Mưa đầu xuân, đúng là rất lạnh.
Cơn gió lạnh thổi từ bên ngoài vào, cô lạnh đến run cầm cập.
Cô đi đến đóng cửa sổ lại, nói: “Bên ngoài trời mưa rồi, lát nữa cô giáo đừng về nữa”
“Thế à, thế tôi không quay về nữa.”
Tiết Mộc Khê nói:
Chín giờ Hứa Minh Tâm mới làm bài tập xong.
Cố Gia Huy gọi về nói buổi tôi phải đi tiếp khách, chắc sẽ về nhà muộn.
“Anh có uống được rượu không?”
“Ừ, đối tác uống tốt nên anh không thể say được.”
“Thế em sẽ nấu canh giải rượu cho.”
“Ừ, em không cần đợi anh, ngủ sớm đi, mai còn phải đi học nữa. Bữa này có một người là nữ, là thư kí của đối tác, anh sẽ đi cùng Khương Tuấn.”
Hứa Minh Tâm nghe vậy, không kìm nổi nụ cười: “Em cũng không hỏi nhiều đến thế, anh nói làm gì chứ?”
“Phụ nữ lúc nào chẳng để ý mấy cái này. Đàn ông ra ngoài ăn cơm với ai, có phụ nữ hay không, đối phương có đẹp hay không?”
“Đúng thật là có để ý, nhưng mà em tin anh. Dù phụ nữ có cởi sạch trước mặt anh thì anh cũng không siêu lòng, hơn nữa còn có Khương Tuấn đi cùng, em cũng không phải nhọc lòng. Em chỉ lo anh uống nhiều hại dạ dày.”
“Thà em không tin anh đến vậy, hỏi anh vài câu để anh vui còn hơn.”
Hứa Minh Tâm nghe vậy, không giấu nổi niềm vui. . Đọc thêm nhiều truyện ở ~ ТгumTruуen . V Л ~
Những người đàn ông khác đều rất ghét bị phụ nữ gặng hỏi, không có tự do. Anh thì khác, chỉ mong vợ hỏi này hỏi nọ. Kì cục.
“Được rồi, em hỏi thêm hai câu vậy, cô thư kí kia bao nhiêu tuổi, có xinh không?”