Ánh mắt Lữ Tu xoẹt qua tia oán độc, La Chính, sẽ có một ngày ta khiến ngươi trả giá đại giới!
Tiêu Chấn Diệp đứng bên cạnh hiển nhiên chẳng bỏ sót tia oán độc ấy, đáy mắt hắn chợt lóe châm chọc rồi biến mất, nhanh đến độ khiến người ta không kịp nắm bắt.
“Đừng ngăn cản bản hoàng tử! Bản hoàng tử đi báo thù cho ngươi!” Tiêu Chấn Diệp hất phăng tay Lữ Tu, rút kiếm xông ra cửa.
Bên kia, Lữ Tu bỗng kêu la thảm thiết, Tiêu Chấn Diệp vội quay đầu lại, liền thấy Lữ Tu ôm tay cuồn mình thành một đoàn.
“Ta… thực xin lỗi, ta không cố ý……” Biểu tình Tiêu Chấn Diệp xuất hiện chút bối rối.
Thật ra hắn cố ý đấy.
“Ngũ hoàng tử……” Sắc mặt Lữ Tu tái nhợt vì đau đớn, cái trán dầm dề mồ hôi, “Tiểu nhân chỉ là một hạ nhân…… Ngũ hoàng tử không thể vì tiểu nhân…. mà làm mất hòa khí hai nước…….”
Tiêu Chấn Diêp: “Ngươi không phải hạ nhân, ngươi ở bên cạnh ta từ nhỏ, bản hoàng tử ngươi xem ngươi như huynh đệ!”
Lữ Tu: “Từ trước tới nay, Ngũ hoàng tử luôn đối với tiểu nhân…. thân như huynh đệ, tiểu nhân…… cảm kích vô cùng……”
Trong lòng Tiêu Chấn Diệp thầm mắng: Ngươi biết ta đối với ngươi thân như huynh đệ, mà lại lấy oán trả ơn đâm một đao sau lưng ta!
“Nhưng nếu Ngũ hoàng tử vì tiểu nhân mà làm mất hòa khí hai nước, tiểu nhân dù có chết vạn lần cũng không đền hết tội…… Cho nên, thỉnh Ngũ hoàng tử lấy đại cục làm trọng…..”
“Thương thế của ngươi….”Tiêu Chấn Diệp vừa lo lắng vừa đau lòng xem xét vết thương của Lữ Tu, “Chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy?”
“Thôi…” Tiêu Chấn Diệp ra vẻ thỏa hiệp, “Nghe lời ngươi, lần này bỏ qua cho La Chính vậy……”
“Lữ Tu ngươi yên tâm.” Tiêu Chấn Diệp vỗ vỗ bả vai Lữ Tu, “Bản hoàng tử nhất định sẽ mời đại phu tốt nhất, cam đoan chữa khỏi thương thế cho ngươi.”
Ta sẽ mời đại phu ‘tốt nhất’ để ngươi vĩnh viễn không thể sống yên, để ngươi tuổi già chịu nổi đau tàn tật, để ngươi lĩnh hội một phần thống khổ kiếp trước ta phải chịu!
Lữ Tu cảm động đáp: “Cảm tạ Ngũ hoàng tử.”
Khóe môi Tiêu Chấn Diệp câu lên độ cung mang ý vị thâm trường: “Đây là điều bản hoàng tử nên làm.”
…………
Ban đêm.
Khi đang luyện kiếm trong rừng trúc Tiêu Chấn Diệp thình lình nghe thấy tiếng nước róc rách, hắn tiến tới xem xét thì chứng kiến cảnh tượng khiến hắn nghẹt thở.
Dưới ánh trăng trẻo, giữa hồ nước lượn lờ hơi sương lộ ra thân ảnh xích lõa tuyệt mỹ của thiếu niên.
Y khép hờ hai mắt, lẳng lặng tựa vào vách đá, tóc đen như thác xõa tung bên hồ, trăng sáng sọi chiếu làn da trắng tuyết của y tưởng như phủ thêm một lớp khinh sa mĩ miều.
Đặc biệt là hai điểm trước ngực ấy, phấn nộn lại hồng hào, còn vương ít bọt nước trong suốt, dưới ánh trăng tỏ càng thêm sáng bóng mê người.
Yết hầu Tiêu Chấn Diệp lăn lộn, ánh mắt hắn dán chặt vào thân thể thiếu niên, bước chân bất giác nhích về phía trước.
Hắn vừa nhấc chân thì không may giẫm phải cành trúc, tiếng ‘rắc’ vang lên giữa mảnh rừng yên tĩnh trở nên phá lệ rõ ràng.
“Người nào?” Thiếu niên vốn đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên mở choàng mắt, đồng thời một khối đá mang theo nội lức chuẩn xác bắn về phía hắn.
Tiêu Chấn Diệp tránh né theo bản năng, do đó khối đá kia sượt qua hắn đánh trúng cây trúc sau lưng và cũng làm lộ vị trí của hắn.
Trước mắt bỗng sáng choang, ngay sau đấy, một thanh lợi kiếm lóe ngân quang gác lên cổ hắn.
“Đã trễ thế này sao ngươi còn ở đây?”
Ánh mắt thiếu niên vô cùng sắc bén, nhưng vì vừa tắm xong nên ẩn ẩn ý vị câu nhân, y sam lỏng lẻo dán sát da thịt, giọt nước rơi xuống từ mái tóc đẫm ướt rồi chảy xuyên qua lớp áo mong manh, phát họa từng đường cong mê người trên thân thể, hiển hiện sự mị hoặc cực điểm.
Tiêu Chấn Diệp không khỏi ngắm đến ngây ngốc, hắn vô thức nuốt ngụm nước bọt, song nơi cổ lại truyền tới cảm giác lạnh băng, lưỡi kiếm xé rách da thịt, tức khắc có máu tươi chậm rãi tràn ra.
“Nói!” Kiếm trong tay thiếu niên càng đưa ra phía trước, con ngươi xinh đẹp ẩn hiện sát ý bén tựa đao.
Ánh mắt khinh bạc không kiêng dè của Tiêu Chấn Diệp đã chọc giận thiếu niên.
“Ta…”
“Ai ở nơi đó?”
Tiêu Chấn Diệp đang muốn mở miệng thì thiếu niên đột nhiên liếc sang một hướng giữa không trung, cùng lúc một cành trúc lăng khi bay qua nơi đó.
“A…” Cành trúc vừa vặn đâm trúng ngực, người nọ hô lên đau đớn rồi ngã khỏi đám trúc rậm rạp, té xuống đất.
Người nọ một thân hắc y, dùng vải đen bịt kín mít toàn thân, chỉ lộ ra đôi mắt.
Trong lòng Tiêu Chấn Diệp chấn động, người nọ núp ở đây bao lâu rồi? Hắn vậy mà không hề phát hiện!
Vậy hắn ta cũng nhìn thấy thân thể Tử Khâm sao?
Mắt Tiêu Chấn Diệp chợt lóe hàn quang, ánh mắt nhìn người nọ ẩn giấu sát ý.
“Các hạ là người phương nào?” Kiếm nơi cổ Tiêu Chấn Diệp dời đi, thiếu niên đề kiếm tiến sang phía người nọ, khi mũi kiếm chuẩn bị xốc miếng vải che mặt hắn ta lên bất chợt móc ra một nắm bột phấn từ vạt áo, hất vào người thiếu niên.
“Cẩn thận!” Đồng tử Tiêu Chấn Diệp co rút, hắn xông lên theo bản năng, nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, hắn đã chắn trước mặt thiếu niên.
Vậy nên hắn hít trọn đám bột phấn kia.
“Khụ… khụ…” Tiêu Chấn Diệp mềm nhũn ngã khụy trên đất.
“Tiêu Chấn Diệp!” Thiếu niên vội tới dìu hắn.
Nhân cơ hội này, hắc y nhân liền chạy mất tung.
“Ngươi sao rồi?” Thiếu niên đỡ Tiêu Chấn Diệp dậy, trong mắt thoáng hiện chút lo lắng.
“Ta không…. A!” Đầu óc một mảnh hỗn độn, Tiêu Chấn Diệp lần nữa té xuống.
Kèm với cảm giác hỗn độn ấy, cơ thể còn nảy sinh cơn khô nóng khó nhịn, giống như có hàng vạn con kiến bò qua, mà chỗ kia cũng bắt đầu phát sinh biến hóa.
Muốn……
Không tốt! Là mị dược!
“Tiêu Chấn Diệp, ngươi rốt cuộc bị làm sao….” Thần trí đang dần tan rã, vẻ mặt lo lắng của thiếu niên thấp thoáng trước mắt hắn, giọng nói của y khi gần khi xa văng vẳng bên tai.
Tiêu Chấn Diệp ra sức lắc đầu, như muốn vứt cảm giác hỗn độn này khỏi đầu mình, bất quá thần trí lại ngày càng mơ hồ.
Phản ứng thân thể cũng càng lúc càng rõ ràng.
Song trước mặt là người hắn yêu nhất, hắn không cách nào kiềm chế loại phản ứng này…….
“Tiêu Chấn Diệp ngươi……”
Thiếu niên chưa nói hết câu thì bỗng có tiếng gầm nhẹ tựa như âm thanh của dã thú lọt vào tai, tiếp đấy người kia thình lình nhào tới.
Trời đất xoay cuồng, thiếu niên chẳng kịp tránh đi, cả người bị người kia đè chặt dưới thân, và y cảm nhận được đầu lưỡi nóng bỏng của người kia đang liếm trên cổ mình.
Thiếu niên giật mình, lúc ngẩng đầu lên thì lập tức trông thấy người kia hai mắt đỏ tươi, bên trong chứa đầy sắc dục, tựa như con hùng sư đánh mất lý trí.
Nam nhân này, đã thú hóa…….