Trang tri huyện ho nhẹ một tiếng, tay cầm Kinh mộc vỗ xuống hỏi: “Ai là nguyên cáo?’
Hứa Tứ Hải ôm quyền nói: ”Đại nhân, đệ tử cùng khổ chu là Lưu lão hán và Ngô thị là nguyên cáo! Đệ tử là cử nhân, không thể quỳ trước công đường”.
Đỗ Văn Hạo kinh ngạc thì ra hán tử mập mạp này cử nhân khoa bảng. ở thời Tống chế độ khoa cử đã rất hoàn thiện nhưng những người đỗ tiến sĩ để bước vào quan trường rất ít, đại bộ phận chỉ là tú tài. Những người này chỉ chờ những vị trí còn thiếu ở nha môn làm thư lại nhưng cũng có nhiều văn nhân chuyển sang học y nên đời Tống có rất nhiều đại phu nổi tiếng là người đọc sách. Những người này khi lên công đường đều không phải quỳ lạy.
Trang tri huyện gật đầu: ”Ngươi đánh trống báo án, ngươi tố cáo ai? Vì sao?”
“Đệ tử tố cáo nhị chưởng quỹ kiêm đại phu tọa đường của Ngũ Vị đường là Đỗ Văn Hạo, tố cáo hắn là lang băm cố ý giết người, mưu sát con trai của Lưu lão hán và cũng chính là Lưu bộ khoái của huyện nha chúng ta”.
“Lưu lão hán cùng ngươi có quan hệ gì?”
“Đệ tử không có quan hệ gì nhưng vì sự bất bình mà ra tay giúp đỡ. Đỗ Văn Hạo cố ý giết người, gây họa cho dân chúng. Theo luật pháp Đại Tống, ai cũng cố thể tố cáo. Đệ tử vì nghĩa nên đứng ra khiếu kiện việc này”.
Hứa Tứ Hải nói xong. Trong đám người đứng xem bên ngoài có không ít người vỗ tay tán thưởng.
Trang tri huyện gật đầu: ”Ừm, bị cáo đâu?”
Thư lại đáp: ”Đang chờ bên dưới Đường”.
“Truyền thượng Đường”.
Viên thư lại đứng dậy, hướng ra bên ngoài kêu lớn: ”Truyền bị cáo Đỗ Văn Hạo”.
Đỗ Văn Hạo đi lên đến trước nguyệt đài. Hắn chắp tay nói: “Tiểu nhân Đỗ Văn Hạo ra mắt tri huyện đại nhân”.
Hứa Tứ Hải hừ lạnh một tiếng nói: ”Đại nhân, theo đệ tử biết bị cáo không có công danh, vì sao thấy đại nhân không quỳ? Rõ ràng là coi thường công đường, đáng bị phạt”.
Trang tri huyện gật đầu hỏi: ”Bị cáo, ngươi có công danh không?”
Đỗ Văn Hạo toát mồ hôi trán, không biết giải thích ra sao. Lúc trước hắn cũng nghĩ đến vấn đề đó nhưng ở xã hội hiện đại không có thói quen quỳ lạy, dập đầu trước người khác. Hơn nữa bản thân hắn không làm sai điều gì. Phải quỳ lạy, dập đầu làm cho hắn thấy bị coi rẻ, đang do dự chưa quyết thì Hứa Tứ Hải lại nêu ra. Ở xã hội hiện đại hắn có bằng đại học y khoa, ít nhất cũng tương đương với tú tài nhưng lại không thể nói ra được nên Đỗ Văn Hạo vội thi lễ nói: “Tiểu nhân……, tiểu nhân không có công danh”.
“Binh” Trang tri huyện vỗ chiếc , quát lớn: “To gan! Nếu không có công danh, thấy bổn quan lại không quỳ, người đâu. Kéo ra ngoài công đường đánh hai mươi gậy” Tay ông ta đưa ra cầm lấy lệnh bài trong ống đồng.
“Khụ, khụ, khụ!” Hầu sư gia ở bên cạnh lại khẽ ho khan. Trang tri huyện chợt hiểu, ông ta nói “Chờ một chút!” ông ta đặt lệnh bài vào ống, quay đầu về phía sư gia. Hầu sư gia tiến lên một bước, tay xòe rộng quạt, che mặt hai người rồi mới khẽ nói thì thào vào tai Trang tri huyện: “Đại nhân, người này không thể đánh”.
“Vì sao?” Trang tri huyện cúi đầu khẽ hỏi.
“Lão mẫu của bàng huyện úy đã làm chủ, đem tam tiểu thư của Bàng huyện úy, Bàng Vũ Cầm hứa gả cho hắn, hắn chính là con rể của Bàng huyện úy. Đánh chó phải nhìn chủ. Đại nhân đánh hắn không phải là đánh Bàng huyện úy sao?”
“Ồ…., có lý, nhưng Chủ bộ đại nhân đã năm lần bảy lượt thăm viếng ta, nói với bổn quan Đỗ Văn Hạo là lang băm cố ý giết người, làm hại bách tính, tội không thể tha, nhất định phải xử phạt nặng” Trang tri huyện càng nói càng nhỏ, hắn ậm ừ rồi nói tiếp: “Hắn nói rằng: Phân lượng không hề nhẹ.
.
Hầu sư gia đương nhiên biết phân lượng chính là hối lộ, hắn mỉm cười nói: ”Đại nhân, chuyện không đơn giản như vậy! Bàng đại nhân cùng Liêu dại nhân là nhị hổ tranh đấu ngấm ngầm đã lâu. Đỗ tiên sinh này chỉ là một quân cờ của bọn họ mà thôi! Xét cho cùng thì mọi chuyện cũng không hẳn như lời của Liêu đại nhân cùng Hứa Tứ Hải. Đại nhân tự nhiên minh xét, không nên làm ảnh hưởng đến hòa khí của đồng liêu”.
“Ừm, vậy việc này giả quyết thế nào?”
“ Lưu bộ khoái bắt trộm khấu bị trọng thương. Vụ án này vốn từ việc này mà ra. Đỗ đại phu cứu chữa cho Lưu bộ khoái mà bị kiện lên công đường. Bọn bộ khoái không có phản ứng gì với việc này. Bàng huyện úy càng không thể khoanh tay ngồi nhìn. Lại nghe nói y thuật của Đỗ đại phu cũng rất cao tay. Có thật Đỗ đại phu là lang băm cố ý giết người hay không còn phải điều tra làm rõ. Đặc biệt mấy hôm trước Bàng huyện úy chỉ huy bộ khoái tiêu diệt được mấy tên trộm khấu bỏ chạy tới huyện thành ta, lập được công cao. Quan trên tất sẽ ban thưởng cho ông ta. Tương lai chuyện gì xảy ra vẫn còn chưa biết. Vì vậy đại nhân không nên có động tĩnh. Đừng vì mối lợi nhỏ gây ra đại họa sau này”.
“Ồ, có đạo lý” Trang tri huyện vuốt chòm râu hoa râm, ông ta hỏi lại: “Vậy vụ án này nên giải quyết thế nào”.
“Trước hết chỉ lắng nghe. Cứ để xem mọi chuyện diễn ra như thế nào đã”.