Trong giới Hồn Sư vẫn lưu truyền một câu nói thế này: “Muốn trở thành một Hồn Sư mạnh mẽ, nhất định phải cố gắng tu luyện hồn lực và tìm Hồn Hoàn tốt nhất trong khả năng chịu đựng của cơ thể. Nhưng, muốn trở thành một Hồn Sư vĩ đại, một cường giả chân chính ở Đấu La Đại Lục thì nhất định phải có một khối Hồn Cốt của riêng mình, số lượng Hồn Cốt càng nhiều thì bản thân người ấy càng cường đại.”
Hồn Cốt, theo một ý khác cũng có thể xem là một dạng đan dược gia tăng tu vi, vì mỗi lần dung hợp Hồn Cốt, hồn sư đều sẽ tăng lên một lượng hồn lực đáng kể.
Thế mà lúc này Chu Y lại muốn đem Hồn Cốt ra làm vật đánh cược, liều mạng như thế Mộc Cận làm sao không giật mình kinh hãi được chứ. Quan trọng nhất, nàng hoàn toàn không thể hiểu nổi tại sao Chu Y lại tự tin đến thế.
Khóe miệng Chu Y nhếch lên một cái lộ vẻ khinh thường.
– Nếu không dám thì tránh xa ta một chút, cái mùi nước hoa của ngươi khiến ta buồn nôn quá.
Ánh mắt Mộc Cận lóe ra sát khí, nói
– Được, ta đánh cược với ngươi. Không cần phải khua môi múa mép dọa dẫm ta. Nếu ta thua thì ta sẽ đưa cho ngươi một khối Hồn Cốt, còn ngươi thua, thì bảo Phàm Vũ làm cho ta một cái Cận thể Hồn Đạo Khí.
Chu Y lạnh lùng nói:
– Người đánh cuộc với ngươi là ta, không phải hắn. Ta thua cũng sẽ đưa cho ngươi một khối Hồn Cốt.
Mộc Cận hừ một tiếng.
– Ta không cần Hồn Cốt của ngươi, ta chỉ cần Cận thể Hồn Đạo Khí của Phàm Vũ làm thôi.
– Được, ta thay bà ấy đồng ý.
Một giọng nói trầm trầm vang lên, một bóng người cao to lực lưỡng không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Chu Y. Người này còn không phải là vị Phàm lão sư ngày trước Chu Y đã dẫn Hoắc Vũ Hạo sang Hồn Đạo hệ gặp sao?
Thấy Phàm Vũ xuất hiện, Mộc Công nhất thời biến sắc, bộ dạng kiêu ngạo ban nãy hoàn toàn biến mất, vẻ mặt cũng tái nhợt, lùi về sau vài bước, vành mắt ửng đỏ nhìn Phàm Vũ, nói:
– Ngươi hợp sức với bà ấy ức hiếp ta.
Sắc mặt Phàm Vũ vẫn bình tĩnh, đôi mày chỉ khẽ nhăn lại một chút.
– Là ngươi cố tình gây sự trước, nếu muốn cá cược thì tiếp, không thì thôi, đừng có kiếm chuyện với Chu Y nữa. Mà ta với ngươi chỉ là đồng sự, thế thôi.
– Cược, tại sao lại không dám cược. Ta thua bà ấy không có nghĩa học viên của ta cũng thua học viên của bà ấy.
Mộc Cận nói xong liền xoay người tập chung sự chú ý xuống sân thi đấu, hai tay nàng nắm chặt lan can, hai mắt đỏ ửng chực trào nước mắt.
Ba người Hoắc Vũ Hạo bên dưới hoàn toàn không biết những chuyện đang phát sinh trên này, bọn hắn còn mãi bận quan sát đối thủ của bọn họ.
Ba cô bé kia đều mặc đồng phục Tân Sinh. Đứng trước nhất là một cô bé với mái tóc ngắn màu vàng khá cao, chỉ thấp hơn Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông một chút, nhìn qua có vẻ nhanh nhẹn, đôi mắt màu lam to tròn, hai hàng lông mi thật dài, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đáng yêu.
Sau lưng cô bé, bên trái là một nữ sinh có mái tóc ngắn đỏ rực, đôi mắt cũng màu đỏ mang chút khí tức khủng bố, nhưng các đường nét trên mặt đều cực kỳ hoàn mỹ, da trắng như tuyết, ánh mắt lạnh lùng đủ để so với Chu lão thái thái. Còn bên phải là một cô bé với vẻ đẹp tươi sáng nhu mì, mái tóc dài màu xanh lục xõa bồng bềnh sau lưng, đôi mắc cũng giống với màu tóc, nhưng lúc này lại khiến người nhìn vào có cảm giác nữ sinh này là một cô bé yếu đuối cần sự che chở.
Lão sư giám thị hô to.
– Hai bên vào sân xưng tên.
Hai đội, sáu người, đồng thời bước vào sân. Ba người Hoắc Vũ Hạo vẫn giữ nguyên thế trận cũ, Vương Đông ở trước, kế đên là Tiêu Tiêu và sau cùng là Hoắc Vũ Hạo.
Bên phía ba cô bé kia thì cố chút thay đổi, cô nàng tóc vàng đứng đầu tiên và hai cô bé đứng phía sau đổi chổ cho nhau.
Cô bé với mái tóc ngắn màu đỏ ngạo nghễ nói:
– Lớp Chín ban Tân Sinh, Vu Phong, cấp hai lăm, Cường Công hệ Chiến Hồn Đại Sư.
Cô bé tóc dài màu lục nghe thấy thế khẽ liếc mắt quở trách, bất quá cô bé cũng không thay đổi thái độ, có điều với giọng nói dịu dàng nên không có vẻ phản cả.
– Lớp Chín ban Tân Sinh, Nam Môn Duẫn Nhi, cấp hai mươi bốn, Mẫn Công hệ Chiến Hồn Đại Sư.
Cô bé tóc màu xanh lục vừa nói xong thì từ sau truyền ra một giọng nói bình thản.
– Lớp Chín ban Tân Sinh, Ninh Thiên, cấp ba mươi mốt, Phụ Trợ hệ Khí Hồn Tôn.
Cô bé vừa dứt lời, ba người Hoắc Vũ Hạo đồng thời chấn động, cấp ba mươi mốt, Hồn Tôn?
Bọn họ nào ngờ vừa mới đến vòng đấu loại ba mươi hai đội đã gặp phải một trong ba người đạt bậc Hồn Tôn, lại còn là Phụ Trợ hệ Khí Hồn Tôn nữa chứ…
Bởi vì, Khí Hồn Sư tu luyện cũng chậm hơn Chiến Hồn Sư rất nhiều, vậy mà đối phương chỉ sấp xỉ mười hai tuổi đã đạt cấp ba mươi mốt, thiên phú của cô bé này không thể đơn giản dùng hai chữ “thiên tài” để hình dung nữa.
Tuy khiếp sợ nhưng ba người Hoắc Vũ Hạo cũng không quên xưng tên, đối phương bắt đầu từ Chiến Hồn Sư thì bọn họ cũng vậy.
– Lớp Một ban Tân Sinh, Vương Đông, cấp hai mươi bốn, Cường Công hệ Chiến Hồn Đại Sư.
– Lớp Một ban Tân Sinh, Tiêu Tiêu, cấp hai mươi hai, Khống Chế hệ Chiến Hồn Đại Sư.
Hoắc Vũ Hạo là người giới thiệu cuối cùng.
– Lớp Một ban Tân Sinh, Hoắc Vũ Hạo, cấp mười bảy, Khống Chế hệ Chiến Hồn Sư.
Nghe hắn bảo mới cấp mười bảy, Vu Phong liền bĩu môi khinh thường.
Vương Đông thấy thái độ của Vu Phong liền nhíu mày, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm cô bé, không biết tại sao thấy Vu Phong lộ vẻ khinh miệt Hoắc Vũ Hạo hắn liền cảm thấy lửa giận bừng bừng.
Vu Phong cũng cảm thấy ánh mắt của hắn, bốn mắt nhìn nhau, Vu Phong hừ lạnh một tiếng. Trận đấu chưa bắt đầu mà không khí đã đầy mùi thuốc súng rồi.
Hoắc Vũ Hạo vỗ vai Vương Đông một cái, Vương Đông liền quay đầu lại nhìn hắn, hai người liếc mắt nhìn nhau, không cần mở miệng nói gì đã hiểu rõ ý của đối phương.
Đúng lúc này, vị lão sư giám sát bên ngoài lại hét lớn một tiếng.
– Trận đấu – Bắt đầu.
Vương Đông nhún chân một cái phóng thẳng ra bên ngoài, hai cánh cũng đồng thời giang rộng.
Bất kể Vu Phong, Nam Môn Duẫn Nhi hay Ninh Thiên tự tin đến mức nào, khi thấy đôi cánh rực rỡ của vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp cũng không kìm được mà ngẩn ngơ, trong lòng thầm khen một câu thật đẹp quá.
Tích tắc sau, Vu Phong đã tỉnh táo lại, cô bé quát lớn một tiếng, thân thể mềm mại phóng thẳng về trước, nhiệt độ không khí xung quanh nàng cũng theo đó mà tăng lên, thậm chí mơ hồ còn nghe thấy tiếng rồng ngâm vang nữa. Đột nhiên, cơ thể mềm mại của Vu Phong phát sinh biến hóa, chỉ vài giây sau, từ một cô bé mười một mười hai tuổi đã hóa thành một cô gái xinh đẹp mười sáu mười bảy tuổi. Cơ thể phát sinh biến hóa nên quần áo bên ngoài liền rách nát, lộ ra thêm một bộ y phục bên trong.
Cô bé hiển nhiên đã chuẩn bị đầy đủ, bên trong mặc sẵn một bộ quần áo liền người co dãn, chỉ để lộ ra đôi chân thon dài, và bộ ngực sữa căng đầy.
Màu da của Vu Phong lúc này cũng muốn chuyển sang màu đỏ sáng bóng, bên trái khuôn mặt phủ đầy vảy rồng, kéo dài xuống vùng cổ rồi qua bả vai xuống tận bàn tay trái.
Vũ hồn của Vu Phong tương đối giống vũ hồn phụ thể Lam Điện Phách Vương Long của Bối Bối, chính là một loại vũ hồn rồng, nhưng nó tương đối mềm mỏng hơn một chút, có điều, cũng chỉ là tương đối mà thôi. Vũ Hồn của cô bé là Hồng Long, thuộc tính hỏa, sau đó, hai Hồn Hoàng màu vàng rực rỡ cũng từ dưới chân cô bé bay lên.
Đối mặt với khí thế mạnh mẽ này, Vương Đông cũng không lập tức sử dụng hồn kỹ mà lượn vòng tung một cước nhanh như chớp vào cánh tay trái của Vu Phong.
– Ầm.
Cả hai va vào nhau tạo thành một tiếng động thật lớn, Vương Đông cũng bị lực chấn tác động mà bay đi năm thước, còn Vu Phong thì nhẹ nhàng tiếp đất. Lần va chạm đầu tiên này hiển nhiên Vương Đông đã chịu thiệt thòi. Tuy cả hai đều là Cường Công hệ Chiến Hồn Sư nhưng sở trường lại không giống nhau. Nếu so đấu về mặt cơ thể, Quan Minh Nữ Thần Điệp và Hồng Long, hắn làm sao chiếm được ưu thế được cơ chứ?
Cũng đúng lúc này, Nam Môn Duẫn Nhi bên đội Ninh Thiên bắt đầu phát động công kích, cô bé nhẹ nhàng di chuyển với tốc độ kinh người, thoáng cái đi được mấy chục thước, tiếp cận Tiêu Tiêu.
Khi đến gần rồi mới thấy rõ không biết từ bao giờ trên lưng Nam Môn Duẫn Nhi đã xuất hiện một đôi cánh màu xanh biếc, đôi cánh không lớn và rực rỡ như của vũ hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông nhưng nó có tác dụng gia tăng tốc độ của cô bé lên một mức cao nhất, đôi tay của Nam Môn Duẫn Nhi cũng hóa thành một màu xanh biếc như được làm từ ngọc bích, đánh thẳng về phía Tiêu Tiêu.
Cùng lúc đó, Ninh Thiên đứng ở phía xa giơ cánh tay phải lên, quát:
– Thất Bảo xoay chuyển hóa Lưu Ly.
Đột nhiên, cả người cô bé xoay tròn một vòng, ánh sáng cầu vòng bảy màu cũng theo đó mà bay ra từ cơ thể cô bé, luồng ánh sáng đó từ từ ngưng tụ hóa thành một cái tháp bảy màu trên tay Ninh Thiên.
Bảo tháp này phát ra ánh sáng lập lòe rực rỡ, tuy nó không được khảm bất cứ một viên bảo thạch nào, nhưng chỉ vừa xuất hiện liền lập tức thu hút tất cả sự chú ý của những người đang đứng quan sát trên đài cao.
Ba Hồn Hoàn, hai vàng một tím từ từ bay lên từ bàn tay phải của Ninh Thiên rồi dần dần chuyển động xung quanh cơ thể cô bé.
Trên đài quan sát, Mộc Côn quay lại liền nhìn thấy vẻ mặt đang cực kỳ khiếp sợ của Chu Y và Phàm Vũ. Chu Y thất thanh kêu lên:
– Cửu Bảo Lưu Ly tông, Thất Bảo Lưu Ly Tháp!
M2: trong Đấu La Đại Lục I đã dịch nhầm họ Ninh của gia tộc Ninh Vinh Vinh thành Trữ Vinh Vinh, hai chữ Ninh và Trữ trong tiếng Trung đồng âm nên tạo thành sự nhầm lẫn này. Đến bộ Tuyệt Thế Đường Môn lại xuất hiện một lần nữa nên mình quyết định để lại họ Ninh cho chính xác, mọi người đọc làm quen dần nhé.
Home » Story » đấu la đại lục ii (tuyệt thế đường môn) » Chương 68: Đánh cuộc (3+4)