Thi đấu?
Chúc Vi Tinh sửng sốt: “Thương thế của anh ta…”
A Bồn cười: “Tưởng gì, huấn luyện viên mời cậu ta dẫn đội, thi đấu thì không được, chứ kinh nghiệm vẫn còn, đội viên lại nghe lời cậu ta, mang theo trấn đội cũng không tệ. Có điều lúc trước lão Khương cũng không muốn đi lắm, cậu hiểu mà, bản thân không thi được, chỉ đứng nhìn người khác, cảm giác tồi tệ biết bao nhiêu…”
Chúc Vi Tinh đau lòng nghĩ, thực sự rất tệ.
“Nhưng lần này không biết trúng gió cái gì, thế mà lại đồng ý. Cũng tốt, coi như đứa trẻ đã trưởng thành rồi đi. Ai, Xích Nhi của chúng ta rốt cục cũng sắp phải trưởng thành rồi, ba ba vui mừng hết sức…” A Bồn lại hát tuồng đưa tay gạt lệ.
Lời còn chưa dứt, một trận ồn ào truyền đến, nhịp điệu quen thuộc khiến Chúc Vi Tinh nổi hết gân xanh.
“Chào buổi sáng ~ chủ nhân~ thân mến ~ của tôi, phục vụ ngài ~ là vinh hạnh~ lớn lao của tôi ~ hãy nói cho tôi ~ bất kì yêu cầu nào của ngài ~ tôi sẽ khiến ngài hài lòng…”
Chúc Vi Tinh: “…”
Yêu thích chiếc đồng hồ báo thức này đến mức nào mới phải mang theo nó khi đổi cả chỗ ngủ thế này chứ? Đây chính đứa trẻ sắp sửa trưởng thành hay sao? Đúng là đáng học hỏi mà.
Giây sau, một bàn tay thò ra khỏi đệm, mò mẫm tìm con hồ ly tinh nịnh nọt đang ngã một bên, mạnh bạo tát cho nó một cái!
Xong ngủ tiếp.
Thế giới yên tĩnh trở lại.
Nhưng chỉ lát sau, lại có tiếng nhạc vang lên, không phải tiếng chuông báo thức, mà là một đoạn độc tấu violin du dương tươi sáng.
Lúc trông thấy cái tên mới vừa rồi còn mơ màng đã bị ép tỉnh lại, hắn tức giận đập tấm đệm trên đầu, tìm khắp giường lấy chiếc điện thoại ra, Chúc Vi Tinh có chút bất ngờ, giai điệu này là nhạc chuông điện thoại của Khương Dực sao? Hắn ta đổi từ khi nào? So với một điệu nhạc nên thơ như thế, thì con hồ ly tinh nịnh nọt kia còn hợp với phong cách của hắn hơn.
Điện thoại tắt chưa được 3 giây đã gọi lại.
Nhấn tắt.
Lại gọi.
Lại nhấn.
Tiếp tục gọi.
A Bồn thấy Khương Dực sắp sửa đập luôn máy, vội khuyên lơn: “Chú mày nghe đi chứ, mẹ cậu gọi cho cậu không được chắc chắn sẽ truy sát đến điện thoại trong tiệm, đừng hòng trốn được.”
Quả nhiên, lời anh ta như sấm, vừa dứt thì điện thoại bàn trong tiệm bắt đầu reo inh ỏi.
Khương Dực dụi mày, đập đệm ngồi bên đây, đá hộp giấy bên kia, như một đứa trẻ giận dỗi muốn nháo, đấm đá hết mọi thứ có thể vươn đến xung quanh một lượt, rồi mới hậm hực đi nghe điện thoại.
Tên đầy tớ này phần lớn thời gian là bó tay chịu trận trước bà chủ nhà mà.
“Mẹ nó…”
Mới vừa bấm, tên đầy tớ còn chưa kịp gân cổ mắng, tốc độ của bà chủ nhà nhanh hơn nhiều, một loạt lời chào hỏi tổ tiên bắn ra như pháo.
Chức năng riêng tư chống nghe lén của điện thoại tốt như vậy, vẫn không ngăn được chất giọng oang oang của Miêu Hương Tuyết, Khương Dực hầu như không cần mở loa ngoài, không gian yên tĩnh bên ngoài cũng thành công khuếch đại lời cô.
Trước tiên cô tức giận mắng Khương Dực vì dám cúp điện thoại của cô, sau đó liền truy hỏi vì sao hắn không đồng ý yêu cầu của mình.
“Có người gọi điện thoại cho mẹ, nói tại khu đất ruộng dưới đường núi nơi hai cha con gặp nạn đã đào được một mảnh sắt vụn màu xanh, nghi là linh kiện của cái xe chết tiệt đã gây tai nạn, có thể còn dính cả máu của cha mày! Mẹ thấy nếu đến đó lấy được món đồ kia thì nhất định có thể lật ngược tình thế cho vong linh của cha mày!”
Miêu Hương Tuyết gào thét trong điện thoại.
“Nhưng cơ quan giám định không chịu cung cấp mẫu máu của Lão Khương để so sánh! Mẹ kiếp, đã vậy thì muốn mẹ mày tìm chứng cứ ở đâu ra chứ? Đào mộ của Khương Hoan cũng vô dụng! Có điều cũng còn may, mẹ mày tìm được cơ quan giám định tư nhân khác, nói là không có máu của cha mày thì lấy máu của mày cũng có thể! Nên mày mau mau đến thành phố A cho mẹ!!!”
Khương Dực lim dim ngủ tự giờ, bắt đầu mơ màng mở mắt ra, cắt ngang âm thanh tra tấn của Miêu Hương Tuyết, mở giọng lười biếng: “Lại có chứng cứ mới? Mẹ nó bà bị lừa bao nhiêu lần rồi, còn muốn nuôi sống bọn lừa đảo đó à? Nếu là thật, cơ quan giám định có thể bỏ qua à được sao?”
“Mẹ mày không bị lừa!!! Lần này là thật! Người ta là dân có tiền, thấy mẹ đáng thương, nói đợi có kết quả giám định rồi mới thu tiền cũng không muộn! Còn trả tiền ăn ở, thậm chí là vé máy bay cho mày đến đây… Chỉ chờ máu của mày thôi! Này này… Tên nhóc mày có nghe mẹ nói không hả?”
Khương Dực trợn trắng mắt, hiển nhiên không buồn đáp lời người mẹ thiểu năng này.
“Không đi, hai ngày nay không rảnh, ra ngoài rồi.”
“Cái gì??! Mày đi đâu?” Miêu Hương Tuyết rít gào.
Khương Dực giương mắt, có vẻ như giờ mới nhìn thấy Chúc Vi Tinh xuất hiện trong tiệm, lại nhìn quanh một vòng, sau đó dịch dịch cái mông thay đổi tư thế ngồi.
“Tôi đi chết.” Khương Dực nói, mặc kệ Miêu Hương Tuyết gầm gừ, cúp điện thoại luôn.
Chúc Vi Tinh đối diện ánh mắt hắn, hỏi: “Anh không sao chứ?”
Khương Dực bày vẻ mặt châm biếm: “Sao cậu không soi gương trước đi?”
Chúc Vi Tinh biết sắc mặt mình cũng không tốt gì cho cam, thực sự cũng kì lạ, hôm qua lúc đối mặt với Khổng Cường xong tinh thần vẫn còn tốt lắm, thế mà sau đó lại đột nhiên mệt mỏi như vậy không biết? Dường như bắt đầu từ sau khi chạm vào bể hải đăng kia, đầu óc liền…
Chúc Vi Tinh vội vàng gạt bỏ suy nghĩ lung tung. Nhìn tên du côn mình đồng da sắt trước mặt, lúc này đã thành ra bộ dạng thương tổn nặng nề, như vậy có thể thấy được chuyến đi đến trấn nhỏ Hồng Quang lần này thực sự không hề dễ xơi như bề ngoài.
Chúc Vi Tinh không đôi co với ông trời con này, lại hỏi: “Đã ăn sáng chưa?”
Trong giọng điệu mang theo sự quan tâm bộc trực quen thuộc, chẳng màng đến ánh mắt của người xung quanh. Chúc Vi Tinh không phải Chúc Tịnh Tịnh, vòng xã giao của cậu trống rỗng đơn thuần, ngoại trừ người nhà thì, Khương Dực nhiều lần cứu cậu khỏi nguy hiểm bất tri bất giác đã trở thành một trong những người thân cận nhất bên cạnh cậu, so với một vài bạn học bình thường thì vị trí của hắn cao hơn nhiều, đương nhiên sẽ được cậu đối xử cẩn thận.
Khương Dực miễn cưỡng hừ hừ, nếu là lúc thường, nhất định đã sai cậu chuẩn bị cả bàn yến tiệc mới chịu, nhưng trông thấy dáng dấp như cọng bún thiu của Chúc Vi Tinh hiện tại, hắn chỉ buồn bực phất tay nói chướng bụng, bảo cậu cút đi.
A Bồn đảo mắt nhìn hai người mấy lần, trầm ngâm, nhưng không nói gì.
Chúc Vi Tinh cũng lo mình quấy rầy Khương Dực nghỉ ngơi, cậu không nói lời dư thừa nữa, chỉ đặt hộp bánh xuống, gật đầu cảm ơn A Bồn, sau đó quay người rời đi.
Chờ người chậm rì rì ra khỏi cửa tiệm, đi khuất thật xa, A Bồn mới đến xem Khương Dực đã phịch xuống giường nằm ngay đơ như xác chết.
“Chú mày ổn không? Một lát tôi chở đi qua đó?”
Khương Dực như chìm vào giấc ngủ rất nhanh, phải gần hai phút sau mới phản ứng chậm chạp mà mắng một câu: “Ông đây chưa chết.”
A Bồn miệng tiện: “Biết rồi, đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.”
Thế là anh nhận được lời thăm hỏi cả gia phả từ Khương Dực.
Hâm nóng tình nghĩa huynh đệ xong, A Bồn thu lại vẻ trêu chọc, nghiêm túc nói: “Bác sĩ Từ châm cứu rất đáng tin cậy, cậu đến đó trị liệu hai ba ngày, trở về sẽ ổn thôi.”
Khương Dực mở đôi mắt ngái ngủ ra, đôi ngươi đen thăm thẳm như vực sâu.
Hắn nói: “Đừng có ồn ào.”
Trong lòng A Bồn biết hắn đang cố giấu ai đó, chỉ đá nhẹ hắn một cái: “Còn nói tôi ồn ào, không phải trai xinh gái đẹp cây si chú mày còn bu kín ngoài phòng bệnh đó hay sao. Lúc đó cũng là tôi với Hiểu Lương giải quyết.”
Khương Dực “Hừm” một tiếng, ngồi dậy, khoác áo lên, vò tóc, động tác vẫn lẹ làng như trước, chỉ là lúc cúi người mang giày, thắt dây ba bốn lần mà mãi không xong.
Vẫn là A Bồn nhanh nhẹn, ngay khi hắn sắp nổi điên định ném giày đi, anh liền ném qua một đôi dép khác.
Khương Dực lườm anh một cái, miễn cưỡng mang vào, đứng dậy vặn vặn cổ, cử động tay chân, xách túi cất bước đi.
Nhưng khi đi tới cạnh cửa, Khương Dực dừng lại, xoay người chộp lấy đồ trên bàn, căn dặn một câu: “Chú ý quan sát xung quanh.”
“Có ý gì?” A Bồn nhìn hộp bánh được hắn nhét vào túi, ngạc nhiên vểnh tai lên, “Xung quanh gì? Phạm vi bao nhiêu mét, quan sát cửa hàng hay là quan sát người? A!!!!”
Miệng tiện gợi đòn liền bị cái cờ lê bay tới đánh cho khóa lại ngay.