Nhìn thấy Huyền Thanh Chu đánh tới, Huyền Thiên giống như một con bươm bướm bổ nhào tới.
Rất nhanh, Huyền Thanh Chu đã vọt tới trước mặt Huyền Thiên, hai tay khóa về phía cổ của Huyền Thiên.
Tay trái Huyền Thiên xuất ra một chưởng về phía trước, chặn đứng được một khóa này của Huyền Thanh Chu, tuy cổ không bị khóa, nhưng ngược lại đem cánh tay trái của Huyền Thiên khóa lại.
Huyền Thanh Chu mừng rỡ, đâu có thèm quản khỉ gió là hắn bị khóa chỗ nào, một khóa của Tóm Hổ Khóa Sư Công, Huyền Thiên liền không thể động đậy, nếu không hắn vừa dùng lực thì cái khóa này sẽ làm gãy tay của Huyền Thiên.
Nhưng mà, trong nháy mắt, Huyền Thanh Chu phát hiện hắn sai rồi, hai tay của hắn đụng ở trên cánh tay của Huyền Thiên, giống như đụng phải một khối thiết bản không thể phá vỡ, dường như cánh tay này của Huyền Thiên không phải là từ máu thịt mà thành, mà từ tinh kim sắt thép chế tạo thành.
Cánh tay trái Huyền Thiên chấn động, liền đánh văng hai tay của Huyền Thanh Chu ra, Tóm Hổ Khóa Sư Công cũng đủ khóa lại sư tử hoặc một con hổ, lại khóa không được một cánh tay của Huyền Thiên.
Huyền Thiên trở bàn tay trái một cái, lập tức chộp vào hai tay của Huyền Thanh Chu, khiến cho Huyền Thanh Chu có cảm giác hai tay mình bị kìm sắt kiềm chặt lại, căn bản không có cách nào rút ra, không thể nào động đậy.
Vù – – !
Huyền Thanh Chu kinh hãi, hai tay không thể cử động, lập tức xuất ra một cước đánh thẳng lên đầu của Huyền Thiên.
Tay phải của Huyền Thiên nắm lại, đánh ra một quyền, ở trong hư không phát ra một tiếng nổ vang trời, không khí cũng bị đánh bại, lập tức răng rắc một tiếng, trong nháy mắt vang lên một tiếng kêu thảm thiết của Huyền Thanh Chu, xương đùi bị Huyền Thiên cho một quyền làm bể nát.
Cùng lúc đó, đầu Huyền Thiên bổ về phía trước, cái trán mạnh mẽ đập vào trước mặt của Huyền Thanh Chu, tiếng kêu thảm thiết càng thêm thê lương vang lên, va chạm mạnh đến nỗi khiến cho Huyền Thanh Chu bị gãy mấy cái răng, máu mũi cùng nước mắt chảy ròng ròng.
Huyền Thanh Chu hối hận, mẹ nó thế này mà là người sao? Cho dù là một khối sắt, hắn cũng có thể đập nát, nhưng mà, Huyền Thanh Chu phát hiện Huyền Thiên ở trước mặt, giống như trứng chim chọi vào một tảng đá bình thường, hoàn toàn không chịu nổi một kích.
– Là ai! Dám đả thương người của Huyền gia Tây Vực!
Đúng lúc này, bỗng có một tiếng quát từ đằng xa truyền đến, khí âm thanh rất vang dội, như tiếng sấm ở trên không, chỉ có cường giả thiên giai cảnh siêu cấp mới có thể làm được như vậy.
Trong đôi mắt của Huyền Thiên lóe lên tinh quang, cường giả thiên giai cảnh siêu cấp, dù có bị giam cầm cương nguyên, hắn cũng khó có thể đối phó được, tạm thời không cần tranh chấp làm chi.
Tay trái Huyền Thiên khóa lại hai tay của Huyền Thanh Chu, hắn xách lên giống như người Huyền Thanh Chu nhẹ như lông hồng, thân thể bị tung một cái, lập tức vọt ra cũng khoảng bốn năm chỗ, cách bên ngoài Đại Thanh Sơn ước chừng cũng 40- 50m.
Trên người của Huyền Thiên có bản đồ bên trong của Đại Thanh Sơn, cũng đã sớm nhìn thấu rồi, cho nên đối với lộ tuyến bên trong hết sức quen thuộc, chỉ cần tìm được lộ tuyến chính xác ở bên trong Đại Thanh Sơn, thì giống như rồng ngao du biển rộng, tùy ý di chuyển, mà những người khác lại không có thể làm như thế được, hiện tại hắn đã đổi vài chỗ vị trí, cho nên căn bản không lo lắng là có người có thể vọt tới trước mặt hắn, lúc đi vào Đại Thanh Sơn mà người nào chỉ cần xê dịch lộ tuyến một chút, thì lập tức sẽ đụng phải trận pháp, bản thân sẽ bị vây hãm ở trong đó. Nguồn tại http://Truyện FULL
Huyền Thiên nhìn ở bên ngoài Đại Thanh Sơn, người tiến vào chính là một cường giả thiên giai tuổi cũng gần sáu mươi, là một lão nhân, đúng là một trong những người mà hắn căm hận nhất – – Huyền Tông Báo.
– Huyền Thiên ở đây! Huyền Ky ở đâu!
Huyền Thiên hét lớn một tiếng, hắn vừa rồi sử dụng hai thanh “Địa cấp linh kiếm” để đối phó với Huyền Thanh Chu, cũng không ít người nhìn thấy, thân phận của hắn đã bị bại lộ, Huyền gia sớm muộn cũng sẽ biết, không cần tiếp tục che giấu nữa.
– Huyền thiên?