“Gọi thiếu phu nhân.” Hoắc Tư Thần sửa lời.
“Ô, vâng, thiếu phu nhân ra ngoài rồi.” Nhị Bình rất lanh lẹ đổi cách gọi, không dám gọi thẳng tên Tiêu Linh nữa.
“Cô ấy đi đâu?”
Ngón tay của Hoắc Tư Thần gõ nhè nhẹ trên mặt bàn, chân mày chơi chau lại. Anh muốn nói chuyện với cô về Liên Liên, nhưng thật ra chờ có kết quả rồi bàn với cô cũng không muộn.
Nhị Bình nhìn đóa hoa trên tay của Tiêu Linh, có chút ngờ vực đáp:
“Tạm thời còn chưa rõ, tôi sẽ theo sát thiếu phu nhân.”
Hắn lần theo ở phía sau, giả làm người qua đường, thỉnh thoảng lại đứng trong góc chết mà quan sát Tiêu Linh. Đi thêm một lát, hắn nhìn thấy cô đi vào khu mộ của thành phố này.
“Hoắc tổng, cô ấy đi viếng mộ?”
“Viếng mộ?” Hoắc Tư Thần kinh ngạc. “Tiếp tục theo dõi cô ấy, áp sát.”
“Vâng. Tôi sẽ báo cáo lại cho ngài sau.”
Nhị Bình nói rồi tắt điện thoại mà bám sát Tiêu Linh, thấy cô dừng lại trước một ngôi mộ, hắn cũng dừng theo rồi ngồi ở một bên, giả vờ thắp nhang.
Tiêu Linh hoàn toàn không chú ý đến hắn, không ý thức được mình bị theo dõi. Cô đặt bó hoa xuống trước mộ rồi thắp hương, sau đó nói:
“Hôm nay Diệp Thiên không đến được nên tôi đến thay anh ấy. Cô yên tâm đi….”
Vì ở khoảng cách quá xa, Nhị Bình chỉ nghe được loáng thoáng câu nói của Tiêu Linh. Hắn sợ đến gần làm cô phát hiện, đành gọi nói với Hoắc Tư Thần:
“hình như là mộ của một người phụ nữ.”
“Tên gì? Tôi sẽ gửi thêm người đi tìm hiểu.”
Nhị Bình vâng dạ một lát, chờ Tiêu Linh đi rồi mới đến đó nhìn xem. Trên mộ là ảnh của một người phụ nữ rất bình thường, nhưng có vẻ đã chết trẻ. Hắn ghi lại tên của người này rồi mới trở về, lúc đi thì theo sát Tiêu Linh, lúc về thì không cần theo dõi cô nữa.
Bấy giờ Hoắc Tư Thần thật sự tò mò, rốt cuộc người mà Tiêu Linh viếng là ai? Cô ấy vốn không có thân thích gì ở thành phố này, mà bố mẹ và chị gái của cô thì vẫn sống ở nơi cũ.
Cuộc sống của Tiêu gia suốt hai năm qua không mấy suôn sẻ, với tính cách của bố mẹ cô, tồn tại được đến lúc này cũng thật chẳng dễ dàng gì. Mấy lần Hoắc Tư Thần có ý định giúp đỡ, rồi lại thôi. Anh biết được từ trước đến giờ họ luôn khi dễ Tiêu Linh, nên mặc cho họ tự sinh tự diệt, coi như người qua đường.
Mặc Phong thấy vẻ suy tư trên mặt Hoắc Tư Thần thì dò hỏi:
“Chẳng lẽ cậu phát hiện ra gì đó thú vị à?”
Hoắc Tư Thần không quan tâm hắn ta, nói:
“Cậu không còn việc gì nữa rồi, về trước đi.”
“Sao phải về? Tôi chơi còn chưa đủ!”
Thấy hắn ta vẫn ham chơi, Hoắc Tư Thần lạnh giọng:
“Mặc Phong, cậu chưa làm xong việc đâu.”
Mặc Phong tức tối liếc nhìn Hoắc Tư Thần, ông đây trốn việc, chẳng lẽ cậu không trốn à? Vốn dĩ chuyến công tác này không dài lắm, ba ngày là quá lắm rồi, bây giờ cậu ta còn muốn ở lại thêm! Chết tiệt! Vì vợ quên bạn!