“Không phải em đến để xem bóng rổ, emtới xem anh.” Cố Hàm Ninh cười nhìn anh, cúi đầu lau nước từ tay anhđang nhỏ xuống tay mình.
Đây từng là nơi cô rất quen thuộc, kiếp này thực ra lại đến ít đi nhiều.
Cố Hàm Ninh biết rõ, Cao Thần cũng ởđây, anh ta còn là thành viên chủ lực. Có điều hiện tại ánh mắt cô đãkhông còn dõi theo anh ta nữa. Người từng trông toả sáng đến mức khiếntim cô đập nhanh, hôm nay nhìn lại, ngay cả cô cũng bắt đầu nghi ngờ ánh mắt lúc đó của mình rồi.
Quả thực khi đó còn quá trẻ, thực sự cô đã nông cạn đến mức buồn cười rồi.
“Khi nào anh xong? Miêu Miêu nói cùng đi ăn cơm.”
Triệu Thừa Dư quay đầu nhìn Mạnh KhởiĐức đang cúi đầu để Thôi Hà Miêu lau giúp mồ hôi, gật đầu cười: “Đượcrồi, còn có một hiệp, giữa trận nghỉ ngơi 10 phút, một hiệp nữa kéo dàikhoảng 20 phút, em chờ anh một chút, nếu đứng mỏi chân thì đến bên kiangồi nghi, không cần đợi ở đây.”
Có thể ngồi ở khu nghỉ ngơi đều là thành viên của đội bóng rổ, hoặc là nhân viên công tác của học viện, không có trường hợp nào đặc biệt.
“Em biết rồi.” Cố Hàm Ninh cười nhẹ hơingẩng đầu, đón nhận ánh mắt dịu dàng thâm thúy của Triệu Thừa Dư, khôngnhịn được đưa tay vuốt ve chiếc cằm thô ráp của anh, “Anh lúc chơi bóngtrông rất đẹp trai!”
“Tim có đập rộn lên hay không?” Triệu Thừa Dư nở nụ cười, nhướn mày hỏi.
“Có, tim đập phải đến hai trăm nhịp một phút!” Cố Hàm Ninh nhăn mũi, mím môi cười nói.
“Thì ra thế, vậy cũng có thể là bị bệnhtim rồi, nếu không để anh kiểm tra xem, rốt cuộc là mang tính sinh lýhay mang tính bệnh lý.”
Triệu Thừa Dư nhíu mày nói xong liền đưa tay ra, Cố Hàm Ninh vội vàng cười né tránh, hạ giọng nói: “Này! Chú ýxung quanh chứ! Chú ý tới hình tượng anh chàng bóng rổ đẹp trai của anhđó!”
“Thứ đó thì có tác dụng gì?” Triệu ThừaDư cười nhíu mày, cũng không dám thật sự động tay động chân nơi đôngngười thế này, bên cạnh là đôi mắt to của Thịnh Mạn Mạn nhìn chằm chằmđến mức anh muốn kéo Cố Hàm Ninh đi luôn.
“Dùng để thu lấy trái tim các cô gái đó. Em xem chỉ riêng chiều nay, đã có thể thu được mấy trái tim đấy.” CốHàm Ninh híp mắt cười, tuyệt đối không thừa nhận trong lời nói của mìnhcó ghen tuông, điều cô nói chính là sự thật.
“Anh muốn, tay anh túm chặt được tráitim của cô gái này, thế là đủ rồi. Của người khác, anh quả thật khôngcòn chỗ để nữa, hay là chờ một lát nhờ cô dọn cỏ tới xử lý đi.” TriệuThừa Dư kề sát đỉnh đầu Cố Hàm Ninh nhẹ giọng nói.
Bốn phía ồn ào náo động, nhưng lời nóicủa Triệu Thừa Dư, Cố Hàm Ninh vẫn nghe thấy rất rõ ràng, cô không nhịnđược mím môi cười nhẹ, cười ngọt ngào nhìn Triệu Thừa Dư.
Lời ngon tiếng ngọt của đàn ông thậtkhông phải chuyện tốt, cho nên cô muốn nỗ lực rèn dũa kỹ năng đang dầnhoàn thiện này của bạn học Triệu chỉ hướng tới một đối tượng.
“Này này này! Mình không chịu nổi rồi! Có thể đừng đắm đuối đưa tình ở trước đám đông có được không!”
Cố Hàm Ninh khẽ nhíu mày, quay đầu trừng mắt nhìn Thịnh Mạn Mạn không thức thời chút nào, đưa tay véo gò mádường như lại mập lên của cô nàng: “Cô bé, cậu cũng không biết cái gì là phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe hay sao?”
“Thôi xin, hai người muốn ân ái phải đitìm một không gian riêng chứ! Yêu đương ôm ấp gì đó cũng chẳng có aiquản!” Thịnh Mạn Mạn bĩu môi, “Cậu xem mình đây, trái một đôi phải mộtđôi, mình phải làm thế nào?”
Cố Hàm Ninh bật cười, bên kia Thôi Hà Miêu và Mạnh Khởi Đức đương nhiên cũng đang anh anh em em ngọt ngào.
“Vậy cậu cũng đi tìm một người, thơm một cái ôm một cái là được rồi, như thế cũng không cần ghen với bọn mình.”Cố Hàm Ninh cười trêu chọc. Triệu Thừa Dư chỉ đứng một bên nhìn haingười cười nói.
Đối với chủ đề của Cố Hàm Ninh và đámbạn gái, bình thường anh rất ít khi xen vào, lúc nào cũng chỉ yên lặngsắm vai một người nghe kiên nhẫn, có điều lúc Cố Hàm Ninh rất lâu khôngchú ý tới mình, anh sẽ nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô, ôm eo, để nhắcnhở anh cũng cần được chú ý. Cố Hàm Ninh nghĩ lại, trong quá khứ ngoàimình ra chưa từng thấy Triệu Thừa Dư cười nói đùa vui vẻ với một ngườicon gái nào.
“Này, hai người, huấn luyện viên gọi hai người đấy.” Cao Thần cả người ướt sũng mồ hôi từ phía khu nghỉ ngơi đitới, cười cười khoác tay lên vai Mạnh Khởi Đức, lại vỗ lên lưng TriệuThừa Dư một cái.
“Vậy anh đi đây. Em chờ anh.” Triệu Thừa Dư quay đầu nhìn xuống khu nghỉ ngơi, trước khi bắt đầu hiệp sau, huấnluyện viên tất nhiên sẽ dặn dò một chút.
“Được, em chờ anh.” Cố Hàm Ninh nhìn Triệu Thừa Dư cười rồi vẫy vẫy tay, “Phải đấu thật tốt, thắng sẽ có thưởng!”
Mắt Triệu Thừa Dư sáng lên, ngừng chân lại một chút: “Được!”
“Vậy anh cũng đi đây.” Mạnh Khởi Đứccười nói với Thôi Hà Miêu, sau đó khẽ quay đầu gật gật với hai người bạn cùng phòng của bạn gái, sau đó mới bước đi.
Cao Thần bước chậm lại, buông vai Mạnh Khởi Đức ra, quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh một cái, mấp máy môi, sau đó mới quay gót trở về.
Nghe nói, tháng trước, Cao Thần chia tay với cô bạn gái tên Điềm Điềm kia của anh ta rồi.
Tin đồn tình cảm của Cao Thần, Cố HàmNinh tất nhiên là không có hứng thú. Chẳng qua trong phòng bọn họ còn có Bạch Vũ Hân. Cố Hàm Ninh đương nhiên cũng phát hiện ra kể từ thángtrước đến nay, mỗi lúc Bạch Vũ Hân trở về phòng ngủ, nụ cười tươi tắnđều hiện lên trên khuôn mặt của cô nàng. Thịnh Mạn Mạn là một bà tám,tháng trước đã nói cho cô biết một tin nho nhỏ: Cao Thần và bạn gái củaanh ta chia tay rồi.
Đối với Bạch Vũ Hân, chuyện này dĩ nhiên là tin tức tốt làm cho cô nàng vô cùng vui vẻ.
Thật ra, Cố Hàm Ninh muốn nói với cô: đừng có vui mừng quá sớm.
Không phải cô không muốn Bạch Vũ Hân vui vẻ mà là cô hoàn toàn hiểu rõ Cao Thần, hi vọng rồi cuối cùng cũng sẽthất vọng, cần gì phải như vậy?
Nhưng cuối cùng cô cũng không nói gì với Bạch Vũ Hân, thứ nhất, chuyện của Bạch Vũ Hân và Cao Thần, cô khôngquan tâm. Thứ hai, cô việc gì phải hắt một chậu nước lạnh lên người Bạch Vũ Hân ngay lúc cô nàng đang vui vẻ? Việc ác độc như thế cô cũng khôngcó hứng làm.
Chuyện đó, hôm qua Thôi Hà Miêu từ sânbóng rổ trở về phòng ngủ đã có nói qua, ở sân bóng cô có thấy không rõlắm cô gái đang được nghi ngờ là bạn gái mới của Cao Thần, sau khi trậnđấu kết thúc, đã lấy khăn mặt lau mồ hôi cho Cao Thần, dáng vẻ kia, rấtthân mật.
So với Thôi Hà Miêu và Thịnh Mạn Mạnbuồn rầu, Cố Hàm Ninh sau khi nghe xong chỉ cười cười, hôm nay cô cũngkhông chú ý tới nhân vật khả nghi kia có xuất hiện hay không. Cho dù thế nào, đều không liên quan tới chuyện của cô. Còn với Bạch Vũ Hân, địa vị của cô cũng không phù hợp lắm, cho nên cứ làm người ngoài hoàn toànkhông liên quan đi. Nghe qua một chút về tin đồn tình cảm, cũng rất thúvị.
Tiếng còi vang lên, hiệp sau đã bắt đầu. Cố Hàm Ninh tập trung chú ý trên sân bóng, ánh mắt dõi theo bóng dángnhanh nhẹn của Triệu Thừa Dư, ở mỗi thời khắc quan trọng, lúc anh đầmđìa mồ hôi, khi anh phối hợp ăn ý cùng đồng đội đưa bóng vào rổ, cô đềuhưng phấn nhảy lên vỗ tay hoan hô thật to.
Tuổi trẻ thật tốt!