Sư phụ Võ càng ngày càng kích động: “Vậy quản lý Đồng muốn phỏng vấn lúc nào, bây giờ người tôi có hơi bẩn. Hay là đợi tôi đi về thay quần áo rồi quay lại?”
Đồng Tuyết Lục xua tay: “Sư phụ Võ đừng vội, tôi còn phải đi mua những thứ khác. Hôm nay tôi cũng khá bận, ngày mai đi, chiều ngày mai tôi sẽ lại đến.”
Nói xong, cô xoay người định xách chỗ thịt trên bàn.
Sư phụ Võ đi nhanh đến, ngăn cản cô nói: “Quản lý Đồng, chỗ thịt này bị làm nhầm rồi, đây là cho người khác. Thịt của cô tôi vẫn chưa làm.”
Đồng Tuyết Lục cười nói: “Hóa ra là như vậy à. Vậy làm phiền sư phụ Võ cho tôi một ít xương to, còn có gan lợn nội tạng lợn, thịt ba chỉ và thịt nạc chỗ thắt lưng, số lượng không cần quá nhiều.”
Sư phụ Võ đồng ý liên tục, hành động vừa nhanh vừa chuẩn, đưa hết chỗ thịt để lại cho tiệm ăn còn lại cho Đồng Tuyết Lục. Hơn nữa tất cả đều là chỗ tốt nhất.
Đồng Tuyết Lục đưa tiền và phiếu rồi định đi.
Công nhân Tiểu Tôn còn lại nhanh chóng đi đến cười nịnh bợ, nói: “Quản lý Đồng, tôi cũng có rất nhiều câu chuyện gian khổ có thể nói…”
Còn chưa nói xong đã bị sư phụ Võ ngắt lời: “Cậu giết mổ lợn còn chưa đến 10 năm, cậu có câu chuyện gian khổ cứt chó nào chứ?”
Đúng là trò cười, chỉ có công nhân gian khổ nhất tiên tiến nhất mới có tư cách được phỏng vấn. Ví dụ như ông ấy.
– — Cái tên Tiểu Tôn này đến góp vui cái gì!
Nếu như câu chuyện của họ đặt cạnh nhau, vậy không phải là hạ thấp trình độ của ông ấy à?
Đồng Tuyết Lục cười nói: “Lần sau đi, lần này phải phỏng vấn, trong mỗi ngành có một nhân vật đại diện là được rồi.”
– — Một nhân vật đại diện của mỗi ngành!
Sư phụ võ nghe thấy lời này, trong nháy mắt càng ngày càng đắc ý và tự tin. Ưỡn ngực giống như một con gà trống thường xuyên giành chiến thắng.
Tiểu Tôn nghe vậy, nuối tiếc nói: “Vậy sau này quản lý Đồng muốn phỏng vấn thì nhất định phải nghĩ đến tôi đấy.”
Đồng Tuyết Lục vội vàng tỏ vẻ nhất định sẽ ưu tiên suy nghĩ đến anh ta, lúc này Tiểu Tôn mới nở một nụ cười tươi.
Từ hợp tác xã cung tiêu ra ngoài, Quách Vệ Bình xách thịt lợn, 2 mắt đờ đẫn.
– — Quản lý Đồng cũng quá lợi hại rồi đấy?
Lúc trước cậu ta cũng cùng Lưu Đông Xương đến đây mua đồ, nhưng ngay cả Lưu Đông Xương nhìn thấy 2 sư phụ bán thịt cũng phải lấy lòng bọn họ.
Nhưng cho dù như vậy, có lúc tiệm ăn cũng không thể lấy được loại thịt tốt nhất.
Nhưng quản lý Đồng mới nói dăm ba câu đã khiến cho 2 sư phụ bán thịt tự nguyện đưa loại thịt tốt nhất cho tiệm ăn của họ.
– — Quá giỏi!
Đồng Tuyết Lục không để ý đến ánh mắt kính phục của Quách Vệ Bình, đưa cậu ta đến trạm rau mua rau.
Cô bắt chước làm theo một lần nữa, cũng thu phục được quản lý Châu của trạm rau.
===
Quay về tiệm ăn, cô bắt đầu làm lẩu Oden.
Hôm nay là ngày đầu tiên, cô chỉ cần làm số lượng nhỏ là được rồi.
1 là đây là đồ ăn mới xuất hiện, 2 là bây giờ mọi người còn chưa chấp nhận lại tiệm ăn.
Cho nên người đến đây chắc cũng không quá đông.
Đồng Tuyết Lục bảo Mạnh Thanh Thanh và Quách Xuân Ngọc vào giúp đỡ rửa rau. Sau đó xiên rau và thịt vào que tre.
Đồ mà cô chuẩn bị có đậu phụ tẩm dầu, các loại nấm, mộc nhĩ và nội tạng lợn như gan và rau.
Sau này đợi mọi người chấp nhận thì cô sẽ cho thêm viên thịt và viên cá.
Sau khi làm xong những thứ này, Đồng Tuyết Lục bắt đầu nấu nước lẩu đỏ mà lẩu Oden cần phải có.
Bước này cô không để những người khác giúp đỡ.
Thật ra lẩu Oden không có kĩ thuật nào đáng nói, bí quyết duy nhất chính là nguyên liệu.
Mặc dù cô cảm thấy nhân phẩm của mấy người đám Quách Vệ Bình cũng không tệ nhưng không thể thiếu sự đề phòng.
Vì để tránh rắc rối, tạm thời cô không định để cho họ biết.
Nguyên liệu nấu nước lẩu đỏ có rất nhiều, có vài thứ không mua được ở hợp tác xã cung tiêu, cô đã nhờ đồng chí Ngụy bên cạnh giúp đỡ từ trước.
Đồng chí Ngụy có bạn lúc trước trong nhà là bác sĩ Đông y, mặc dù bây giờ không khám bệnh nữa nhưng trong nhà vẫn có các loại thảo dược.
Đồng Tuyết Lục thông qua Ngụy Quốc Chí mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn thảo dược của bọn họ, ví dụ như sa nhân và vỏ quê.
Sau khi mọi người ăn cơm trưa xong, Đồng Tuyết Lục bảo mấy người đám Quách Vệ Bình giúp đỡ chuyển bếp lò và nồi xẻng ra ngoài cửa.
Tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, Đồng Tuyết Lục bắt đầu nấu lẩu Oden.
Nồi lớn đặt trên bếp lò, hương thơm trong lúc nấu không ngừng bay ra.
Mùi hương đó vừa nồng đậm vừa thu hút người khác, khiến cho người qua đường không nhịn được nuốt nước miếng.
“Tiệm ăn này đang nấu cái gì thế? Sao lại thơm như vậy?”
“Cô nhìn các que xiên trên bàn đi, sao lại kì lạ như thế, trước đây tôi chưa từng nhìn thấy cách ăn này.”
“Tôi cũng vậy, nhưng có thêm hơn nữa cũng không thể vào, bớt ăn một chút mới có thể bảo toàn tính mạng!”
Những lời như vậy thỉnh thoảng lại lọt vào tai.
Mấy người đám Mạnh Thanh Thanh thấy vậy thì vô cùng sốt ruột, hận không thể đi lên giải thích.
Vẻ mặt của Đồng Tuyết Lục thản nhiên, vẫn không sốt ruột.
Tình huống này là điều bình thường, qua mấy ngày nữa là được.
Một lúc sau, có 5, 6 chiếc xe đạp dừng ở trước cửa tiệm ăn, từ trên xe đạp đi xuống một nhóm các cô gái xinh đẹp trẻ tuổi.
Phương Tĩnh Viện đi lên phía trước: “Tuyết Lục, chúng tôi đến ủng hộ cho cô đây!”
Đồng Tuyết Lục nhìn nhóm người đoàn văn công, nở nụ cười: “Các cô đến đúng lúc lắm, hôm nay tôi làm một món mới, các cô có thể thử xem.”
Phương Tĩnh Viện đã ngửi thấy mùi thơm từ lâu, 2 mắt sáng lấp lánh lại gần: “Món mới mà cô nói là cái này đúng không? Xiên bằng que tre để ăn à?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Cái này gọi là lẩu Oden, cô xem các cô muốn ăn gì? Tôi sẽ nấu cho các cô, có thêm cay hay không thì tùy ý.”
Phương Tỉnh Viện ngửi mùi hương đập thẳng vào mặt, bụng kêu ùng ục: “Tôi muốn ăn, cái này cái này, còn có cái này nữa. Tôi có thể mỗi loại đều lấy một phần không?”
Đồng Tuyết Lục gật đầu: “Đương nhiên có thể, ở đây còn có mì. Nếu sợ ăn không no, còn có thể gọi mì để nấu cùng.”
Phương Tĩnh Viện gọi mỗi loại một phần, còn muốn cả mì: “Tôi muốn cay, cả hành nữa.”
Tiếp theo những người khác cũng đến, cũng muốn một chút như vậy.
3 người Mạnh Thanh Thanh thấy vậy, cười không khép được miệng: Cuối cùng cũng có khách rồi!
Vốn dĩ nhóm người đoàn văn công nể mặt Phương Tĩnh Viện đến cổ vũ, lại nể mặt Đồng Tuyết Lục thử món mới một chút.
Nhưng họ không ngờ cái thứ gọi là lẩu Oden này lại ngon như thế!
Vị cay tê mặn thơm, vị canh đậm đà, cả đường đi xe đạp đến đây, 2 tay đã bị đông cứng lại rồi.
Sau khi ăn lẩu Oden xong, trên đầu đều đổ mồ hôi, cả người ấm áp.
Bình thường ăn thịt phải gọi một đĩa, 1, 2 người ăn không hết, quan trọng là đắt!
Bây giờ tốn ít tiền hơn so với bình thường là có thể ăn được thịt và rau khác nhau.
– — Đúng là quá lời!
Có vài người gọi ít, ăn xong lại gọi thêm một chút.
Có vài người thấy người của đoàn văn công đi vào, hơn nữa còn ăn ngon như thế, rục rịch ở bên ngoài.
Có người do dự rất lâu muốn đi đến mua một phần nhưng đáng tiếc hết rồi.
Vốn dĩ Đồng Tuyết Lục chuẩn bị không nhiều, số lượng của mấy người đam Phương Tĩnh Viện cũng không ít, thoáng cái đã bán hết luôn.
Bán hết, Đồng Tuyết Lục bảo mấy người đám Quách Vệ Bình thu dọn đồ đạc vào trong.
Những người do dự kia lập tức cảm thấy hối hận.
Phương Tĩnh Viện ăn no đến mức bụng căng tròn, lúc đi còn chép miệng: “Ngày mai tôi lại đến, nhớ để lại cho tôi một ít.” Những người khác cũng nhanh chóng đặt trước.
Đến tối, Đồng Tuyết Lục không bán lẩu Oden nữa.
Đồ phải hiếm mới quý, không mua được mới làm cho người ta ngứa ngáy trong lòng.
Ngày đầu tiên mặc dù vẫn không có những khách khác đến nhưng có người đến hỏi giá, cũng coi như là có tiến bộ nhỏ.
Hôm nay, tất cả mọi người trong tiệm ăn đều vui mừng, phấn khởi như đón Tết.
===
Tô gia bị coi là phần tử phản động, tất cả tài sản và bất động sản trong nhà đều bị sung vào công quỹ.
Sau khi Tô Việt Thâm quay về thì càng tăng cường xử lý những chuyện này.
Cuối cùng tranh thủ lúc người nhà quay về Bắc Kinh, mua lại ngôi nhà.
Lúc trước nhà bọn họ ở trong một tổ hợp viện có vườn hoa, diện tích rất lớn.
Sau khi bị sung vào công quỹ bị chính phủ cho thuê, ngôi nhà có chỗ bị phá hủy đến mức không còn hình dạng.
Lúc này anh ấy bận đến mức chân không chạm đất, chính là vì chuyện tu sửa nhà.
Hôm nay cuối cùng người Tô gia cũng chuyển vào ngôi nhà xa cách 4 năm.
Cha Tô và mẹ Tô nhìn khung cảnh quen thuộc, không nhịn được rơi nước mắt.
Đợi sau khi cảm xúc ổn định lại, mẹ Tô hỏi Tô Việt Thâm nói: “Lúc nào thì con đi đón Dĩ Lam và cháu trai của mẹ về đây?”
Tô Việt Thâm nói: “Lát nữa con đi đón Tiểu Cửu qua đây.”
Cha Tô và mẹ Tô lập tức nghe ra chỗ không đúng.
“Vậy Dĩ Lam thì sao? Con không định đi đón con bé quay về à?”
Tô Việt Thâm đẩy cái kính trên mũi, giọng nói thản nhiên: “Một khoảng thời gian nữa con sẽ đi đón cô ấy.”
Cha Tô và mẹ Tô nghe vậy nhìn nhau một cái.
Mẹ Tô nhíu mày nói: “Việt Thâm, chắc con không phải là không muốn tái hôn với Dĩ Lam chứ? Con không thể làm chuyện vô lương tâm như thế!”
Mấy năm nay bọn họ ở trong chuồng trâu, là do Dĩ Lam một mình nuôi con. Nếu bạn họ có việc bất trắc thì Tiểu Cửu chính là đời sau duy nhất của Tô gia.
Có rất nhiều nam nữ sau khi bị phán quyết là phần tử phản động đều chủ động xin ly hôn. Năm đó Dĩ Lam không muốn ly hôn định vào ở trong chuồng trâu với bọn họ.
Là bọn họ khuyên can mãi mới khuôn được cô ấy, mấy năm nay Cố gia cũng thường xuyên nhờ người gửi ảnh cho bọn họ.
Cho nên tính tình của cả Cố gia đều hơi yếu lòng, cũng quá vô dụng trong chuyện của Tiểu Cửu. Nhưng làm người không thể quên gốc, bà ấy tuyệt đối không cho phép con trai làm ra chuyện ăn cháo đá bát!
Cha Tô không nói gì, với sự hiểu biết của ông ấy đối với con trai. Ông ấy biết con trai làm bất cứ chuyện gì đều là đi 1 bước nhìn 3 bước.
Anh ấy làm như vậy nhất định là có lý do của mình.
Tô Việt Thâm nói: “Mẹ yên tâm đi, con biết làm như nào.”
Tái hôn thì nhất định sẽ tái hôn, nhưng trước khi tái hôn, anh ấy phải xoay chuyển thái độ của cả Cố gia.
Nếu không sau này nhất định sẽ có càng nhiều rắc rối hơn.
===
Căn cứ.
3 con gà mờ trong tình yêu ở căn cứ tụ tập lại với nhau.
Sau khi Chu Diêm từ nội thành quay về thì lập tức thay đổi thành dáng vẻ sa sút tinh thần oán giận của lúc trước.
Cả người giống như cây khô gặp mùa xuân, từ đầu đến cuối tỏa ra 2 chữ: Cợt nhả.
Chu Diễm xoa đầu, đắc ý khoe khoang nói: “Tiểu Vân đã tha thứ cho tôi rồi, tối qua cô ấy còn đặc biệt để lại phao câu gà cho tôi ăn!”
Ôn Như Quy: “…”
Hoàng Khải Dân: “…”
Chu Diễm: “Các anh có biểu cảm gì thế kia? Tôi nói cho 2 anh biết, phao câu gà rất ngon, lần sau 2 anh thử thì sẽ biết tôi không lừa 2 anh!”
Hoàng Khải Dân lắc đầu: “Thôi bỏ đi, nhưng hôm qua người yêu tôi gọi điện cho tôi rồi, cô ấy nói hôm nay sẽ gửi một ít đồ ăn đến đây cho tôi.”
Lúc nói câu này, vẻ mặt của Hoàng Khải Dân giống hệt Chu Diễm, chính là sự khoe khoang sáng loáng.
Ôn Như Quy đặt đũa xuống, tai hơi ửng đỏ: “Người yêu tôi tự mình đến căn cứ đưa đồ ăn cho tôi, còn làm mì trường thọ cho tôi nữa.”
Chu Diễm: “…”
Hoàng Khải Dân: “…”
– — Bọn họ thua rồi.
Người yêu của bọn họ từ trước đến nay chưa từng đến căn cứ thăm họ!
Mấy ngày nay, Ôn Như Quy đúng là vô cùng nổi bật.
Bây giờ trong căn cứ ai không biết anh có một cô người yêu vừa xinh đẹp vừa biết nấu ăn lại còn chu đáo dịu dàng cơ chứ?
Chu Diễm và Hoàng Khải Dân đều đang nghĩ làm thế nào để làm hòa ván này thì lại bị người đến sau là Ôn Như Quy vượt qua khiến cho họ rất mất mặt.
Ôn Như Quy: “Lúc trước tôi từng đọc một cuốn sách, trong sách nói nếu 2 người yêu nhau thu hút lẫn nhau là có thể ngửi thấy mùi hương trên người đối phương, các anh có không?”
Hoàng Khải Dân nhướng mày: “Còn có cách nói này à? Khó trách tôi luôn cảm thấy trên người của người yêu tôi rất thơm. Lúc trước tôi hỏi cô ấy có phải là đã bôi cái gì không, cô ấy luôn nói không có. Tôi còn tưởng rằng cô ấy lừa tôi.”
“Cô ấy nói trên người tôi có mùi hương của cỏ tươi.”
Lúc nói câu này, vẻ mặt của Hoàng Khải Dân vô cùng đắc ý. Sau đó lại hỏi Chu Diễm: “Chu tiêu chảy, người yêu của anh nói anh là mùi gì?”
Vẻ mặt của Chu Diễm có hơi khó coi.
Người yêu của anh ta đã nói mấy lần trên người anh ta ngửi thấy mùi mồ hôi và mùi chân thối.
– — Mùi thối, chắc cũng coi như một loại sức hút đúng không?
[HẾT CHƯƠNG 68]