Đạm Đài Tẫn im lặng, khóe môi hơi cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng.
Diệp Băng Thường nhìn hắn, từ trên nét mặt hắn mơ hồ nhìn ra được báng dáng của Tiêu Lẫm. Nàng có chút muốn nhíu mày.
Đàn sáo ca múa không ngừng, vũ cơ nhẹ nhàng xoay tròn, tà váy tung bay, giống như một giấc mơ hoa lệ.
Ngay sau đó, một mình Nhập Mộc Ngưng vội vàng chạy vào, thì thầm nói chuyện gì đó với Đạm Đài Tẫn.
Diệp Băng Thường trơ mắt nhìn chiếc mặt nạ ôn nhu trên mặt Đạm Đài Tẫn biến mất, trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo đáng sợ.
Ánh mắt hắn dần dần trở nên tối tăm, hơi thở dồn dập làm cho ngực hắn phập phồng, hắn nhìn mọi người ở đây bằng ánh mắt ác độc căm ghét.
Triều thần phía dưới ăn uống linh đình, không hề hay biết.
Huyền y đế vương đột nhiên đứng dậy, mọi người đều nhìn qua, khuôn mặt ủ dột treo lên vài phần tươi cười: “Cô có việc, đi trước một bước, chư vị ái khanh nếu không còn việc gì thì tan đi.”
Mọi người đối hắn sợ nhiều hơn kính, đặc biệt là lúc trước Đạm Đài Minh Lãng thịt thần tử, vội vàng hành lễ cáo lui.
Một cây cung màu đen được đưa vào tay đế vương, hắn như là muốn đi bắt con mồi không nghe lời, bước chân vội vàng đi ra ngoài.
Diệp Băng Thường nhìn bóng dáng hắn, hiểu rõ rằng cây cung kia sẽ không thực sự bắn ra mũi tên. Hắn chỉ là muốn hù dọa thiếu nữ không nghe lời kia.
—— Diệp Băng Thường đến gần, nghe thấy được Nhập Mộc Ngưng nói chuyện.
Đạm Đài Tẫn đi được vài bước, mới đột nhiên quay đầu lại.
Diệp Băng Thường nước mắt lăn trên má, ngơ ngẩn nhìn hắn khóc thút thít. Đạm Đài Tẫn trầm mặc hồi lâu, lộ ra một nụ cười cứng đờ: “Cô đã quên đáp lễ lại cho ngươi, Nhập Bạch Vũ, dẫn Phu Nhân đi trân bảo khố, vừa ý cái gì thì đưa cho Phu Nhân.”
Diệp Băng Thường nhìn hắn cầu xin.
Hắn xoay người, bước đi.
Tiểu Tuệ lo lắng mà nói: “Phu nhân……”
Diệp Băng Thường lau khô trên mặt nước mắt, bình tĩnh thấp giọng lẩm bẩm nói: “Vẫn là không được sao.”
Nhập Mộc Ngưng cùng Dạ ảnh vệ đi theo huyền y đế vương, nữ tử trên đường phần lớn đều đeo mặt nạ.
Người đến người đi, tiếng cười nói râm ran khắp nơi, để tìm một thiếu nữ mà nói thì rất khó.
Nhập Mộc Ngưng nói: “Bệ hạ, Diệp tam tiểu thư không có khả năng rời đi, tổ mẫu nàng vẫn còn trong tay chúng ta.”
Đạm Đài Tẫn ngữ khí lành lạnh, cái gì cũng đều nghe không vào: “Cô phải biết, nàng nhất định sẽ chạy, cô nên đánh gãy chân nàng.”
Người đều là lương bạc, giống như mẫu thân hắn tồn tại, trở ngại hắn sinh ra, hắn sẽ không chút do dự lựa chọn giết nàng.
Tô Tô hoàn toàn có khả năng vứt bỏ tổ mẫu tuổi già vô dụng của nàng!
Nhập Mộc Ngưng nhìn bệ hạ thô lỗ mà bẻ gãy bả vai thiếu nữ áo tím, kéo mặt nạ nàng xuống, thấy không phải người muốn tìm, hắn trực tiếp đem người ném ra.
Hắn giống một người bị phản bội, cực kỳ thương tâm lại phẫn nộ, tức giận đến đỏ mắt.
“Nàng vi phạm lời hứa, đợi khi tìm được nàng, cô sẽ đem nàng cùng lão thái bà kia, cùng nhau ném vào hang rắn!”
Nhập Mộc Ngưng không dám nói lời nào, có lẽ là ảo giác, nàng có thể thấy được một chút ủy khuất cùng mờ mịt từ cơn tức giận của bệ hạ.
Diệp tam cô nương bản lĩnh lớn, nếu nàng thật sự chạy trốn, dưới bầu trời này hiếm có người có thể tìm được nàng.
Bọn họ đi được một lúc lâu, Dạ ảnh vệ sát khí làm người liên tục lui về sau.
Đạm Đài Tẫn đột nhiên dừng bước chân lại.
Lúc đó hắn đứng dứt khoát trên cầu, dưới cầu tình lữ thành đôi. Hắn che kín đôi mắt âm u nhìn một đôi nam nữ trẻ tuổi, khóe miệng đột nhiên tràn ra nụ cười lạnh.
Nhập Mộc Ngưng trong lòng có loại dự cảm không tốt.
Mũi tên của bệ hạ đã được cho lên cung, hắn nhắm ngay vào đám người, một mũi tên bắn trúng vào đầu gối nam tử dưới cầu.
Nữ tử đi cùng nam tử kia hét lên.
Bầu không khí vui mừng trở nên hỗn loạn, Nhập Mộc Ngưng hốt hoảng nói: “Bệ hạ, bọn họ là con dân của người.”
Xuân hàn se lạnh, gió đêm, thanh niên thấp giọng cười rộ lên: “Vậy sao, ai quan tâm đâu?”
Hắn đặt tên lên, bắt đầu giết người.
Nhập Mộc Ngưng sắc mặt trắng bệch, nàng khác với đệ đệ Nhập Bạch Vũ, đây là lần đầu tiên nàng thấy được Đạm Đài Tẫn lãnh khốc tàn bạo như thế nào.
Trong mắt hắn con dân dưới chân như heo dê, trong mắt mang theo huyết khí, thậm chí còn có linh tinh ý cười.
Đầu óc nàng trống rỗng, cuối cùng lấy ra một cái mặt nạ có răng nanh đen trắng đưa cho Đạm Đài Tẫn.
Không thể mất…… Dân tâm.
Tay chân nàng lạnh băng.
Trước khi ở đây hoàn toàn mất kiểm soát, một người mặc váy xanh đã đá bay cung tên trong tay Đạm Đài Tẫn.
Người tới tóc đen như thác nước, tiếp được cung tên rơi xuống, lạnh lùng nhắm vào Đạm Đài Tẫn.
Nhập Mộc Ngưng vội vàng ra tay, bảo hộ bệ hạ.
Đạm Đài Tẫn ném mặt nạ mình đi bình tĩnh nói: “Ngươi đã trở lại.”
Hắn vươn tay, cởi bỏ mặt nạ hình bạc điệp của nữ tử đối diện.
Hoa trong nhân gian nở rộ, dưới mặt nạ, ánh mắt thiếu nữ lạnh lùng, lạnh như dao trong đêm tức giận nhìn hắn.
Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng.
Trong lòng Nhập Mộc Ngưng, khó tránh khỏi nhớ đến hình phạt trong hang rắn mà bệ hạ nói lúc trước.
Đám người hỗn loạn vẫn chưa kết thúc, giữa vô số tiếng thét chói tai, huyền y thanh niên đột nhiên ôm chặt lấy thiếu nữ.
Hắn ôm chặt muốn chết, giống như muốn nghiền xương nàng thành tro.
Nếu như thật sự muốn nàng chết thì sẽ không bao giờ ôm nàng.
Đôi mắt đen nhánh của hắn nhìn hoa đăng trên sông, nói vào tai Tô Tô một câu.
Tô Tô ngẩn người: “Cái gì?”
Tiếng thét chói tai át đi lời thì thầm của thanh niên, nàng chỉ cảm thấy lực bên hông như muốn xoa nát nàng.
Hắn nhấp môi, không hề lặp lại, lãnh trầm nhìn xuống dòng sông chảy bên dưới.
Câu Ngọc nhỏ giọng nói một tiếng: “Hắn nói, cho ngươi làm Hoàng Hậu, nếu chạy nữa thật sự sẽ giết ngươi.”
Tô Tô ngẩn người, mỉm cười.
Ba cái đinh kim sắc xoay tròn trong châu lệ, Câu Ngọc vui vẻ nói: “Ba cái diệt hồn đinh đã ra.”
Còn lại sáu cái.
Đạm Đài Tẫn vẫn luôn không cao hứng nổi, rũ mắt thưởng thức mặt nạ bạc điệp của Tô Tô, giống như thể nàng đã mưu sát cả nhà hắn.
Tô Tô hiếm khi thấy hắn vừa mắt.
Nàng cố ý nói: “Ta muốn phượng bào màu lam, thêu phượng hoàng màu đỏ.”
Hắn lạnh mặt, không hé răng.
Tô Tô vốn không muốn làm Hoàng Hậu, nhưng nhìn mặt hắn đen lại như bị quỷ đòi nợ, bộ dáng như trời sắp sập, Tô Tô lại cảm thấy vui vẻ.
Nàng cố gắng kiềm chế tốt lại biểu tình, bắt chước khuôn mặt lạnh lùng của hắn.
“Ngươi muốn cười thì cười.” Hắn trầm giọng mở miệng.
Những lời này trước kia hắn cũng nói qua, khi đó hắn mù một con mắt, Tô Tô nhặt được hắn.
Nhưng hôm nay Tô Tô không khách khí, ôm mặt bật cười.
Hắn mím môi, gắt gao túm chặt bạc điệp.
Sau một lúc lâu, thấy nàng còn đang cười. Đạm Đài Tẫn không thể nhịn được nữa, nắm cằm nàng: “Đủ rồi, có chừng mực cho cô.”
“Cô cho ngươi Hoàng Hậu, không có nghĩa là cô sẽ nhịn ngươi!”
Thiếu nữ chớp chớp đôi mắt ngấn nước, cười nói: “Ồ.”
Hắn nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, cắn răng mở miệng: “Nếu như ngươi lại lừa cô……”
Trong mắt Đạm Đài Tẫn mang theo vài phần u lãnh, giống hai đám hắc hỏa, Tô Tô liền biết, lần này Đạm Đài Tẫn không định nói đùa nàng, lột da rút xương, hắn hoàn toàn có thể làm được.
Nếu như nàng thật sự phản bội hắn, hoặc lại chạy trốn, hắn nhất định sẽ hận nàng đến chết.
Tô Tô nhìn đôi mắt đen sì của thanh niên, một cảm giác ớn lạnh phát ra từ sống lưng.
Nàng lặng lẽ sờ ba cái thần đinh đã thành hình trong châu lệ, trong lòng chắc chắn.
Một trăm năm sau, người trước mắt chẳng qua chỉ là một nắm cát vàng.
~Hết chương 68~