Giang Nghĩa nhàn nhạt hỏi: “Hổ bệnh, xem ra cậu rất không vừa lòng với tôi, bắt buộc phải tính sổ rõ ràng với tôi phải không?”
Hổ bệnh sợ tới mức liên tục xua tay: “Không có, không có chuyện đó! Không gạt anh, thật ra tôi cũng là làm việc thay người ta, lấy tiền của người ta, không có cách nào.”
Giang Nghĩa chau mày, hóa ra hổ bệnh không phải nhắm vào mình, vậy thì nhắm vào ai?
Chỉ có thể là Tô Nhàn.
Anh hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hổ bệnh kể hết đầu đuôi câu chuyện, lấy của Trịnh Vận 180 triệu, phối hợp diễn với anh ta, đánh người nam, đùa giỡn người nữ, sau đó anh ta đến diễn tuồng anh hùng cứu mỹ nhân, làm cho người phụ nữ trong xe hoàn toàn yêu anh ta.
Nghe xong hết những gì được kể lại, Tô Nhàn thiếu chút nữa ói ra.
Từng gặp qua những người ghê tởm, nhưng chưa từng thấy qua người ghê tởm như vậy.
“Thật sự là một tên khốn nạn.” Tô Nhàn mắng một câu.
Hổ bệnh tươi cười: “Chuyện này, Giang Nghĩa đại ca, chúng tôi thật sự không biết người tên Trịnh Vận kia muốn đánh chính là anh, càng không biết người anh ta muốn tán là bạn gái của anh, nếu chúng ta biết, có mười lá gan cũng không dám làm đâu.”
Anh ta coi Tô Nhàn là bạn gái của Giang Nghĩa.
Giang Nghĩa xấu hổ ho khan một tiếng: “Khụ… anh hiểu lầm rồi, cô ấy không phải…”
Hổ bệnh nhanh chóng gật đầu: “Hiểu, tôi hiểu, đại ca chúng tôi chưa thấy gì cả, chúng tôi tuyệt đối không hó hé gì với chị dâu đâu.”
Càng giải thích càng loạn, anh ta cho rằng Giang Nghĩa sợ bị vợ phát hiện ngoại tình, mới không dám thừa nhận.
Giang Nghĩa thầm mắng trong lòng: Anh hiểu cái gì mà hiểu?
Ngược lại là Tô Nhàn, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc, cô ta rất thích cảm giác bị hiểu lầm thành người phụ nữ của Giang Nghĩa, cho dù là hiểu lầm, cho dù chỉ là một chút, với cô ta mà nói cũng là một loại “quà tặng” trời cho.
Hổ bệnh khom người: “Vậy, nếu hiểu lầm đã giải thích rõ ràng rồi, chúng tôi đi trước đây, đại ca chúc anh buổi tối khỏe như văm, trăm trận trăm thắng.”
Giang Nghĩa không nói gì, đám lưu manh này nghĩ gì vậy?
“Đợi chút.”
“Hả? Đại ca anh còn dặn dò cái gì?”
Giang Nghĩa cười cười: “Trịnh Vận anh ta rất thích diễn nhỉ? Ừm, vậy các anh vất vả một chút, phối hợp với tôi diễn một tuồng kịch cho anh ta nhìn một cái.”
Hổ bệnh ngây ngẩn cả người, này… diễn như thế nào?
…
Hai phút sau, Trịnh Vận “vừa khéo” lái xe qua con đường này, quả nhiên, nhìn thấy ba chiếc xe cá mập ngăn một chiếc SUV ở trên đường, một đám người cầm vũ khí trong tay kêu la ở bên cạnh xe, khiến đường chật như nêm cối.
Trịnh Vận nở nụ cười.
“Khà khà, người đẹp Tô Nhàn, anh đến cứu em đây!”
“Chờ anh chút.”
Anh ta dừng xe lại, sửa sang lại quần áo, vuốt lại tóc, đẩy cửa xe đi ra, lớn tiếng rống giận nói: “Mấy người bọn bây, đang làm gì đó?”
Một đám côn đồ nghe thấy, đều nhìn lại.
Trịnh Vận đi đến, nhìn thoáng qua bên trong xe SUV, nhìn thấy Giang Nghĩa nằm trên chỗ ghế lái, đầu nghiêng về một bên, như là ngất đi.
Còn Tô Nhàn thì cuộn mình ở ghế sau, sợ tới mức cả người run run.
Trịnh Vận trong lòng vui vẻ.
Anh ta làm bộ rất lo lắng hỏi: “Tô Nhàn, đã xảy ra chuyện gì?”
Tô Nhàn thoáng mở cửa kính xe, vừa nức nở vừa nói: “Bọn họ… Bọn họ muốn làm nhục em, Giang Nghĩa vì bảo vệ em bị bọn họ đánh ngất đi, bọn họ còn muốn kéo em xuống xe, không cho em đi.”
“Em nên làm gì bây giờ? Ai có thể cứu em?”
“Em rất sợ.”
“Huhu~~”
Nhìn thấy Tô Nhàn khóc nức nở, khí phách anh hùng nam tử hán của Trịnh Vận lập tức liền tỏa ra.
Anh ta vỗ vỗ ngực, nói: “Yên tâm đi, có anh ở đây, ai cũng đừng hòng đụng đến em.”
“Giang Nghĩa cũng đánh không lại bọn họ, anh được không?”
“Ha hả, anh mạnh hơn đồ ăn hại như Giang Nghĩa nhiều, Tô Nhàn, em nhìn là được rồi, nhìn anh như thế nào một người xử hết toàn bộ bọn nó!”
Nói xong, Trịnh Vận đi đến giữa đám người kia, quát: “Dám ăn hiếp người phụ nữ của tao? Hôm nay ông đây phải lột da của tụi bây! Đến đây!”
Vừa dứt lời, một tên côn đồ cầm gậy bóng chày đập vào sau lưng anh ta, đánh cho Trịnh Vận nháy mắt nửa quỳ trên mặt đất, đau đến nhe răng trợn mắt.
Không đúng, sao lại đánh thật vậy?
Không giống như lúc luyện tập!