Tôi mang máng nhớ lại bản đồ thế giới một chút, chợt nhận ra từ Thanh Sơn phái đi đến chiến trường phía Bắc sẽ nhanh hơn nhiều sao với đi sang tận biên giới phía Tây.
Theo lý thuyết thì chẳng phải nên hội họp gặp nhau giữa đường cho thuận tiện sao?
Chỉ là ý tưởng vừa mới đưa ra đã ngay lập tức bị dập tắt. Man Di thẳng thừng nói y đã lên Đại Thừa kỳ, tay xách nách mang theo tôi thuấn di thẳng đến Vọng Thần giáo cũng được.
Y không muốn tôi cực khổ ngồi xe, càng không muốn tôi phải bôn ba đường dài. Về điểm này thì Lương Ân ngoài dự đoán vô cùng ủng hộ.
Đành rằng tôi mới bò ra từ hòm thuỷ tinh, nhưng tôi đâu có yếu ớt đến vậy chứ. Có điều nhìn xuống cặp chân ngắn ngủn của mình, tôi chợt nhận ra bây giờ mà đi đường bộ thì cũng phiền toái lắm.
Những ngày sau đó tôi hết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Man Di quấn quýt lấy tôi không rời, mà Lương Ân tuy rằng không được chạm vào tôi dưới sự giám sát của y, song vẫn luôn xuất hiện trong tầm mắt.
Trải qua một tuần lễ mơ màng như vậy, tôi béo lên không ít. Lúc soi gương vỗ mặt còn phát ra được hai tiếng bép bép, doạ tôi sợ hoảng hồn.
“Đi ra ngoài.” Tôi sợ mình còn tiếp tục ở trong nhà thì sẽ biến thành cái lu luôn, “Ta muốn đi dạo.”
Lại nói tôi ở nơi này ngủ mười năm, còn chưa biết Ma Uyên trông như thế nào đâu. Trừ lần trước được Độc Cuồng Ma dắt ra ngoài đi ăn thì tôi hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với ma tu nơi đây.
Hai người bọn họ đương nhiên đồng ý. Man Di không biết kiếm ở đâu hai tấm mạng che mặt, để y và Lương Ân cùng đeo.
“Nam đã có chồng thì phải biết giữ gìn nam đức, không thể để người đàn ông khác thấy mặt của mình được.” Y e lệ đáp.
Lương Ân lạnh lùng nhìn tấm mạng, cuối cùng vẫn đeo lên.
Tôi: “…”
Thật ra tôi đoán đây chắc là loại pháp khí nào đó giúp bọn họ che giấu bản thân, bởi vì sau khi đeo lên rồi tôi không cảm nhận được tu vi của hai người họ nữa. Thậm chí nếu không nhìn kỹ thì còn có loại ảo giác đây chỉ là hai kẻ qua đường không quen không thân.
Man Di ở đây lâu, cho nên trách nhiệm dẫn đường thuộc về y. Vừa đi y vừa kể cho tôi nghe về nguồn gốc của Cổ Thành.
Mỗi ma tu sau khi lên Nguyên Anh kỳ đều ngưng tụ được thành lãnh địa của bản thân. Lai lịch toà Cổ Thành này vô cùng thần bí, không ai biết chủ nhân nguyên bản của nó là ai, chỉ biết nó chính là lãnh địa được thực thể hoá ra ngoài.
Chỉ cần là đấu sĩ thuộc đấu trường sinh tử, leo được lên đến hạng đầu bảng sẽ có quyền khiêu chiến với thành chủ. Giết chết được thành chủ sẽ trở thành thành chủ tiếp theo. Man Di lúc trước cũng dựa vào điều này để chiếm lấy vị trí hiện tại.
Nghe tới đây tôi hơi lo lắng cho an nguy của y, Man Di lại chẳng để tâm.
“Đầu bảng hiện tại chính là Độc Cuồng Ma. Gã ta chỉ mới Nguyên Anh trung kỳ chuẩn bị tấn cấp hậu kỳ thôi, ta đã là Đại Thừa kỳ rồi.” Man Di cười ha hả, “Muốn giết được ta e rằng phải còn lâu.”
Tuy Cổ Thành có thể dịch chuyển vị trí tự do, nhưng mà vẫn cần linh lực của thành chủ để làm chuyện đó. Vì thế đa số thời gian y lựa chọn để Cổ Thành nằm yên bên trong Ma Uyên, thỉnh thoảng mới mang ra ngoài để giao dịch cùng ma tu bên ngoài. Hơn nữa do phong ấn lối ra vào Ma Uyên, tuy Cổ Thành là ngoại lệ có thể trực tiếp dịch chuyển ra ngoài không cần đi qua cửa, nhưng đồng thời không biết được sẽ xuất hiện ở đâu.
Cho nên ngay cả ma tu bên ngoài Ma Uyên cũng không rõ khi nào Cổ Thành mở, chỉ đến khi nó xuất hiện rồi mới truyền tai nhau biết được.
Tôi nghe xong chỉ biết oa một tiếng, cảm thấy Man Di thật ngầu. Nhưng tôi không hiểu vì sao phải tốn công sức như vậy.
“Trao đổi lợi ích mà thôi.” Lương Ân đi bên cạnh, thong thả nói, “Ma Uyên hỗn tạp, cá lớn nuốt cá bé, nhiều tên tuy là ma tu nhưng không dám định cư trong Ma Uyên. Mà Ma Uyên trái lại không sản sinh ra nhiều linh thạch, cũng thiếu thốn nhiều loại tài nguyên tu luyện. Có Cổ Thành làm trung gian, đôi bên đều có lợi.” .
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Chiều Hư
2. Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu
3. 1001 Phương Pháp Nghịch Tập Của Vương Phi Bá Đạo
4. Năm Thứ Bảy Yêu Thầm Em
=====================================
Tôi nghiêng đầu nhìn đường phố bên ngoài, không cảm thấy Ma Uyên đáng sợ lắm.
Có rất nhiều ma tu đi lại trên đường, thậm chí có cả người thường nữa. Tất nhiên đều là người ngoại tộc, ngũ quan lẫn màu da của tôi bỗng dưng trở nên bắt mắt vô cùng.
Man Di nhéo má tôi: “Cũng tuỳ nơi. Nơi này có Cổ Thành trấn giữ, là một trong số ít những khu vực ổn định.”
Nói rồi y chỉ tay về một phía xa xôi: “Cứ đi mãi sẽ sang tới những vùng đất chết. Có vài nơi là tu la tràng theo đúng nghĩa đen, hơn nữa còn có nguy cơ đi vào động phủ hay lãnh địa của các lão tổ.”
“Bọn họ liệu có gây sự với ngươi không?” Tôi lại bồn chồn lo âu, “Lỡ như họ dòm ngó Cổ Thành thì sao?”
Đại Thừa kỳ đã rất mạnh rồi, nhưng trên Đại Thừa còn có Hoá Thần và Độ Kiếp, thậm chí là Bán Tiên hoặc Bán Ma nữa!
Cái đầu của Man Di còn chưa kịp dụi vào má tôi, Lương Ân đi đằng trước tự động đều đều đáp: “Không đâu, dẫu sao giá trị Cổ Thành có thể đem lại cho những lão tổ đó quá ít ỏi, còn không bằng dành thời gian đi sâu vào Ma Uyên bế quan tìm kiếm cơ duyên.”
Tôi nhìn sang Man Di, y hầm hè lườm Lương Ân, khi nhìn tôi lại đổi về ánh mắt đáng thương vô tội.
“So với những lão tổ đó thì kẻ hai mặt mới càng thêm đáng sợ.” Lương Ân bóng gió nói, “Huyên cần phải cẩn thận, chớ nên bị vỏ bọc mật ong đánh lừa. Ma Uyên trông có thanh bình ra sao thì vẫn là Ma Uyên, mà ma tu bề ngoài hoà nhã thân thiện thế nào vẫn là ma tu.”
Tác giả có lời muốn nói: Viết xong câu cuối chợt nhớ tới meme “Tiện tì vĩnh viễn vẫn là tiện tì”.