Trong lúc y tá xử lý vết thương, Du Hiên Hạo lên tiếng hỏi: “Sao em biết mà đến đó vậy?”
“Đều tại anh với Bất Dịch đột nhiên hành xử kỳ lạ, lấy anh suy ra nguyên nhân nên em đoán liên quan đến Kiều An” Du Uyên Nhi càng nói càng bực mình: “Hai người tùy tiện hành động không chịu lên kế hoạch, xem bị đánh đến mức nào kìa”
“Ai nói bọn anh không lên kế hoạch, đều bị em phá còn gì? Em nghĩ bọn anh là ai lại dễ dàng bị đánh bại như vậy? Người bố trí chờ sẵn bên ngoài, bọn anh để bọn họ đánh là để lấy bằng chứng tố cáo, giờ thì hay rồi, trong đoạn ghi hình chắc chắn có cảnh bọn anh đánh bọn họ còn thảm hại hơn”
“Ghi hình?” Du Uyên Nhi bất giác cau mày nghi hoặc.
“Ừm, hôm gặp Kiều An ở bệnh viện, cô ấy bị thương, còn bảo anh cẩn thận Vương Kiến Thông, sáng nay anh có ghé nhà mới biết cô ấy bị Kiến Thông bạo hành, vừa lắp xong camera lúc sáng thì tối đã có chuyện” Du Hiên Hạo chậm rãi phân bày.
Du Uyên Nhi thở dài, trong bụng muốn mắng Du Hiên Hạo một trận, nếu ngay từ đầu anh chịu buông bỏ tình cảm đơn phương với Kiều An, không cho cô ta ý nghĩ dây dưa tình cảm giữa anh và Vương Kiến Thông thì đã không kéo thêm nhiều chuyện phiền phức như hiện tại.
Nghĩ rồi lại thôi, dù sao Du Hiên Hạo cũng đang bị thương, Du Uyên Nhi không đành lòng trách anh.
Sực nhớ buổi hẹn ăn tối cùng gia đình Khang Bất Dịch, kiểm tra điện thoại cũng đã gần đến giờ hẹn, chị dâu anh cũng đã nhắn tin nhắc nhở phải đưa anh đến cho bằng được. Nhìn qua mặt mày Khang Bất Dịch bị thương, Du Uyên Nhi khóc không ra nước mắt, nếu để anh mang bộ dạng này đến gặp người lớn thì thật sự rất không ổn.
“Bất Dịch, cậu còn muốn cùng gia đình ăn tối không?”
Kéo dài cũng chỉ thêm phiền, vả lại Du Uyên Nhi đã thực hiện điều kiện, Khang Bất Dịch không thể thất hứa với cô, đành gật đầu không tự nguyện.
Du Uyên Nhi trong lòng không yên, bắt gặp gương mặt “ghen tuông” của Du Hiên Hạo đột nhiên cảm thấy buồn cười, cô chỉ có một mình làm sao có thể lo cho hai người một lúc?
Sau khi Khang Bất Dịch và Du Hiên Hạo xử lý vết xong, cả hai cùng Du Uyên Nhi ra về. Vừa ra khỏi cửa phòng cấp cứu từ xa phát hiện bóng dáng của Ái Ái, Du Hiên Hạo rơi vào bất động.
Ái Ái chạy đến, thở hồng hộc như vừa chạy một mạch không ngừng nghỉ, cô nhìn Khang Bất Dịch rồi nhìn qua Du Hiên Hạo, vô thức cau có mặt mày: “Nghiêm trọng như vậy sao?”
Du Uyên Nhi vừa mở miệng định nói không quá nghiêm trọng nhưng Du Hiên Hạo lại nhanh hơn một bước cướp lời, còn bày ra dáng vẻ đau đớn: “Phải, có hơi nặng”
“Không nhập viện sao?” Ái Ái nửa tin nửa ngờ nhìn Du Uyên Nhi.
“Dù sao cũng không ai chăm sóc, ở lại chỉ thêm cực khổ” Du Hiên Hạo vu vơ nói, ám chỉ Du Uyên Nhi chỉ lo cho Khang Bất Dịch, gián tiếp nhắc nhở Ái Ái rằng anh cần có người chăm sóc.
Khang Bất Dịch lẫn Du Uyên Nhi và Ái Ái đều im lặng nghe Du Hiên Hạo ba hoa, giả vờ một cách lộ liễu như thế kia còn sợ người ta không biết anh đang làm nũng?
Du Uyên Nhi phải cùng Khang Bất Dịch đi ăn cùng gia đình anh nên chỉ còn có thể nhờ Ái Ái đến thay cô chăm sóc Du Hiên Hạo, cũng nhân đó tạo điều kiện cho anh trai cô thể hiện tình cảm cuồng nhiệt của mình.