Lão tử nhìn qua là loại con trai ngốc của địa chủ ngốc ngếch nhiều tiền lắm hay sao?
Ức hiếp người khác quá lắm rồi đấy!
Hôn lễ kết thúc, Trình Quy uống say đến mức như một gã ngốc, Minh Thù cố gắng để đưa hắn về.
Lần nữa cảm ơn trời vì nhà bọn họ chỉ ở ngay vách.
Nếu không… nặng như vậy, mình nàng thì chỉ có thể vứt bỏ hắn trên đường, rồi ngày mai lại đi nhặt về thôi.
Trình Quy quấn quít lấy Minh Thù không buông tay, người hầu nhao nhao che miệng cười trộm, ngay cả A Lục và A Hỉ đều cười không ngừng.
Minh Thù cho những người còn lại lui xuống trước, cầm lấy tay hắn cảnh cáo: “Đừng giả bộ say rượu mà làm bậy nha.”
“Vợ ơi, ta thích nàng.” Trình Quy lầm bầm một tiếng, hai cánh tay lại quấn quýt: “Muốn hôn.”
Minh Thù bị hôn đến mức nước bọt dính đầy mặt, cô im lặng đẩy Trình Quy ra, rồi đẩy hắn lên giường.
Từng món từng món cởi bỏ trang phục trên người hắn, Trình Quy rất không phối hợp, một lúc lại sờ nàng ta, một lúc lại xoay người đè lên trang phục.
Trình Quy đều không chớp mắt, trực tiếp rống lên một tiếng: “Vì sao ngươi cởi đồ của ta, có phải ngươi muốn ngủ với ta không.”
“Buông tay ra cho ta!”
Trình Quy đùa nghịch, tiếp tục hét lên: “Ta tự có lòng tự tôn nha!”
Ngươi không biết đến cả thể diện, thì còn muốn tôn nghiêm cái gì.
“Ngươi muốn ngủ ta nói thẳng ra nha, ta tự cởi!” Trình Quy vỗ ngực, bắt đầu cởi bỏ trang phục của mình: “Ta chỉ cho vợ của ta ngủ, ngươi là vợ của ta sao?”
Hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra, ngón tay lắc tới lắc lui: “Ngươi là vợ của ta,…”
Trình Quy đột nhiên bổ nhào về hướng Minh Thù.
Đồ thần kinh!
Minh Thù thật không dễ dàng gì mà cởi được, hắn vừa giống như con bạch tuộc, lại biến Minh Thù trở thành một chiếc gối ôm lớn không chịu buông tay.
Minh Thù kéo hắn xuống đè vào cổ tay mình, lấy hơi.
Làm ta mệt chết đi được!
Trong miệng Trình Quy liên tục lầm bầm, cũng không biết nói cái gì. Minh Thù để sát vào lắng nghe xem, chỉ có thể mơ hồ nhận ra, ba chữ vợ của ta.
Nhìn khuôn mặt đỏ mệt mỏi của Trình Quy, cô bất đắc dĩ sờ vào đầu hắn một cái.
Nghiệp chướng mà!
“Trình Quy.” Minh Thù đẩy hắn một cái, Trình Quy “a” lên một tiếng, nóng lòng muốn áp sát vào người nàng.
“Vợ ơi, hôn hôn…muốn hôn hôn…”
Minh Thù chờ hắn hôn đủ rồi, lôi hắn lên hỏi: “Có phải ngươi đã giết chết Liễu Tâm Duyệt hay không?”
“Vợ ơi, nàng thật là thơm.”
“…”
“Ta rất thích nàng.”
Trình Quy tiếp tục nói thầm, hoàn toàn không có bất kỳ phản ứng gì.
Say thật rồi ư?
Cô không tin được, lần trước nhìn thấy hắn cụng ly cùng nam chính, hai người đã uống cạn hết hơn phần nửa số rượu quý của Tần Linh, tức đến mức suýt nữa Tần Linh không nấu cơm cho cô.
Hôm nay sao có thể uống có chút xíu vậy mà đã say đến thế rồi chứ.
Trình Quy nỉ non: “Vợ ơi, nàng sẽ thích ta sao?”
Minh Thù có chút nóng nảy, đẩy hắn qua bên cạnh một cái: “Không nha.”
Trình Quy hôn cổ Minh Thù: “Vậy ta dạy nàng nhé.”
Minh Thù: “…” Hừ!
–
Minh Thù lại sống ở thế giới đó ba năm.
Con của Tần Linh muốn ăn kẹo hồ lô, Minh Thù đưa đứa trẻ đi mua kẹo hồ lô, ai ngờ gặp phải con ngựa điên, cô đã bị con ngựa húc chết như vậy.
Có tức hay không chứ?
Bị ngựa đụng chết còn không bằng bị xe đụng chết!
Danh tính: Minh Thù
Giá trị thù hận: 290000
***
Nhiệm vụ nhánh: Chưa hoàn thành
Nhiệm vụ ẩn: Không
Nhiệm vụ giới hạn thời gian: Hoàn thành
Ghi chú: Nhiệm vụ chính thất bại, trừ ba mươi ngàn giá trị thù hận, nếu có vấn đề sẽ không chấp nhận bất kỳ khiếu nại nào.
Minh Thù: “…” Giá trị thù hận càng ngày càng ít là ý gì chứ!
[Ký chủ hãy cố lên!] Hài Hòa Hiệu cổ vũ tinh thần cho Minh Thù.“Có phải ngươi cố ý trừ giá trị thù hận của ta không?” Minh Thù chất vấn Hài Hòa Hiệu.
[Ký chủ ta là một hệ thống công bằng chính trực, xin ký chủ đừng hoài nghi ta. Ký chủ cô có muốn thấy tiểu yêu tinh đánh nhau để bình tĩnh một chút không?] Cùng Hài Hòa Hiệu quay trở về làm nghề chính của bản thân.Minh Thù cười nham hiểm: “Cút!”
[Xin lỗi ký chủ, không có thiết lập này.] Hài Hòa Hiệu nói xong nghiêm túc. [Ký chủ hãy xem tiểu yêu tinh đánh nhau để bình tĩnh một chút nhé.]Minh Thù: “…”
Trên hình ảnh mây trắng là bọn yêu tinh đang đánh nhau.
Minh Thù phất tay: “Mang thức ăn lên, mang thức ăn lên.”