Là tiểu cô nương nàng gặp ở Thanh Nhã Lâu, Thủy gia đại tiểu thư, Thủy Y Hoạ.
Nhưng mà,…tựa hồ có chút không giống? Thủy Y Họa kia không quen nàng a…
Thủy Y Họa nhìn nàng không phản ứng, có chút uất ức.
“Phượng Lam Nguyệt, nhiều năm như vậy, ta còn nhận ra ngươi, ngươi ngươi ngươi lại đem ta cấp quên rồi?”
Ta đương nhiên biết ngươi là ai.
Chỉ là, nguyên chủ cũng quen? Nàng lục lại trí nhớ một chút, ký ức này là lúc mẫu thân nàng vẫn còn. Thủy Y Họa, vậy mà cùng nàng chơi với nhau từ nhỏ?
Ký ức này là từ bí cảnh lấy lại, chuyện ký ức của nàng bị xóa từ năm năm tuổi, tựa hồ không ai biết.
“Cái gì! Lam Nguyệt? Kia không phải là phế vật tướng phủ sao!!”
“Là phế vật kia? Không phải nàng rất xấu sao?”
“Chậc, đẹp cũng vô dụng, không thể trở thành Linh giả, cũng không thể trở thành võ giả.”
“Phế vật chính là phế vật, có đẹp cũng chỉ là phế vật”.
“…”
Xung quanh nháy mắt ồn ào lên, không thể tinh được thiếu nữ này chính là Phượng Lam Nguyệt.
Lam Nguyệt khẽ cười một tiếng, không để ý tiếng nghị luận xung quanh, nhẹ nhàng nói:
“Y Họa, lâu rồi không gặp, xin lỗi, ký ức của ta lúc nhỏ đã rất mơ hồ, không còn nhớ rõ nữa.”
Thủy Y Hoạ nghe thấy lời này, lo lắng vây xem nàng.
“Như thế nào lại mất trí nhớ? Anh anh anh, ngươi bị thương? Hiện tại đã nhớ lại chưa? Nếu không nhớ được cũng đừng cố, ta không có sao.”
Nàng miệng nói như vậy, nhưng gương mặt kia vẫn là ủy khuất ba ba.
Thời gian nàng ở Đế Đô rất ít, cũng vừa trở về vài ngày. Nghĩ đến những gì nàng nghe, nhịn không được giận sôi người.
Phượng Lam Nguyệt, tướng quân phủ Nhị tiểu thư, lúc năm tuổi khảo nghiệm vô thuộc tính linh lực, thể chất yếu kém, kinh mạch tắt nghẽn, võ đạo vô duyên. Mẫu thân mất sớm, từ nhỏ đều ở trong phủ, rất ít ra ngoài, nhưng lời đồn về nàng hoàn toàn không dứt.
“Bọn họ chính là mắt mù! Một đám không hiểu biết! Vô linh căn thì sao! Vô linh căn cũng là một loại linh căn! Chắc chắn có cách tu luyện! Nếu… nếu không được thì tu võ đạo, còn không nữa… ta bảo hộ ngươi! Ai cũng không được khinh thường ngươi!”
Lam Nguyệt nhìn tiểu cô nương trước mặt, kinh ngạc. Nàng không nghĩ Thủy Y Họa sẽ nói những lời này, khóe môi bất giác giơ lên.
Ghủy Y Họa cùng đám người trừng mắt, Lam Nguyệt cũng không quản nàng, tùy ý nàng ngồi. Dù sao Thủy gia đại tiểu thư, hòn ngọc quý trên tay Trưởng lão đại tông môn, không phải ai cũng dám chọc.
Thủy Y Họa định ngồi cạnh Lam Nguyệt, nhưng nha hoàn của Thủy Y Hoạ lại không nhịn được nhắc nhở:
“Tiểu thư, người ngồi chỗ này không hợp quy củ.”
Thủy Y Hoạ bĩu môi, trừng nàng ta một cái nói:
“A Tĩnh, ngươi quản không được! Ta chính là muốn ngồi gần Tiểu Nguyệt Nhi”
Ba chữ Tiểu Nguyệt Nhi thành công làm A Tĩnh im bặt, Lam Nguyệt không nhịn được liếc nhìn nàng một cái.
Tiểu Nguyệt Nhi, xưng hô này cũng thật đáng sợ.
“Y Họa, không cần lại kêu ta Tiểu Nguyệt Nhi.” Ngốc chết được!
“Nhưng từ nhỏ ta chính là kêu ngươi như vậy nha!”
Lúc nhỏ liền tốt, bây giờ không được kêu nữa!
Thủy Y Họa không chịu, chu môi cãi lại. Lam Nguyệt không chút dao động.
Thủy Y Họa rối rắm một chút, tự làm quyết định:
“Kia, sau này liền kêu ngươi A Nguyệt đi! Hì hì.”
“….Tùy ngươi.”
Trong cơ thể Thủy Y Họa vẫn còn Địa Ngục Hàn Thủy, cực hàn chi khí này, nàng chỉ có thể tạm thời phong ấn, cần phải lấy ra càng sớm càng tốt.
Phải chi Huyền Tịch có ở đây thì tốt rồi, hắn hẳn là sẽ có cách.
Thủy Y Hoạ nhìn đám người vẫn đang nghị luận, không vui nói:
“Ồn ào cái gì! Các ngươi cũng muốn làm phế vật à?”
Đám người đang nghị luận lập tức yên lặng, Thủy gia đại tiểu thư, Thủy gia chủ yêu thương nhất cháu gái, biểu muội Tề vương sủng ái nhất, đệ tử Đại tông môn, người này bọn họ không dám chọc.
“Hừ, Thủy Y Hoạ, bằng vào ngươi làm được cái gì!”
Sau đám người vang lên thanh âm nữ tử hừ lạnh.
Đám người dồn dập tản ra, lộ ra màu đỏ thân ảnh.
Nữ tử trang dung tinh xảo, một đôi mắt phượng mị hoặc nhân tâm, khoé mắt như cũ một đoá hoa đỏ tươi vẽ lên. Nàng cung trang màu đỏ quyến rũ, bên hông như cũ mang theo hồng tiên, từ bên kia bước đến, mỗi bước đi váy dài liền xẻ ra, lộ ra đôi chân thon dài trắng noãn, đám nam nhân xung quanh không khỏi gé mắt nhìn.
“Lâm thái bà! Lại là ngươi!”
Thủy Y Hoạ phun tào, nàng không rõ nàng đắc tội thái bà bà này chỗ nào! Luôn tìm nàng gây rối.
Lâm Hoả Nhi vừa nghe, ánh mắt chợt sắc bén.
“Ngươi kêu cái gì!”
“Lâm thái bà bà! Ngươi nghe không rõ? Đúng là già rồi, cần phải trị nha.”
Thủy Y Hoạ hừ hừ nói. Lam Nguyệt ở bên cạnh không khỏi nhìn nàng bằng cặp mắt khác. Thủy Y Hoạ mấy ngày trước còn tức giận không làm gì được trước mặt Lâm Hoả Nhi, mới mấy ngày đã dùng nhân ngôn chọc người rồi? Đây thực sự là cùng một người sao?
“Ngươi…”
Lâm Hoả Nhi tức giận, mặt đẹp đỏ bừng, chỉ vào Thủy Y Hoạ, chợt nàng bình tĩnh cười lạnh.
“Thủy Y Hoạ, Thủy gia các ngươi gia giáo chính là như vậy?”
Thủy Y Hoạ lần này lại bị chọc tức giận:
“Câm miệng! Chuyện này cùng Thủy gia quan hệ gì! Ngươi đừng nói không lại liền đem Thủy gia ra!”
“Hừ! Hoá ra Đại tiểu thư Thủy gia lại vô pháp vô thiên như vậy! Nhìn ngươi bây giờ khác gì một người đàn bà chanh chua!?”
Lâm Hoả Nhi cười lạnh, hất cằm khiêu khích.
“Ngươi…ngươi….”
Thủy Y Hoạ tức giận vô cùng, nghẹn cả buổi vẫn chưa nói được câu phản bác nào.
Bỗng bàn tay bị người kéo, Thủy Y Hoạ giật mình quay sang, chỉ nghe thiếu nữ thanh âm lành lạnh vang lên:
“Lâm tiểu thư quá khen, về chuyện này Y Hoạ vẫn còn thua ngài mấy con phố.”
“A Nguyệt…”
Thủy Y Họa cảm động nhìn nàng, Lam Nguyệt đang ở giúp nàng nói chuyện a.
Lâm Hoả Nhi nghe đến đây, gương mặt trầm xuống, lúc này mới chú ý đến Lam Nguyệt, vừa nhìn đến dung nhan của thiếu nữ, gương mặt càng lúc càng âm trầm nói, giọng điệu mang theo hương vị nghiến răng nghiến lợi:
“Là ngươi!”
___________