năm ngoái là ngày chúng ta đăng ký kết hôn. Anh chưa tặng em bất cứ món quà đặc biệt gì cả, đó có phải là điều khiến em thất vọng không?
Lâm Nhược Khê cũng không ngẩng đầu lên, nói:
– Anh không phải là có quà sao? Tờ đơn ly hôn mà anh đã xé ấy.
Dương Thần nhếch mép cười:
– Em lại giận nữa rồi…
Lâm Nhược Khê thở dài:
– Với anh em nhàm chán như vậy, những việc đó với em mà nói chẳng quan trọng. Chỉ cần anh lần sau đừng đi theo em tới sân bay là được rồi.
Dương Thần xấu hổ, cười trừ vài tiếng rồi gật đầu và lại vùi đầu vào ăn mì.
Lâm Nhược Khê ăn đến một nửa lại hỏi:
– Chuyện của Thiện Ny… Anh định làm thế nào?
Dương Thần sửng sốt, xấu hổ hỏi:
– Sao đột nhiên em lại hỏi như vậy…
– Khi Thiện Ny đang làm việc ở công ty thường không chú ý. Tuy trên lập trường của em thì không có lý do gì em ủng hộ anh và cô ta, nhưng em cũng không hy vọng cánh tay phải của em vì tình cảm cá nhân mà ảnh hưởng tới tiến độ công việc.
Lâm Nhược Khê lạnh lùng nói:
– Em cũng không biết giữa anh và cô ấy xảy ra chuyện gì, em cũng không biết thỏa hiệp như thế nào nhưng em hy vọng anh có thể sớm giải quyết chuyện này.
Sắc mặt Dương Thần đau khổ, nói:
– Anh không có thuật phân thân,có thể chăm sóc cho một bên rồi chuyển sang một bên khác. Nhưng anh khẳng định anh sẽ giải quyết việc này nhưng… Nhược Khê à, em thật lòng không thể… ra những chính sách thả lỏng hơn một chút được sao?
Lâm Nhược Khê lạnh lùng đánh mắt qua bên hắn một cái:
– Em đã nói với anh rồi mà, thời gian một năm, lại thêm vài tháng nữa, em sẽ không có bất cứ hành động sa thải nào hết cả. Đương nhiên, em cũng biết em có rất nhiều điều khuyết điểm nhưng em đã cố gắng hết sức rồi.
– Sau khi qua một năm đó thì sao?
Dương Thần hỏi thăm dò.
Lâm Nhược Khê vẻ mặt thay đổi một hồi nói:
– Đừng hỏi em, đến lúc đó thì nói sau.
Dương Thần mừng thầm trong lòng. Cũng không biết là liệu có phải do hắn giảng giải mà sau chuyện của chị em nhà Thái gia, Lâm Nhược Khê đã có chút thay đổi. Thái độ của Lâm Nhược Khê rõ ràng là so với trước đây thì mềm dẻo hơn rất nhiều.
Đến lúc đó thì nói sau? Vậy thì không biết thời gian chính xác là bao nhiêu, lòng người hay thay đổi, chỉ sợ Lâm Nhược Khê dù sa thải như thế nào thì cũng khó mà coi thường sự hi sinh của những người phụ nữ khác.
Ăn trưa xong, Dương Thần đưa Lâm Nhược Khê trở về công ty
Ở trong bãi gửi xe của công ty, sắc mặt Lâm Nhược Khê khi xuống xe cứ thấp thỏm lo lắng không yên, có phần không dám tiến vào thang máy lên tầng.
Dương Thần đột nhiên nắm chặt tay của Lâm Nhược Khê, cười nói:
– Lo lắng như vậy, không phải sẽ làm mọi người biết chúng ta là vợ chồng sao? Nếu em không dám đi vào một mình, anh sẽ đưa em đi.
Lâm Nhược Khê vội giằng tay ra, nói:
– Thôi đi, bị anh… bị anh đưa đi như thế đã mất mặt lắm rồi. Anh cứ đi làm, những người đó cũng sẽ không dám cười nhạo em đâu.
Dương Thần vẻ mặt quả quyết:
– Cũng được, khí chất của tổng giám đốc Lâm như vậy thì ai mà dám liếc mắt nhìn chứ.
– Trêu đủ rồi thì đi đi.
Lâm Nhược Khê lườm hắn một cái, xoay người đi vào thang máy.
Trước khi thang máy đóng cửa, Dương Thần cho hai tay vào túi, cười bí hiểm:
– Kỷ niệm một năm kết hôn, anh cũng sẽ có một món quả bất ngờ cho em. Hãy chuẩn bị tâm lý trước đi.
Lâm Nhược Khê ngẩn người ra, lập tức ý thức những tình huống sẽ phát sinh. Nhưng chưa kịp hỏi thì thang máy đã đi lên lầu.
Dương Thần xoay người lại, rút điện thoại ra, tra tìm số điện thoại, tìm thấy số của Tuệ Lâm và quay số gọi.
Vì những giao ước đặc biệt của Dương Thần nên điện thoại của Tuệ Lâm nhất định phải tự cô cầm. Do vậy mà lần này cô nhấc điện thoại lên luôn, sung sướng hỏi:
– Dương đại ca, sao đột nhiên lại gọi điện tới vào lúc này, đã về tới nhà chưa?
– Ừ, về rồi!
Dương Thần cười hỏi:
– Công việc bận không?
– Công việc khá nhiều. Nhưng đàn anh đàn chị mà Dương đại ca giới thiệu thật là chuyên nghiệp, thực sự rất lợi hại, cho nên tiến độ công việc rất nhanh mà còn rất xuất sắc nữa. Phó giám độc Trang Đỉnh xem đến ngẩn người ra, ha ha… Đúng rồi, Dương đại có có việc gì sao?
Dương Thần liền nói:
– Tuệ Lâm, hôm nay là ngày khá đặc biệt với anh và chị của em. Tuy anh biết công việc của em rất bận, sắp biểu diễn rồi lại bận hơn nữa nhưng anh vấn muốn em dành ra vài tiếng, giúp anh một chuyện…
– Chuyện của Dương đại ca và chị ư?
Tuệ Lâm hơi nghi ngờ, nhưng liền nói ngay:
– Em chắc chắn rất sẵn lòng. Nhưng… vì lịch trình đã kín hết rồi, không biết người đại diện là chú Donny có chịu không …
Dương Thần cười nói:
– Yên tâm đi, lời ta nói, bọn họ đâu dám khước từ chứ.
Cùng lúc đó, đứng trong thang máy đang chậm rãi đi lên phòng làm việc của mình, vẻ mặt Lâm Nhược Khê hơi kỳ lạ.
Bởi vì trên đường dừng lại mấy lần, tất cả những nhân viên nhìn thấy cô đều ngớ người ra một lúc mới chào hỏi cô.
Có lẽ Lâm Nhược Khê cảm thấy được rẳng, tất cả mọi người trong công ty đang thảo luận chuyện của cô và Dương Thần. Điều này làm cho sự lạnh lùng của cô khó có thể vững vàng được. Nhưng điều khiến cô không ngờ, lại chính là cảm giác được giải thoát.
Có lẽ việc này sớm đã được mọi người biết đến, trong lòng Lâm Nhược Khê tự nhủ.