Lúc này khi vừa đỡ một cú đấm xong cả người Vera đang bị bay ngược ra sau thì đột nhiên hai tên côn đồ còn sót lại đang lao đến phía sau Vera để đánh lén em! Vera cũng vừa cảm nhận được nhưng đã muộn, hai kẻ đó tấn công từ hai hướng khác nhau hiện tại đã tới ngay sau lưng Vera, một tên cầm côn một tên cầm gạch đang ở ngay phía sau ra thế tấn công.
“Chết tiệt không thể đỡ kịp rồi… Ám Sát cũng không thi triển kịp!”
Vera đang lo lắng suy nghĩ như vậy thì bỗng nghe thấy một tiếng quát quen thuộc từ đằng sau chuyển tới;
“Hư Đao Tức!”
Một đường đao chém ngang qua liền khiến thân thể của hai tên côn đồ bị đứt đôi, chúng còn chưa kịp phát ra tiếng kêu cuối cùng thì đã nhắm mắt. Còn thân thể Vera thì vẫn đang bị bay ngược ra sau rồi đập mạnh vào người Amity mới dừng lại, Vera ngạc nhiên quay đầu sang nhìn Amity hỏi;
“Sao cậu lại ở đây, mà vừa rồi lại cứu… tớ làm gì?”
Nghe vậy Amity liền nhíu mày đáp ngay; “Sao lại cứu cậu làm gì? Chẳng phải chúng ta là bạn bè sao cứu giúp nhau là chuyện đương nhiên mà!”
Nghe xong lời nói này Vera liền trầm mặc, trong đầu em lúc này đang rất rối loạn; “Bản thân mình còn đang muốn giết cậu ấy vậy mà cậu ấy lại đến đây cứu mình, khoan đã… tại sao mình lại muốn giết cậu ấy? Việc đêm qua cậu ấy làm có đúng là quá đáng nhưng đâu đến nỗi mình phải đuổi giết đâu… mình đang suy nghĩ cái quái gì vậy?”
Thấy Vera không nói gì cùng với vẻ mặt khó hiểu đang tự suy nghĩ của em thì Amity cũng không làm phiền. Lúc này tên Phelim bước đến gần chỗ hai người đứng cạnh gã Hubert cả giận quát;
“Amity hôm nay còn chưa phải lúc tôi tính sổ với cô mà cô lại tự mò đến đây gây sự với tôi trước à, biết điều thì mau cút đi chỗ khác!”
Amity nghe vậy giận dữ quát lại; “Tên cặn bã Phelim mày lúc trước cho người bắt tao không thành hôm nay lại đi kiếm mục tiêu khác sao, tao nói cho mày biết có tao ở đây mày đừng hòng động được vào một cọng tóc của Vera!”
Tên Phelim giận dữ nhìn chằm chằm Amity như muốn ăn tươi nuốt sống cô, lúc này Vera mới định thần lại rồi hỏi Amity;
“Cậu biết những hành động của tên cặn bã kia sao?”
Amity nhếch miệng cười đáp; “Thằng khốn đó chuyên thuê lũ côn đồ đi bắt cóc các nữ sinh xinh đẹp về để hắn làm chuyện đồi bại, hồi trước tớ cũng đã bị hắn nhắm đến nhưng vì không rõ thực lực của tớ nên lúc đó hắn đem theo khá ít người, kết quả là bị tớ đập một trận! Lần này có lẽ vì hắn đã biết cậu rất mạnh nên đã đem theo rất nhiều người thậm chí còn có cả bậc ‘Tinh Anh’!”
Vera cũng khinh bỉ những hành động này của Phelim, một học viên năm 3 trong học viện siêu cấp thiếu niên vô cùng nổi tiếng lại làm ra những trò đáng xấu hổ này! Tên Phelim giận dữ nói;
“Xem ra lần này tao đã hơi chủ quan nên mới để mày phát hiện ra hành động của tao Amity.”
Amity cười nói; “Chỉ là trùng hợp vì tao cũng ở gần đây thôi, khi tao phát hiện có sóng gây nhiễu mạng internet ở khu vực này thì đã nghi hoặc rồi nên mới đến đây xem thử, suy nghĩ của tao quả không sai chính là mày lại làm những việc buồn nôn này!”
Nhìn hai nữ nhân có dung mạo tuyệt trần trước mắt nhưng họ lại có ý phòng vệ và căm ghét, Phelim cười phá lên một hồi lâu rồi liếc mắt sang nhìn gã Hubert nói;
“Nếu đã vậy thì hãy bắt cả hai đứa nó đi rồi đem về biệt phủ nhốt lại để ta thưởng thức dần dần, nghĩ đến cảnh được tùy ý đùa nghịch hai mĩ nhân thật là khiến người ta sảng khoái haha!”
“Được!” Tên Hubert đáp lời lại liền đưa người về thế chuẩn bị tấn công hướng tới phía Vera và Amity. Thấy vậy cả hai cô gái cũng cầm chắc vũ khí trong tay mình sẵn sằng chiến đấu, Amity nói nhỏ với Vera;
“Lần này chúng ta hãy cố gắng hết sức chiến đấu với gã đó, có vẻ hắn ta chỉ mới đột phá lên ‘Tinh Anh’ chưa lâu hơn nữa còn chưa hấp thu luyện hóa ‘nguyên tố chủng’ nên tỉ lệ thắng của hai ta khá cao!”
Vera đáp; “Phải, nếu hai ta phối hợp tốt chắc chắn có thể đánh bại tên kia, một chiến nhân 30 tuổi mới đột phá đến ‘Tinh Anh’ thì rất có thể hắn không có tuyệt kỹ gì mạnh đâu, nếu không đâu đến mức tầm thường như vậy.”
Hai bên đứng nhìn nhau trong chốc lát rồi tên Hubert cũng chủ động tấn công trước, hắn dậm mạnh xuống nền rồi lao nhanh tới phía Vera và Amity, thấy vậy hai người đều cầm vũ khí chém mạnh về phía hắn. Một tiếng va chạm lớn vang lên, hai nắm đấm của gã Hubert đang đập mạnh lên lưỡi đao và kiếm của hai cô gái khiến họ bị bay ngược về phía sau!
Tên Phelim từ đằng xa đang đứng khoanh tay quan chiến cười nham hiểm; “Chỉ là hai con nhóc ‘Tân Tinh’ cũng đòi chiến đấu cùng với ‘Tinh Anh’ sao, đúng là ảo tưởng.”
Cả Phelim và Hubert đều tin chắc sẽ thắng vì bình thường một ‘Tinh Anh – tiền cấp(1)’ có thể đánh được ít nhất với ba ‘Tân Tinh – đỉnh phong’, mà giờ Vera và Amity chỉ có hai người, cho dù họ có được danh xưng là ‘Tân Tinh Vô Địch’ thì cũng còn cách biệt rất lớn với ‘Tinh Anh’!