” Tốt! bần đạo đã đưa thuật luyện chế Khôi Lỗi cho Hàn đạo hữu rồi, còn về phần ngươi thì sao”.
“Cho ngươi!” Hàn Lập không chờ Lão đạo cười xong liền lập tức giận dữ vung tay áo lên lục quang chớp động rồi một đống nhỏ Hồn Thạch xuất hiện ra.
Thiên Tinh Chân Nhân lập tức mừng rỡ, nhưng cảm thấy có chút ngượng ngùng, dường như muốn nói gì đó nhưng Hàn Lập khoát tay chặn lại nói.
“Lần này Hàn mỗ không cẩn thận, nên bị thu thiệt. Nhưng cũng không oán trách gì cả. Bây giờ mọi việc đã xong. Tại hạ xin cáo từ” Hàn Lập vừa chấp tay thần tình buồn bực đi ra lầu các, không quay đầu lại nói.
Lão đạo nhìn thân ảnh của Hàn Lập đi ra rồi. Liền nhắm mắt lại lắc lắc đầu tiếp theo mới gật đầu, rồi sao đó mới đem tất cả đám tinh thạch cho vào túi trữ vật.
Lần này dùng một cái thuật luyện chế Khôi Lỗi không thể sử dụng được mà đổi được nhiều Hồn Thạch như vậy làm cho hắn cực kỳ vui vẻ.
Có đám Hồn Thạch này thì cái Khôi Lỗi chưa hoàn chỉnh kia sẽ hoàn toàn thành công.
Nhưng mà, chỉ một lần mà Hàn Lập có thể xuất ra mốt số lượng lớn Hồn Thạch như vậy làm hắn thực sự giật mình. Trong lòng đánh giá cao Hàn Lập.
Lão đạo chính là không biết từ ở một cái ngã tư đường ở phía xa khuôn mặt buồn bực của Hàn Lập từ lâu đã biến mất thay vào đó chính là một nụ cười quỷ dị và trong tay đang cầm cái bạch ngọc giản xem xét.
Vạn năm thiết mộc đối với người khác thì không thể nhưng với hắn việc này lại không thành vấn đề. Chỉ là cần phải mất đi chút ít thời gian mà thôi.
Về phần các loại tài liệu khác không biết tên. Nếu như hắn nhớ không lầm thì ở trong Hư Thiên Điện có vài bộ hài cốt Khôi Lỗi có được.
Nếu vận khí của hắn tốt thì có thể tìm được một số tài liệu rồi tạo ra vài con Khôi Lỗi. Những cái này có lực công kích tương đượng với Nguyên Anh Kỳ tu sĩ sau khi luyện chế được thì uy lực vô cùng. Có thể nói những cái Khôi Lỗi này chính là một đòn sát thủ của mình.
Hơn nữa trong ngọc giản còn ghi lại một số loại Khôi Lỗi có lực công kích tương đượng tu sĩ Kết Đan Kỳ. Đối với những loại tài liệu luyện chế này mặc dù trân quý nhưng cũng không khó tìm chỉ cần có linh thạch thì có thể tìm mua được dễ dàng.
Với loại Khôi Lỗi cấp thấp này nếu như trong một lần có thể xuất ra được năm sáu cái mặc dù không tạo thành uy hiếp đối với tu sĩ Nguyên Anh Kỳ. Nhưng nếu có thể chế tạo ra và được chỉ điểm cẩn thận thì dù cho tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng phải tránh ra xa.
Nhưng mà loại suy nghĩ này, Hàn Lập cũng chỉ có thể suy nghĩ qua mà thôi.
Mặc dù ngọc giản này có ghi lại một số loại Khôi Lỗi cấp thấp nhưng phí tổn tài liệu dùng để luyện chế cũng tương đương với một món pháp bảo bình thường rồi. Không nói đến mấy trăm mà chỉ cần nói mười con thôi thì Hàn Lập cũng không gánh nỗi phần chi phí này nữa.
Trước đây luyện chế ra mấy trăm con Khôi Lỗi cấp ba thôi cũng đã khiến cho hắn muốn tán gia bại sản rồi. Thậm chí lúc đó các loại yêu thú tài liệu mà hắn có cũng đã bán đi hết bảy tám phần mới có đủ tiền sử dụng. Nhưng chúng nó so với với thượng cổ Khôi Lỗi bây giờ cũng giống như là ngọn đèn dầu so với vầng thái dương mà thôi.
Hàn Lập trong lòng cười khổ. Sau đó xác định phương hướng rồi nhắm hướng tới cửa thành phía tây mà bay đi.
Mặc dù bây giờ là trời đã tối nhưng mà đối với hắn mà nói thì ban đêm hay ban ngày cũng vậy thôi. Giờ phải đi tìm cho ra chủ nhân của Canh Tinh. Còn đại hội khi chính thức triển khai thì tu sĩ ở Thiên Nam tất cả đều tìm đến thành này.
Phần đại hội đấu giá trong thành đã diển ra tới ngày thứ hai nên các loại trân phẩm cũng được đem ra đấu giá.
Trong sảnh có nhiều vật phẩm quý giá hiếm có nên đã hấp dẩn phần đông các vị tu sĩ tới tham gia.
“Bảy mươi sáu vạn linh thạch, khối Canh Tinh này là của đạo hữu” Đứng ở giữa đại sảnh đấu giá một vị trung niên tu sĩ với vẻ mặt tươi cười nói.
Trước mặt hắn trên cái bàn bằng gỗ đàn hương có bày một cái mâm màu xanh biếc có một cái quáng thạch nhỏ bằng hạt hạch đào màu vàng, hào quang chớp động liên tục.
Sau đó một vị mặc ngân bào với diện mục mơ hồ, đi ra khỏi đài, tiến tới chổ giao linh thạch. Sau khi giao xong liền cầm lấy Canh Tinh đi mất.
Hàn Lập đang ngồi ở phía dưới đài thầm than nhẹ một tiếng rồi bổng nhiên đứng dậy đi ra khỏi đại sảnh đấu giá. Trong lúc đó dù có đang đấu giá vật phẩm quý giá gì đi nữa hắn cũng không quan tâm đến.
Buổi tối hôm ấy, hắn dể dàng dùng thần thức tìm ra được chủ nhân của Canh Tinh. Nhưng mà chủ nhân của nó lại muốn đổi nó lấy cái trứng có trong truyền thuyết để luyện chế pháp bảo là Hóa Nhất Thần Nê, Hàn Lập lại không có thứ này nên chỉ đành thất vọng đi về mà thôi.
Nhưng từ trong miệng của đối phương thì Hàn Lập cũng biết được khối Canh Tinh này cũng không lớn lắm. Nếu hắn có được thì cũng đủ dùng cho khoảng bảy tám cây phi kiếm mà thôi, đúng là không đủ dùng.
Bất chấp việc như thế. Ngay ngày hôm nay chờ có Canh Tinh đem bán đấu giá nên Hàn Lập đã tham gia vào từ đầu.
Nhưng giá vượt qua năm mươi vạn linh thạch thì Hàn Lập đành phải buông tay không theo nổi.
Xem ra đối với Đại Canh Kiếm Trận của hắn không thể thi triển trong thời gian ngắn sắp tới rồi
Ra khỏi phòng đấu giá rồi Hàn Lập đi một vòng xem xét đồ vật một chút rồi tìm mua đi một số tài liệu phụ trợ dùng để luyện chế Khôi Lỗi mà hắn thấy được.
Sau đó hắn nhắm thẳng đến một góc của của Điền Thiên Thành mà đi tới.
Hôm nay đã ngày giao dịch thứ tư. Hắn nhớ lại lời nói của Nam Lũng Hầu. Vì vậy trong lòng hắn có chút tò mò dựa theo thông tin nơi mà đối phương cho biết trong ngọc giản mà đi tới đó.
Hàn Lập dùng thần thức đảo qua một vòng vùng chung quanh dò xét một chút. Rồi khi đi tới trước một căn nhà bằng đá bình thường.
Hắn chờ một lúc rồi gõ cửa. Cánh cửa liền lập tức mở ra.
Một người với bộ râu dài và đẹp mặc áo bào màu tía đi tới.
“Hàn đạo hữu, cuối cùng thì ngươi cũng tới. Để ta giới thiệu thêm vài vị đồng đạo để cho đạo hữu biết mặt” Nam Lũng Hầu thực sự cao hứng nói.