Lại một lát sau, hắn mới dựa ra phía sau, lưng đặt ở bàn Tần Cứu, nghiêng đầu sang một bên.
Hắn đang đợi Tần Cứu nói chuyện.
Nhưng qua vài giây, phía sau vẫn yên lặng, đợi mãi cũng không thấy ai nói gì cả.
Du Hoặc quay đầu lại.
Chỉ thấy Tần Cứu đang tựa lưng vào ghế, một tay gác ở mặt bàn, tay còn lại thì chỉ lo xoay xoay cây bút.
Ánh mắt anh dừng trên sườn mặt của Du Hoặc, tựa hồ ngơ ra trong nháy mắt.
Chỉ là khi Du Hoặc quay xuống, thì anh đã hồi phục tinh thần trở lại.
Trong phòng học có học sinh nhỏ giọng lẩm bẩm, còn có người mày mò sửa cái lõi của cây bút, đều là những âm thanh rất nhỏ.
Ngòi bút và giấy sàn sạt vào nhau phát ra một âm thanh nhỏ tạo nên một phong cảnh. (Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Wattpad, nghiêm cấm repost.)
Tần Cứu cứ thế mà nhìn Du Hoặc vài giây, nâng nâng cằm nhẹ giọng nói: ”Tự nhiên cái quên muốn nói gì rồi, cậu tiếp tục đi.”
Du Hoặc nhìn anh một cái, lưng vẫn như cũ chống vào mép bàn.
Lúc này không còn học sinh lẩm bẩm nữa, phòng học lại rơi vào trạng thái yên tĩnh.
Hắn không nói gì, một lát sau mới xoay người về.
Cây bút trong tay Tần Cứu xoay một vòng, Du Hoặc bỗng nâng tay lên, đưa một tờ đề xuống phía sau, đặt trên bàn Tần Cứu.
Ngoài mấy câu hỏi được in sẵn, thì có hai dấu bút viết tay trên tờ đề.
Một đề để họ là Lan, bị người ta điền thành thầy ”Ất nào đó”
Một đề khác là cùng hàng với câu hỏi đầu tiên, có thêm một câu nữa — Học sinh ngồi ở trước mặt tên là Hàn Linh.
Nhóc mập nhiệt tình thiệt là hữu dụng, ít nhất đã cho bọn họ một ít tin tức.
Gồm có vài chuyện không dám nói với giáo viên.
Ví như…..
Trò chơi trong mơ này thật ra là được truyền từ lớp của họ, người chơi đầu tiên chính là Hàn Linh.
Cô bé ở thư viện tìm được một quyển sách cũ, trang giấy đã bị ố vàng, không biết đã được sản xuất từ thế kỉ nào rồi, giá bán là 0.36 tệ, vừa nhìn đã biết là loại mê tín ở thời phong kiến.
Học sinh ở tuổi này lúc nào cũng hay sinh lòng hiếu kì, đặc biệt là với những món đồ thần bí như này.
Hàn Linh chụp nội dung trò chơi lại, còn kéo thêm ba người bạn nữa chơi cùng.
Có thể là do ban ngày nghĩ gì thì ban đêm sẽ mơ thấy cái đó, lúc ấy nhỏ đã vứt một cây bút máy quý giá, buổi tối liền mơ thấy bản thân đi tìm nó. Nửa đường thì mở mắt, bút máy đã đặt ngay ngắn ở chiếc gối bên cạnh.
Nửa đêm mà gặp loại tình huống này, thật sự mà nói thì vô cùng sợ hãi.
Trong nháy mắt, Hàn Linh cũng chả thấy vui vẻ gì, mà là bị doạ đến tỉnh ngủ luôn.
Theo lời nhóc mập nói thì buổi tối hôm đó Hàn Linh không dám cử động gì hết, nhìn chằm chằm cây bút máy cứng đơ cả người hai tiếng đồng hồ, thẳng đến khi bạn cùng phòng tỉnh giấc đi WC, nhỏ mới có thêm can đảm ngồi dậy.
Suốt đêm hôm đó, nhỏ và bạn cùng phòng không ngủ, yên lặng mắt to trừng mắt nhỏ với cây bút máy.
Ngày hôm sau, trò chơi này được truyền ra.
Sau đó lại một truyền mười mười truyền trăm, trong trường học có cả ngàn người lẫn lộn lum la, ngọn nguồn cũng theo đấy mà mơ hồ.
Về sau lại xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn họ cũng không dám nói gì ra bên ngoài cả.
………
Du Hoặc và Tần Cứu chọn lớp này, chính là muốn tìm cô gái Hàn Linh này để nói chuyện.
Tần Cứu nhìn nét chữ vừa thon vừa chắc nhưng lại rất qua loa trên tờ giấy, dừng cây bút đang xoay lại, hí hoáy viết câu trả lời.
Hai giây sau, lưng Du Hoặc lại bị chọt.
Tờ giấy bị Tần Cứu gấp lại, trực tiếp sượt qua vai hắn, rơi ở trên bàn.
Du Hoặc mở ra thì thấy Tần Cứu trả lời — “Thầy Giáp này, theo tôi thấy thì trước mặt cậu có sáu học sinh. Có phải cậu đang nói đến cô bé đã đỏ mặt khi nhìn cậu ngay từ lần gặp đầu tiên không?”
Du Hoặc: ”…….”
Tuy rằng biết đây là trêu chọc, nhưng những lời này cũng không thể giải thích được.
Du Hoặc giật giật môi, mặt không biểu tình nắm cây bút trong chốc lát, lại đặt cây bút xuống không tính toán nữa.
…………………..
Tiết tự học đầu tiên nhắm mắt một cái đã trôi qua.
Chuông tan học vừa vang lên, bọn học sinh đột nhiên có sức sống trở lại.
Kéo khoá hộp bút lại, âm thanh gấp tờ đề vang lên hết đợt này đến đợt khác, tiếng nói chuyện cũng đùng một cái mà vang lên.
Tựa như vừa thả một bầy ong mật ra vậy.
Một số học sinh rụt rè ngồi ở vị trí bàn đầu, một bên nhìn hai vị khách kia, một bên thì ngồi tám về những nỗi sợ vào ban dêm.
Có mấy học sinh to gan hơn trực tiếp vây quanh hai người, mồm năm miệng mười hỏi tùm lum chuyện.
Du Hoặc đối với người ngoài nói rất ít, nửa ngày chỉ phun được mấy chữ, có vẻ lạnh lùng không ưa thân thiện.
Tần Cứu thì ngược lại, một bên đùa giỡn một bên hỏi vài câu.
Cô bé Hàn Linh cũng không kiềm nổi trước những trò buồn cười kia, hoặc cũng có thể nói là bị sắc đẹp mê hoặc đầu óc.
Ngày thường đánh chết cũng không hé mồm, hôm nay gặp được Du Hoặc và Tần Cứu nháy mắt hình tượng cô gái ít nói liền đổ một cái ầm.
Lúc này bọn họ mới biết được……
Mới đầu, giấc mơ này trở thành sự thật ảnh hưởng đến một số ít người thôi, nếu nó trở thành sự thật thì hiệu quả vẫn như cũ mà tồn tại.
Sau này càng truyền càng rộng rãi, ảnh hưởng đến người ngày càng nhiều, thế nên sau khi toàn trường đã đi vào sâu trong mơ, thì hiệu lực biến mơ thành thật cũng thay đổi, thời gian cũng ngắn hơn.
Chỉ có hiệu lực vào khoảng 2 giờ đêm, quần ma loạn vũ thì kéo dài được thêm vài giờ, sau khi mặt trời mọc thì sẽ biến mất.
Mơ thấy vật còn sống thì sẽ cụ thể hoá(*) đi, nhưng cảnh tượng lại không nhất định.
Rõ ràng hơn thì ví dụ như là cái bàn, cái ghế thì sẽ trong cùng một giấc mơ, nhưng cảnh vật lớn như nhà cao tầng và giao thông đông đúc thường sẽ không xuất hiện theo, có lẽ là do thành thị trong mơ phần lớn chỉ có hư ảnh, cũng không có rõ ràng gì mấy.
Cái mà bọn họ quan tâm nhất là một sự kiện mà Hàn Linh cũng có nhắc tới.
Đó chính là — làm như thế nào mới được là đã dọn sạch sẽ.
Hàn Linh trộm cho bọn hắn nhìn bức ảnh mà cô đã chụp kia, bởi vì quyển sách trong thư viện đã không cánh mà bay mất rồi.
Trên ảnh chụp, trang sách có nhắc tới một đoạn, phiên dịch lại có nghĩa là:
”Nếu bọn họ có thể loại bỏ hết hoàn toàn tất cả những con quái vật mang tính cụ thể nọ đi trước khi mặt trời mọc thì hiệu ứng của ”Giấc mơ thành sự thật” sẽ biến mất.”
Nói một cách khác, trong thời gian bốn tiếng ngắn ngủi, phải giải quyết hết toàn bộ giáo viên và học sinh sạch sẽ thì bọn họ mới có thể rời khỏi đây.
Điều kiện này hơi khó đấy.
Nhưng sốt ruột cũng không thể ảnh hưởng tới giấc ngủ của Du Hoặc được.
Tối hôm nay, hơn 10h hắn đã lên giường đắp chăn đi ngủ.
Sau đó, hắn phải chịu khổ vả vào mặt mấy phát, lần đầu tiên mơ thấy một cảnh tượng……